Họ không rõ những khúc mắc bên trong, chỉ biết đạo này Tiểu Tần sư phụ làm rất ít Điểm Tâm, hầu như đổ đồn toàn bộ thời gian vào việc nghiên cứu bánh bao. Mà sản lượng làm ra lại cực kỳ ít ỏi, chắc mẩm độ khó rất cao, giá bán cũng sẽ đắt cắt cổ.
Ai nấy đều đã chuẩn bị tinh thần để ăn những chiếc bánh bao giá trên trời.
Chỉ có thể nói thói quen chi tiêu của khách hàng Vân Trung Thực Đường, đã sớm được rèn giũa nhờ vào tay nghề ngày một thăng hạng và những món Điểm Tâm mới liên tục ra lò của Tần Hoài rồi.
Ngũ Đinh Bao hồi mới ra mắt đã khiến bao dân văn phòng phải cắn răng mới dám mua một cái. Đến những món sau này như Quả Nhi, Tinh Phẩm Tam Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tứ Hỉ Thang Đoàn... Xét về giá cả có thể chưa vượt qua được Ngũ Đinh Bao ban đầu, nhưng hương vị thì cứ thăng cấp vùn vụt, và giá trị thì vẫn luôn nhỉnh hơn Điểm Tâm bình thường rất nhiều.
Trong suốt quá trình này, tâm lý của thực khách cũng dần thay đổi.
Từ suy nghĩ "ngon thì ngon thật nhưng đắt quá, đành cắn răng mua một cái nếm thử”, đã chuyển thành "tay nghề của Tiểu Tần sư phụ hoàn toàn xứng đáng với cái giá này, anh em mau lao vào giành thôi, chậm chân là hết phần đấy”.
Sự thay đổi tâm lý đó đã được thể hiện rõ mồn một trong công cuộc tranh giành mua bánh bao thịt lợn Giải Hoàng vào chiều nay.
Thực khách bình thường chẳng cần biết đây có phải món mới mà Tiểu Tần sư phụ đang nghiên cứu dạo gần đây hay không, họ chỉ cần biết Tiểu Tần sư phụ vừa ra món mới, số lượng khủng bao no nê, lại còn đang trong giai đoạn ăn thử nên bán giá khuyến mãi.
Mua sớm thì được hưởng thụ sớm, mua muộn thì phải trả giá gốc.
Lúc nhóm Tang Lương quay lại Vân Trung Thực Đường, đập vào mắt chính là cảnh tượng như vậy.
"Hả? Thật sự hết sạch rồi sao?”
"Tức chết mất, đều tại lão Ông Chủ đần độn chết dẫm, cứ đến giờ tan tầm là đè ra họp với hành! Họp cái cuộc họp giẻ rách toàn nói ba cái thứ nhảm nhí, hại tôi không chạy tới giành giật kịp, biết thế trốn việc luôn cho rồi."
"Ngày mai còn bán nữa không? Ngày mai Tiểu Tần sư phụ có làm tiếp không? Bánh bao này ăn ngon không? Vừa nãy có ai mua được không vậy?"
"Bánh bao này bán bao nhiêu thế? 15 tệ á? Chỉ có 15 tệ một cái thôi á?!"
"Tiểu Tần sư phụ có nói giá gốc là bao nhiêu không? Vẫn chưa chốt giá à? Cái gì, thế mà tôi cũng không mua được á? Á á á, cái lão họ Hồ kia, ông đúng là đáng chết mà, ông rụng sạch tóc là đáng đời lắm!"
Cất công xếp hàng rõ lâu nhưng rốt cuộc vẫn không mua được bánh bao thịt lợn Giải Hoàng, đám thực khách vây quanh Vân Trung Thực Đường thi nhau than ngắn thở đài. Kẻ thì hận công ty mình cho tan làm muộn, người thì hận mình chạy không đủ nhanh, đương nhiên đông đảo nhất vẫn là những người làm công ăn lương đang điên cuồng chửi rủa mấy tay lãnh đạo và Ông Chủ bắt họp hành sau giờ làm.
