Cổ Lực cảm thấy biên độ cuộn Vân Văn của Tần Hoài hơi lớn, hắn liền nói thăng về biên độ. Hắn thấy độ dày của lớp nhân có vấn đề thì nói thắng về nhân bánh, hắn thấy động tác cuộn ngược bị sai, liền xắn tay áo lên làm mẫu luôn. Tuy rằng hắn làm mẫu cũng chăng ra sao, nhưng đại khái vẫn giúp Tần Hoài nhìn ra được là sai ở đâu.
Hắn quả là một người thầy tuyệt vời, bởi vì bản thân hắn chính là một cuốn từ điển sống về các lỗi sai.
Tần Hoài thực sự đã học hỏi được rất nhiều điều.
Còn Đàm Duy An thì đứng xem đến ngây người.
Đàm Duy An vốn dĩ chỉ ôm tâm lý hóng hớt qua đây xem kịch vui, hắn cảm thấy Tần Hoài chỉ là nhất thời cao hứng, đầu óc bốc hỏa, thuận miệng nói bừa rồi làm ra một pha xử lý đi vào lòng đất.
Lại đi đòi học Vân Văn với Cổ Lực cơ đấy.
Trình độ của Cổ Lực ra sao, Đàm Duy An làm sư huynh mà còn không rõ hay sao? Tiểu sư đệ yêu quý của hắn có rất nhiều ưu điểm: trưởng thành chín chắn, lầm lì ít nói chẳng bao giờ hớt lẻo, chịu thương chịu khó, chăm chỉ, đặc biệt cực kỳ chăm chỉ.
Khuyết điểm cũng rất rõ ràng.
Quá gà mờ.
Tần Hoài thì học được cái gì từ Cổ Lực cơ chứ, bản thân Cổ Lực còn chẳng làm ra được cái Vân Văn nào ra hồn.
Kết quả là hai người này một kẻ đám học, một kẻ dám dạy, ấy thế mà lại học hành đàng hoàng luôn mới sợ.
Đàm Duy An lại một lần nữa cảm thấy mình không thể hiểu nổi thế giới này nữa rồi. Hắn rất muốn tìm một người có thể hiểu mình để than vãn, hắn nhìn sang Trịnh Tư Nguyên, lại phát hiện Trịnh Tư Nguyên cũng đang chăm chú nghe Cổ Lực nói, có vẻ như cũng muốn nghiên cứu Vân Văn của Tứ Hỉ Quyển.
Hắn nhìn sang ông bạn chí cốt Tang Lương, phát hiện ông bạn chí cốt Tang Lương đã hoàn toàn đắm chìm vào cuộc giao lưu thuộc về các đầu bếp món mặn đến mức không dứt ra được, căn bản chẳng thèm quan tâm đến tình hình bên này.
Đàm Duy An chỉ đành mang theo vẻ mặt đầy khó hiểu đứng nhìn, thế rồi xem riết hắn cũng bị cuốn vào mà học lỏm theo luôn.
Ế, sao trước kia hắn lại không nhận ra nhỉ, tiểu sư đệ yêu quý của hắn hình như thực sự đã bỏ rất nhiều công sức để nghiên cứu nghiêm túc về Vân Văn.
Điều Đàm Duy An không biết là, chuyện Cổ Lực dạy Vân Văn cho Tần Hoài không chỉ gây chấn động cho hắn, mà còn làm chấn động sâu sắc đến toàn thể đám người Tri Vị Cư.
Biết nói sao nhỉ, cái tên Cổ Lực và hai chữ "dạy người" quả thực rất khó để đặt chung trong cùng một câu.
Nhưng một chuyện hoang đường đến vậy mà lại cứ thế xảy ra đấy, thậm chí Cổ Lực còn dạy cho Tần Hoài, mà dạy có vẻ cũng khá ra trò. Bởi vì không chỉ có mỗi Tần Hoài đang học, mà cả Đàm Duy An và Trịnh Tư Nguyên cũng có vẻ đã học được chút ít rồi.
