Hứa Nặc đưa hai khối xà phòng muốn mua cho Vương Căn Sinh, một khối khác nhét vào trong túi mình: "Nhân viên mới nhập chức, nếu trong túi không có tiền cần mua thêm đồ vật, có thể dự chỉ một tháng tiền lương trước."
"Đương nhiên, nếu như trước khi cậu chuyển chức vẫn là bởi vì quá nghèo không có nổi cơm ăn, còn có thể lại xin thêm nửa tháng. Liền ở tài vụ của các cậu xin, đợi đến khi cậu nhận chức liền biết thủ tục làm sao."
"Số tiền này vốn cũng phải là do tài vụ các cậu nhận, nhưng tài vụ của các cậu..." Hứa Nặc lộ ra biểu cảm ghét bỏ lắc đầu, "Tài vụ của các cậu không ít, có thể làm việc không có mấy người. Rất nhiều chuyện mình làm không hết ném cho bộ phận khác làm, hậu cần đều ngại chết tài vụ các cậu."
"Nếu không bố tớ cũng sẽ không chạy đến Kim Lăng cướp người, đem sinh viên tài vụ là anh đây tới."
"Hôm nay may mà có tớ dẫn cậu đến hậu cần nhận đồ đấy, nếu là Lý Khoa Trưởng của các cậu hoặc là người khác... Đừng nói là cho cậu thêm hai bánh xà phòng rồi cho cậu ứng trước tiền lương, không cắt bớt một góc xà phòng của cậu đi một phần tư, thì đã coi như là hôm nay chị Hồ ở hậu cần đang vui vẻ rồi."
. , ẨY, ^. lộ .AU z ` , Tx ¬ . x* r. F4 Vương Căn Sinh đang cẩn thận gấp mớ tem phiếu nhét vào trong miếng vải, bỏ cái bọc vải vào túi quần, hắn vừa nhét vào lại cảm thấy túi quần không an toàn, liền vội vàng nhét vào túi trong của áo sơ mi, cất sát vào
Cái túi trong này vừa nhìn đã biết là được khâu thêm vào, đường kim mũi chỉ khá khéo.
Hứa Nặc đã quen với việc Vương Căn Sinh ít nói, dù sao hắn còn có một người bạn Tinh Quái khác là Thạch Đại Đảm cũng kiệm lời y như vậy.
Hứa Nặc đợi Vương Căn Sinh cẩn thận cất tiền xong xuôi mới mở lời: "Bây giờ cậu dẫn tớ về ký túc xá của cậu cất đồ trước, rồi tớ lại đưa cậu đi dạo cửa hàng bách hóa nhé?"
"Được." Vương Căn Sinh gật đầu, đi trước dẫn đường, đưa Hứa Nặc đến ký túc xá của hắn.
Ký túc xá của Vương Căn Sinh cũng xêm xêm với phòng của Thạch Đại Đảm mà Tần Hoài từng nhìn thấy trước đây, chỉ khác ở chỗ Thạch Đại Đảm với tư cách là siêu cấp "con ông cháu cha” do Hứa Nặc đích thân gửi gắm nên được ở một phòng đơn nhỏ, còn Vương Căn Sinh thì ở phòng đôi, trong phòng kê hai chiếc giường đơn.
Vương Căn Sinh cất đồ không chỉ đơn thuần là ném đó, mà hắn còn phân loại mọi thứ đâu ra đấy, tiện tay quét luôn cả nhà.
Hứa Nặc hoàn toàn không có ý định động tay vào làm, hắn nửa tựa vào cửa nhìn Vương Căn Sinh dọn dẹp, mồm mép cũng chẳng để yên mà liên tục đặt câu hỏi.
"Cậu là người Sơn Thị, học đại học ở Kim Lăng, sao lại nghĩ đến chuyện tới xưởng dệt của Cô Tô bọn tớ vậy?"
"Vì nhiều tiền, xưởng dệt mỗi tháng sẽ trợ cấp thêm cho tớ ba tệ."