Oán khí của đám dân văn phòng lỡ mất bánh bao thịt lợn Giải Hoàng chỉ vì tan làm muộn này, gộp lại chắc đủ sức nuôi sống 10 tên Tà Kiếm Tiên luôn ấy chứ.
Ngồi tàu lượn siêu tốc trọn vẹn năm lần, cảm giác não bộ bên trong cũng sắp bị lắc cho đều lên rồi, nếu bản thân là quả trứng gà thì chắc chắn đã bị lắc thành trứng đánh. Tang Lương cứ tưởng hắn đi tàu lượn xong lại lên xe ô tô nên mới bị say xe một cách khó hiểu, dẫn đến việc sau khi xuống xe sinh ra ảo giác.
Hắn cũng không phải chưa từng làm việc ở Vân Trung Thực Đường, nhưng các thực khách chưa từng cuồng nhiệt đến thế.
Hơn nữa những vị khách này cũng quá không bình thường, Tang Lương tỏ vẻ hắn cũng từng làm ở nhà hàng lớn, nhà hàng hắn làm việc bây giờ cũng là nhà hàng nổi danh của phái Hoài Dương, cũng từng hot rần rần trên mạng.
Dịp lễ tết cũng có khách xếp hàng ở bên ngoài, cũng sẽ xuất hiện tình huống khách đợi rất lâu, nhưng cuối cùng bếp sau phải tan làm, ngừng nhận thêm món.
Thường xuyên có khách vì chuyện này mà tức giận, bực bội, thậm chí mắng chửi khiếu nại.
Nhưng cái tình huống tập thể chửi bới Ông Chủ thế này thì đúng là hiếm thấy.
Hơn nữa, điều khiến Tang Lương cảm thấy kỳ quái nhất là đám người này chửi xong cũng không chịu đi, chửi xong lại tiếp tục xếp hàng. Xếp hàng làm cái gì chứ?
Không phải bánh bao đã bán hết rồi sao?
"Sao bọn họ không đi vậy?” Tang Lương choáng váng hỏi.
Đàm Duy An cũng chẳng khá hơn là bao, hắn ngồi tàu lượn siêu tốc năm lần y như Tang Lương nhưng chẳng ngộ ra được cái gì. Lúc bước xuống ở lần cuối cùng, Đàm Duy An chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, dạ dày cuộn trào dữ dội, suýt chút nữa là nôn ra cả dịch vị.
Nhưng Đàm Duy An ít nhất còn đỡ hơn Tang Lương, hắn không say xe, cho nên không đến mức đầu óc choáng váng sinh ra ảo giác.
"Đã đến rồi thì chắc chắn phải ăn một bữa rồi mới về chứ." Đàm Duy An giải thích, dìu Tang Lương: "Chỉ là không biết tối nay có món gì, Tần Hoài có chừa bánh bao lại cho chúng ta không."
"Cậu nói xem sao cậu ấy lại làm ra được Song Giải Bao vậy? Sao cậu ấy ngồi tàu lượn có mấy lần mà cái gì cũng ngộ ra rồi? Tôi đi cái tàu lượn này xong, cảm giác đừng nói là thèm bánh bao, tôi sắp nhìn thấy cụ cố nhà tôi luôn rồi đây này."
Tang Lương được Đàm Duy An đỡ, yếu ớt nói: “Nếu cậu nhìn thấy cụ cố thì tốt quá rồi, còn có thể trực tiếp hỏi cụ cố xem Song Giải Bao làm thế nào."
Trịnh Tư Nguyên nãy giờ vẫn đứng ngay phía sau hai người:...
Hai người này có phải đi tàu lượn nhiều quá nên hỏng não rồi không? Không đúng, chắc là vốn dĩ đã ngốc sẵn rồi, người bình thường ai lại làm ba cái trò đi tàu lượn siêu tốc tận năm lần.
LVQ8371