Tần Hoài: Mang theo lão Tất Phương hơn chín mươi tuổi đi lấy mạo hiểm kích thích làm chủ, tháp rơi tự do cùng tàu lượn siêu tốc là công viên giải trí đặc sắc, cái này đúng không?
Tần Hoài chỉ có thể câm miệng lái xe.
Tuy Thạch Đại Đảm đã gia nhập nhóm một thời gian, nhưng dù sao hắn cũng là lần đầu tiếp xúc với nhiều Tinh Quái như vậy, cũng không hiểu rõ lắm về tính tình của La Quân.
Thấy Tần Hoài không nói lời nào, Thạch Đại Đảm còn tưởng rằng là Tần Hoài tức giận, vội vàng cười ha hả hòa giải: "Ai nha, hôm nay cái này kỳ thật là tôi vụng trộm đề nghị với mọi người, không thể trách bọn họ, chủ yếu là trách tôi."
"Không phải tôi vừa vặn tới đuổi kịp sao, nghĩ Tiểu Tần cậu muốn đi giải sầu với công viên giải trí, vừa vặn tôi cũng rất thích đi công viên giải trí. Tôi đêm qua liền lặng lẽ nhắn riêng hỏi một chút mọi người có muốn đi hay không, thấy mọi người đều có hứng thú này mới ở trong nhóm nhắc tới, trách tôi, đều trách tôi."
La Quân hơi nghiêng đầu nhìn Thạch Đại Đảm: "Thật không hổ là Đương Khang, người tốt đều để cậu làm."
Thạch Đại Đảm gãi gãi đầu: "Tôi không có ý này, ý của tôi là..."
Mắt thấy Thạch Đại Đảm càng giải thích càng loạn, Khuất Tĩnh vội vàng lên tiếng trấn an hắn, giải thích: "Thạch tiên sinh, ngài không nên hiểu lầm. La tiên sinh cũng không tức giận, Tần sư phụ cũng không tức giận, La tiên sinh bình thường đều nói như vậy, tính tình của ông ta hôm nay đã coi như rất tốt rồi. Chỉ là nói chuyện hơi chua ngoa, không có công kích thân thể, cũng không thuần túy nhục mạ, càng không có vô cớ chửi rủa."
"Tất cả chúng ta đều đã quen rồi, La tiên sinh bình thường chính là nói chuyện như vậy đấy, vừa rồi là giao lưu bình thường không tính là cãi nhau."
Thạch Đại Đảm rất giật mình: "Tính tình Tất Phương tệ như vậy sao?"
La Quân không thể nhịn được nữa mà xoay người một cái, nhìn chằm chằm Thạch Đại Đảm: "Tính Thạch Đương Khang tôi nhịn cậu đã lâu rồi, Thụy Thú rất giỏi à, dựa vào chính mình độ kiếp thành công thì rất giỏi à, Thụy Thú các ngươi sao lại khiến người ta chán ghét như vậy."
"Từ đêm qua cậu đến nhà tôi ở, đầu tiên là dùng phòng bếp nhà tôi nấu canh, sau đó lại lấy TV của tôi xem loại phim truyền hình không có đầu óc này. Mấu chốt nhất là, tôi buổi tối không ngủ là thói quen của tôi, tôi là muốn thức đêm xem TV, không phải cố ý không ngủ nói chuyện phiếm với cậu."
"Vẫn luôn lôi kéo tôi tâm sự, hai chúng ta trước đó quen biết nhau sao? Có cái gì để nói, chúng ta ở trong nhóm tán gẫu rất nhiều ngày sao?"
"Mấu chốt nhất là, tôi cũng không cần cậu nói cho tôi biết kỹ xảo độ kiếp gì. Cậu cho rằng độ kiếp của cậu rất có giá trị tham khảo sao? Tôi phiền nhất các cậu những người Đương Khang suốt ngày giả bộ thành thật này, lúc trước cách vách tôi có một Chích Đương Khang, chính mình không nuôi đồ vật, mỗi ngày nhặt lông tôi rụng cùng Tỳ Hưu cách vách đổi đồ vật, các cậu Đương Khang không có một thứ tốt!"
Nghe được câu nói cuối cùng, Trần Huệ Hồng vốn còn đang chơi điện thoại lập tức phấn chấn hẳn lên, xoay người một cái, thiếu chút nữa đã đi tới hàng ghế sau: "Còn có chuyện này nữa, tôi cảm thấy kỳ quái là sao La Quân cậu lại chán ghét Đương Khang như vậy, lúc trước cậu rụng lông rồi sao?"
Thạch Đại Đảm chỉ có thể nở một nụ cười chất phác: "Vậy cũng không thể trách hắn được, lông của Tất Phương các cậu quả thật rất đẹp, rất nhiều Tinh Quái đều thích, nếu tôi ở sát vách nhà cậu thì tôi cũng nhặt."
Tần Hoài yên lặng lái xe cảm thấy La Quân có thể đã sắp bị tức chết, vì để hòa hoãn bầu không khí, Tần Hoài chủ động nói sang chuyện khác: "Được rồi, La tiên sinh chúng ta không cần để ý loại chi tiết này, chúng ta tán gẫu một chút chuyện cần thảo luận ngay bây giờ đi, chất liệu bia mộ của ngài đã chọn xong chưa?"
La Quân mặt không biểu cảm nói: "Chọn xong rồi, tôi đã chuyển tiền cho Trần Huệ Hồng bảo cô ấy đi xác định. Bia mộ định xong đại khái cần thời gian mười tháng, tôi tranh thủ mười tháng sau lại chết."
"Định làm bia mộ lâu như vậy sao?" Tần Hoài kinh hãi, chuyện này thật sự dính đến điểm mù tri thức của hắn.
"Chất liệu và kiểu dáng mà La tiên sinh nhìn trúng phải làm ở nước ngoài, vận chuyển về tương đối phiền phức, cho nên cần một ít thời gian." Khuất Tĩnh giải thích: "Kiểu dáng vẫn rất không tệ, chỉ là không biết trước khi La tiên sinh chết có thể nhìn thấy thành phẩm hay không. Nếu như ông ấy qua đời trong vòng mười tháng, chỉ sợ phải chờ rất nhiều năm mới có thể nhìn thấy thành phẩm."
Thạch Đại Đảm chú ý trọng điểm hoàn toàn khác biệt: "Lão La cậu chỉ có không đến mười tháng, vậy tối hôm qua tôi nói với cậu hạng mục chú ý cậu phải nhớ nghe. Kiếp thứ hai thật sự không giống kiếp thứ nhất, cậu cảm thấy rất nhiều thứ cậu đều nhớ rõ, trên thực tế có thứ cậu là mơ hồ, những bộ phận mơ hồ kia sẽ gia tăng độ khó độ kiếp của cậu."
"Mấu chốt nhất là nhất định không nên sa vào hồi ức quá khứ, cũng không thể quá mức khác biệt với người thường dễ bị lừa gạt. Cậu tính tình nóng nảy này cũng phải sửa đổi, nào có tính tình trẻ con nóng nảy giống cậu như vậy."
"Thứ như đầu thai rất khó nói, đầu thai vào người tốt còn tốt, nếu thai không đầu thai tốt, cậu cũng phải nhịn vài năm mới có thể liên hệ được với chúng ta nha."
Có thể nhìn ra được, Thạch Đại Đảm đã dốc hết ruột gan với La Quân. Hắn vô cùng quan tâm vị Tất Phương có hoàn cảnh gần như giống hệt mình, đời thứ nhất độ kiếp thất bại sắp phải làm lại từ đầu, mở ra đời thứ hai này.
LVQ8371