"Điểm thi đại học của cậu cao như thế, sao lại nghĩ đến chuyện học ngành kế toán tài chính? Nếu là bố tớ, chắc chắn ông ấy sẽ bắt tớ học vật lý, toán học hoặc hóa học.”
Vương Căn Sinh gần như hỏi gì đáp nấy: "Tớ thích tính toán sổ sách. Mẹ tớ bảo tớ sinh ra để làm kế toán, hồi nhỏ có một lần anh trai tớ trộm tiền trong nhà, mẹ phát hiện tiền bị hụt nhưng tính kiểu gì cũng không ra là hụt ở đâu."
"Hồi đó tớ mới học lớp ba, đứng bên cạnh nghe bố mẹ đối chiếu sổ sách suốt cả một đêm, cuối cùng chỉ ra được là tiền có vấn đề từ sáng hôm trước, sau khi bố mẹ tra hỏi kỹ càng mới phát hiện người lấy tiền chính là anh trai tớ."
"Mọi người đều cảm thấy sau này tớ chắc chắn sẽ làm kế toán, thế nên lên đại học tớ cũng chọn ngành kế toán tài chính."
Hứa Nặc vô cùng cảm thán: "Từ nhỏ đã biết mình muốn làm gì, thích thật đấy."
Vương Căn Sinh hơi kinh ngạc, động tác dọn đẹp trên tay khựng lại một chút: "Cậu không biết sao?”
"Tớ không biết." Hứa Nặc lắc đầu, "Bố tớ thì muốn tớ thi đại học, mẹ tớ lại muốn tớ đi bộ đội, còn bà nội thì chỉ mong tớ ở mãi bên cạnh, dù có làm một thằng phá gia chi tử cũng chẳng sao."
"Anh trai tớ thấy tớ nhanh trí, mồm mép tép nhảy, lại rất giỏi nhìn mặt gửi lời nên hợp làm sales. Chị dâu tớ thì thấy Điểm Tâm tớ làm cực kỳ ngon, bảo tớ đến tiệm cơm quốc doanh làm đầu bếp cũng ổn áp phết, nhưng chị ấy cứ giấu nhẹm đi chẳng dám nói, sợ bị bố mẹ tớ mắng."
"Nhưng tớ cảm thấy những chuyện này đều không phải là thứ tớ muốn làm."
"Một mặt tớ cảm thấy mình không nên chỉ ru rú ở Cô Tô, mà nên đi đây đi đó mở mang tầm mắt. Nhưng tớ lại chẳng có công ăn việc làm đàng hoàng, cứ chạy lung tung khắp nơi rất dễ bị gán mác lưu manh rồi tóm cổ vào đồn."
"Mặt khác tớ lại cảm thấy việc ở lại Cô Tô cực kỳ quan trọng, bởi vì ở đây có rất nhiều người thân bạn bè, có những người vô cùng quan trọng đối với tớ."
"Tớ luôn có linh cảm bản thân phải hoàn thành một việc gì đó, nhưng lại không biết rốt cuộc việc đó là gì."
"Bố tớ bảo tình trạng này của tớ thuần túy là do rảnh rỗi sinh nông nổi, sướng quá hóa rồ. Ngày nào cũng ăn không ngồi rồi, đàn đúm với đám bạn bè nhậu nhẹt bên ngoài chứ chả chịu đi làm nên mới sinh sự, tóm lại cứ thi đỗ đại học là xong chuyện."
Nhất thời Vương Căn Sinh không biết nên tiếp lời thế nào, một mặt hắn cảm thấy Hứa Nặc là người khá tốt, mới quen biết mà đã dốc bầu tâm sự, vừa dẫn hắn đi khắp nơi giới thiệu tình hình, lại vừa bộc bạch cả tiếng lòng.
Mặt khác hắn lại cảm thấy bản thân với tư cách là một nhân viên quèn thì không nên hùa theo Hứa Nặc nói xấu bố cậu ta, dù sao bố cậu ta cũng là Xưởng trưởng cơ mà.
LVQ8371