"Ồ. Vương Căn Sinh ngơ ngẩn gật đầu, rõ ràng là vẫn chưa theo kịp mạch não của Hứa Nặc, nhưng cơ thể lại rất thành thật mà co căng chạy theo đổi phương.
Tần Hoài bám gót theo phía sau, thầm cảm thán trong lòng: Quả không hổ danh là Hứa Nặc.
Chỉ vài ba câu đã xoay Giải Trĩ đến mức ngu ngơ như Đương Khang rồi, cái người bị Hứa Nặc thao túng tâm lý đến mức không biết phản bác ra sao, chỉ đành bật thốt ra chữ "Ồ" trước đó cũng chính là Đương Khang đấy.
Đợi đến khi Vương Căn Sinh chạy theo Hứa Nặc đến trước cửa tiệm cơm quốc doanh trong tình trạng thở hồng hộc, cả người hắn vẫn còn đang trong trạng thái mơ hồ.
Tần Hoài có thể nhìn ra, là 30% mệt lú + 40% thơm lú + 40% lú thuần túy, cái sự lú thuần túy này đến từ tin tức chấn động vừa nghe được, Vương Căn Sinh chạy suốt một quãng đường mà vẫn chưa tiêu hóa xong.
Biểu cảm, điệu bộ và trạng thái của hắn lúc này, thoạt nhìn thật sự rất giống vừa mới bị Hứa Nặc lừa đảo xong.
Hứa Nặc bảo Vương Căn Sinh xếp hàng cẩn thận ở cửa, bọn họ bây giờ tới sớm chắc chắn có thể mua được Bánh Bao, đằng trước nhắm chừng cũng chỉ có tầm ba bốn mươi người, còn hắn thì đánh bài chuồn, lẻn thẳng vào trong tiệm cơm quốc doanh.
Tần Hoài thử đi theo thì phát hiện khoảng cách vẫn đủ, phạm vi hoạt động lần này của hắn còn khá rộng, không chỉ có thể theo vào trong tiệm cơm quốc doanh, mà còn có thể bám gót Hứa Nặc lẻn thẳng đến tận cửa phòng bếp của tiệm cơm.
Chị nhân viên phục vụ hơi mập ở cửa tiệm cơm quốc doanh thấy có người tiến vào, theo bản năng liền nhíu mày chuẩn bị mắng đuổi người đi, nhưng khi nhìn rõ người tới là Hứa Nặc thì mới giãn mày ra, hỏi: "Tiểu Hứa, sao hôm nay cậu lại tới sớm thế? Tỉnh sư phụ vẫn còn đang hấp Bánh Bao đấy."
Hứa Nặc toét miệng cười cực kỳ ngoan ngoãn: "Em cố ý đến sớm đấy, hôm nay xưởng bọn em có sinh viên đại học mới đến nhận việc, bố em bảo em dẫn cậu ấy đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa ra trò."
Chị nhân viên giật mình: "Sinh viên mới tới lần này quý giá thế cơ à! Vậy hôm nay cậu đến đúng lúc lắm, chỗ chị mới thu mua được hai con gà mái già ở dưới quê lên, con cá trắm đen hôm qua hình như vẫn còn..."
Hứa Nặc liên tục xua tay: "Không đến mức ấy, không đến mức ấy đâu, ăn bữa thịt kho tàu là được rồi. Tỉnh sư phụ đang ở trong bếp phải không ạ? Chị Diệp này, chị không ngại em đứng ở cửa bếp nói với Tỉnh sư phụ vài câu chứ?"
Chị Diệp tức giận lườm Hứa Nặc một cái: "Chị để ý thì có ích lợi gì? Hiện tại bên ngoài đều đang đồn cậu là nhân viên thời vụ của tiệm cơm quốc doanh bọn chị rồi đấy, cậu đã là nhân viên thời vụ rồi thì chẳng phải muốn đi đâu thì đi sao."
