Thạch Đại Đảm chắc chắn là không nói thật.
Ít nhất thì Tần Hoài có thể khẳng định, Thạch Đại Đảm thừa biết hắn đã kích hoạt phần thưởng bằng cách nào.
Quả nhiên, chuyện Tinh Quái độ kiếp chẳng dễ dàng gì, nếu có thể giấu nhẹm đi, bọn họ chắc chắn có rất nhiều bí mật không muốn tiết lộ.
Chỗ vắng người mà Thạch Đại Đảm tia được là một tiệm đồ ngọt mở ngay trong công viên giải trí, thiết kế tiệm coi cũng được, chủ yếu bán mấy món tráng miệng lạnh như Bingsu, đá bào, và giá thì đắt cắt cổ.
Phải biết rằng, ở trong công viên giải trí này, một cây xúc xích thịt nguyên chất nướng chỉ bán với giá 8 tệ, nhưng một phần đá bào rẻ nhất trong tiệm đồ ngọt này cũng đã hét giá tới 68 tệ rồi.
Hiện tại mới là tháng tư, thời tiết chẳng tính là nóng nực, còn lâu mới tới cái mùa phải bú đồ lạnh để duy trì sự sống trong công viên giải trí. Bởi vậy việc làm ăn của tiệm đồ ngọt này rất chỉ là ảm đạm, lúc Tần Hoài và Thạch Đại Đảm bước vào, trong tiệm chỉ lèo tèo một đôi tình nhân trẻ, hai người gọi chung một phần đá bào.
Tần Hoài và Thạch Đại Đảm mỗi người gọi một phần đá bào, Thạch Đại Đảm thấy tiệm đồ ngọt này thế mà lại bán cả bánh trôi nóng và bánh nướng hành lá, do tò mò nên lập tức vung tiền tậu luôn phần bánh trôi 39 tệ và bánh nướng 25 tệ. Cái giá này khiến Tần Hoài nhìn xong cũng không nhịn được cảm thán, Điểm Tâm ở Vân Trung Thực Đường của mình bán đúng là quá rẻ mạt rồi.
Hai người tìm một góc khuất rồi ngồi xuống.
Thạch Đại Đảm trên tay vẫn cầm cây xúc xích nướng, đây là thứ mà hắn vừa mới cố tình rẽ qua sạp để mua.
Vừa an tọa, Thạch Đại Đảm liền lôi mấy cái Tiên Nhục Nguyệt Bính do Trịnh Tư Nguyên làm trong túi ra bày lên bàn, kèm thêm một bịch bánh bao Vượng Tử thó được từ chỗ Tần Lạc, xong xuôi bắt đầu đánh chén.
Tần Hoài coi như ngộ ra rồi, Thạch Đại Đảm có lẽ chăng thiết tha gì với công viên giải trí, nhưng hắn lại cực kỳ đam mê cái khoản ăn uống ở trong này.
"Tiểu Tần, cậu muốn ăn miếng không?" Thạch Đại Đảm hào hứng ngỏ lời, "Bây giờ cậu định xem ký ức của tôi ngay trước mặt tôi luôn à? Tối qua tôi có hỏi lão La rồi, ông ấy bảo lúc cậu xem ký ức thì người cứ đờ đẫn ra chẳng có phản ứng gì, cơ mà xem nhanh lắm. Bất kể ký ức có dài đến đâu, dù là kiểu mười bữa nửa tháng đi nữa thì cậu cũng chỉ xem tốn có vài phút là xong."
"Đúng thế không?" Thạch Đại Đảm nhìn chằm chằm Tần Hoài.
Dưới ánh mắt tò mò của Thạch Đại Đảm, Tần Hoài gật đầu. Hắn vừa nãy đã nhìn ra Thạch Đại Đảm chắc chắn chưa nói hết sự thật, ắt hẳn có điều giấu giếm.