Tô Càn vì quá đỗi bàng hoàng nên đã trực tiếp làm một chuyện trái với quy củ sư môn. Hắn vô cùng hiếm hoi lén vào phòng thay đồ trong giờ làm việc, lôi điện thoại ra nhắn tin kể chuyện này cho Tô Lão Bản.
Sau đó Tô Lão Bản đã rep lại bằng một tràng dấu chấm hỏi và chấm than liên tiếp, nhằm bày tỏ tâm trạng chấn động của ông ấy.
Mặc kệ mọi người có sốc đến mức nào, thì sự việc cũng đã rành rành ra đấy rồi, hơn nữa Cổ Lực dạy cũng rất XS z ổn áp.
Tần Hoài nhìn mẻ bánh đầu tiên vừa mới ra lò, lật xe nghiêm trọng, vừa không nhìn ra Vân Văn, cũng chẳng nhìn ra là Tứ Hỉ Quyển, càng chẳng nhìn ra là cái thứ quái quỷ gì, nhưng có vẻ là một mẫu Hoa Quyển hoàn toàn mới của giới Điểm Tâm, hắn lẳng lặng cắn một miếng.
Ừm, tạm gác lại sự thật món Điểm Tâm hắn làm ra vốn dĩ là Tứ Hỉ Quyển sang một bên, thì mùi vị của món này ăn cũng được phết.
Thịt giăm bông thái hạt lựu quả đúng là chân ái của mọi phiên bản.
Tần Hoài lẳng lặng ăn, thấy Cổ Lực, Trịnh Tư Nguyên và Đàm Duy An đều đứng im bất động, chỉ trơ mắt nhìn hắn ăn, có vẻ như đang chờ hắn đưa ra lời nhận xét, hắn liền chỉ tay vào đống Tứ Hỉ Quyển còn lại.
"Sao mọi người không nếm thử đi? Tuy cái Tứ Hi Quyển này không làm ra được Vân Văn, tạo hình cũng chăng đạt tiêu chuẩn, nhìn qua căn bản chắng giống Tứ Hi Quyển chút nào, nhưng mùi vị cũng ngon lắm đấy."
Ba người: ?
Ba người chẳng hiểu mô tê gì, nhưng Đàm Duy An rất nghe lời cầm một cái Tứ Hỉ Quyển nhét vào miệng, cắn một miếng, nhai kỹ càng, rồi hai mắt sáng rực lên.
"Cái thứ này nhìn rõ là fail lòi mắt, thế mà lại ngon thế này cơ à!"
"Cậu làm kiểu gì đấy? Vừa nãy lúc thấy nó ra lò, tôi còn tưởng món Điểm Tâm này chắc chắn khó nuốt lắm, đến gần cũng chẳng dám bén mảng." Nói đoạn, Đàm Duy An lại nhai nhóp nhép thêm mấy cái, "Chẳng phải chỉ có hành lá và thịt giăm bông thôi sao? Sao lại ngon đến thế được?"
"Chắc là do thịt giăm bông, hành lá và đầu mè kết hợp với nhau rất hài hòa." Tần Hoài giải thích, "Hơn nữa cái gì mà gọi là chi có hành lá và thịt giăm bông, giăm bông trong giới Điểm Tâm đã được coi là nguyên liệu cực kỳ cao cấp rồi, làm Điểm Tâm bình thường căn bản chăng bao giờ đụng đến thịt giăm bông đâu."
"Độ phức tạp và đắt tiền của nguyên liệu đâu có quyết định được mùi vị của Điểm Tâm, nhiều khi món Điểm Tâm nhìn càng đơn giản thì cách phối hợp mùi vị lại càng hợp lý và càng ngon, đây chẳng phải là đạo lý vô cùng cơ bản khi làm Điểm Tâm sao? Đàm Duy An, sao cậu lại quên luôn cả cái này vậy?"
Đàm Duy An nhìn Tần Hoài, mặt đầy vẻ "cậu còn không biết ngượng mà hỏi tôi sao lại quên cái này à, cậu cũng không tự nghĩ xem dạo gần đây tôi đi theo cậu toàn luyện mấy cái thứ quái quỷ gì".
LVQ8371