Nói xong chị Diệp liền chống nạnh đứng ở cửa tiệm cơm quốc doanh, chỉ huy đám khách đang xếp hàng chờ mua Bánh Bao bên ngoài: "Đừng ồn ào nữa, líu ríu cái gì mà ồn ào, giục cái gì mà giục? Bánh Bao này ở trong lồng hấp còn có thể mọc cánh bay đi được chắc?"
"Vẫn chưa tới giờ đâu, xếp hàng cho đàng hoàng vào, người đằng sau kia, không được chen ngang, nói anh đấy! Hôm nay chen ngang thì nhịn mua đi, mua Bánh Bao mà cũng chen ngang, nếu để anh vào trong ăn cơm thì chẳng phải sẽ đánh nhau loạn xạ trong tiệm cơm quốc doanh của chúng tôi luôn sao?"
Đám người xếp hàng vốn đang ồn ào trong nháy mắt im bặt, Vương Căn Sinh vốn dĩ đã rất im lặng trong hàng lại càng sợ tới mức rụt cổ lại, tiếp tục ngoan ngoãn đứng xếp hàng.
Tần Hoài thầm kinh ngạc một phen trước địa vị của nhân viên phục vụ tiệm cơm quốc doanh ở thời đại này, rồi bám theo Hứa Nặc lẻn vào phòng bếp.
Trong phòng bếp, Tỉnh sư phụ đang uống trà, Bánh Bao Tửu Nhưỡng vẫn chưa ra lò, Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt đều túc trực bên cạnh lồng hấp, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng.
Thấy Hứa Nặc tới, Tỉnh sư phụ mỉm cười, khuôn mặt vốn hung tợn có vết sẹo trông cũng hiền từ hơn hẳn: "Hôm nay sao cháu tới sớm thế?"
Hứa Nặc đem lời vừa nói với chị phục vụ ban nãy lặp lại một lần nữa, móc từ trong túi ra mớ tiền và tem phiếu mà Hứa Xưởng Trưởng đưa cho hắn hồi chiều, đếm đếm rồi đặt hết lên bàn.
"Cháu nghe nói Lý Khoa Trưởng bên phòng tài vụ đã đặt tiệc đón gió ở chỗ bác ạ?" Hứa Nặc hỏi.
"Tiệc đón gió gì chứ, chẳng qua là lấy danh nghĩa xưởng dệt của các cậu ép chị Diệp giữ lại một bàn ở đại sảnh cho ông ta thôi. Hỏi ông ta muốn gọi món gì thì cứ ấp a ấp úng mãi không chịu nói, cuối cùng để chị Diệp nổi điên lên mới chịu gọi một món thịt xào ba sợi." Trịnh Đạt bĩu môi phàn nàn.
Tỉnh sư phụ trừng mắt liếc Trịnh Đạt một cái, ý bảo hắn đừng có xen mồm vào nói lung tung.
Hứa Nặc gật đầu, không hùa theo lời của Trịnh Đạt, hắn có thể điên cuồng nói xấu Lý Khoa Trưởng trước mặt Vương Căn Sinh, nhưng tuyệt đối sẽ không hé răng thêm nửa lời trước mặt Trịnh Đạt.
"Đã gọi một món thịt xào ba sợi rồi đúng không ạ, thế thì cho cháu thêm một đĩa thịt kho tàu với một đĩa cá chiên nữa. Hôm nay chắc là có cá nhỏ đúng không Tỉnh sư phụ? Cá nhỏ bác chiên ăn ngon bá cháy luôn, nếu cho thêm nhiều dầu chút nữa thì càng tuyệt."
Tỉnh sư phụ cười cười: "Đương nhiên là có, buổi sáng người ta vừa mới đưa cá nhỏ tươi tới xong. Cháu cứ yên tâm, đầu nhất định sẽ cho đủ, chiên thành kiểu xém vàng hai mặt mà cháu thích nhất, ăn giòn rựm luôn."
"Thịt ba chỉ cũng có, hình như còn dư chút trứng cút, lát nữa bác làm món thịt ba chỉ kho trứng cút cho, làm vị mặn ngọt mà cháu ưng nhất ấy, trứng cút bác chiên qua chảo dầu làm thành lớp da hổ cho."
LVQ8371