Nhưng bây giờ hắn thật sự không rõ rốt cuộc Thạch Đại Đảm muốn giấu giếm cái gì, nếu như có đoạn ký ức nào không muốn bị hắn nhìn thấy, Thạch Đại Đảm tuyệt đối sẽ không hớn hở ra mặt như hiện tại.
Bộ dạng này của hắn hoàn toàn là đang rất khao khát muốn Tần Hoài xem ký ức của mình.
Tần Hoài hơi muốn gãi đầu, rồi chốt một câu đám Thụy Thú các anh quả nhiên là khiến người ta khó hiểu.
Tần Hoài gật đầu, giải thích sơ qua về quy trình xem ký ức trước đây, đang nói dở thì đá bào và đồ ăn Thạch Đại Đảm gọi được mang lên. Thạch Đại Đảm còn rất tự nhiên dặn dò ông chủ tiệm một tiếng rằng hai người bọn họ cần bàn chuyện, bảo ông chủ lát nữa đừng qua làm phiền.
Tuy ông chủ tiệm rất thắc mắc sao lại có người vào tiệm đồ ngọt trong công viên giải trí để bàn chuyện, nhưng dù sao trong tiệm cũng vắng khách, ông gật đầu rồi lảng ra xa, tìm cái bàn cách Tần Hoài và Thạch Đại Đảm xa nhất để ngồi lướt điện thoại.
Tần Hoài cũng đã giải thích hòm hòm rồi, nên không nói nhảm nữa, trực tiếp bấm mở bảng hệ thống trò chơi, tìm mục [Một đoạn ký ức của Thạch Đại Đảm].
Nhấn Chọn.
"Tiểu Hứa, giao hàng về rồi đấy à? Lần đầu tiên một mình lái xe đi giao hàng cảm giác thế nào, có sợ không? Dọc đường không xảy ra chuyện gì chứ? Mấy cái xe của đội xe các cậu nát bét cứ như linh kiện tháo từ xe phế liệu ra chắp vá lại vậy, ngoài động cơ với khung xe là hàng nguyên bản ra, còn lại cái nào mà chẳng là râu ông nọ cắm cằm bà kia? Cơ bản là cứ vừa chạy vừa sửa, lão Từ cứ mỗi lần giao hàng về là lại cằn nhằn với tôi."
"Lúc lái xe phải cẩn thận đấy, tôi nghe bảo thằng Hạ bên xưởng thịt lợn lái lật cả xe, không những hỏng hết hàng mà người cũng phải nhập viện luôn, cậu đi đứng cho cẩn thận vào."
Trước cổng xưởng dệt, bác bảo vệ cười trêu chọc Tiểu Hứa đang ngồi trên xe tải, vừa nói vừa mở cổng cho xe chạy vào.
Tiểu Hứa ngồi ở ghế lái chỉ biết cười hề hề với bác bảo vệ, không đáp lời, chầm chậm lái xe vào trong.
Đối mặt với bộ dạng lầm lì này của Tiểu Hứa, bác bảo vệ cũng chỉ biết bất lực lắc đầu, lầm bầm một câu: "Đúng là cái hũ nút.”
Tần Hoài đứng trước cổng xưởng dệt, nhìn bác bảo vệ một chút, lại nhìn chiếc xe tải đang chầm chậm lăn bánh, không chút do dự chạy chậm đuổi theo.
Giờ này công nhân xưởng dệt vẫn chưa tan ca, trước cổng xưởng vắng tanh vắng ngắt chỉ có mỗi bác bảo vệ đang đứng gác và Tiểu Hứa vừa lái xe vào.
Tiểu Hứa hiển nhiên chính là Thạch Đại Đảm kiếp thứ nhất, đây là lần thứ 2 Tần Hoài nhìn thấy Tinh Quái trong ký ức có ngoại hình không giống với ngoài đời thật. Người đầu tiên là An Du Du, có điều lúc An Du Du xuất hiện là ăn mày, tạo hình ăn mày từ đầu đến chân đã đủ thu hút sự chú ý rồi, nên xét tương đối thì tướng mạo lại không quan trọng đến thế.
LVQ8371