Nước dùng là do Hoàng Gia hầm, vẫn luôn được ninh trên bếp, lấy ra làm Kê Thang Diện thì không còn gì hợp hơn.
Trịnh Tư Nguyên lẳng lặng nấu mì, tiện tay nấu luôn cả phần của Tần Hoài. Trước khi nấu, hắn đã đếm số lượng mì và phát hiện Tần Hoài vẫn chưa ăn sáng.
Tần Hoài bắt đầu lăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Hắn học theo dáng vẻ nhìn thấy trong video hướng dẫn, bỏ phần nhân đã vo thành viên nhỏ vào trong ống sắt, rắc lên một lượng Ngẫu Phấn vừa đủ. Lượng Ngẫu Phấn phải càng ít càng tốt, rắc nhiều quá thì kích cỡ viên bánh sẽ to đùng.
Tần Hoài lắc lắc ống sắt, cổ tay dùng sức, làm cho mấy viên bánh bên trong lăn lộn.
Ngay khoảnh khắc bắt đầu lắc, Tần Hoài đã biết trò này tuyệt đối phải có kỹ xảo. Trong video hướng dẫn, Tỉnh Ly Hương lắc tùy ý bao nhiêu, thậm chí có thể vừa lắc ống trúc vừa trò chuyện với Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi, thì giờ phút này Tần Hoài lại lắc gượng gạo bấy nhiêu.
Không hẳn là lắc không tốt, chỉ là hắn cảm thấy tay mình cứ lóng ngóng thế nào ấy, ống sắt lúc thì nhẹ hều, lúc thì nặng trịch, mấy viên bánh bên trong cứ lắc la lắc lư, chẳng cần nhìn, chỉ dựa vào cảm giác thôi cũng biết chắc chắn là lắc không đều rồi.
Mà thôi kệ đi, sau khi lắc xong lần đầu tiên, Tần Hoài nhúng mấy viên bánh vào trong nước sôi chần qua một lượt.
1 giây, 2...
Chưa tới hai giây, Tần Hoài đã nhanh chóng vớt mấy viên bánh ra, khống chế thời gian vô cùng chuẩn xác.
Lại lăn thêm lần thứ hai, hắn khống chế tốt lượng Ngẫu Phấn rồi tiếp tục lắc.
Lắc.
Cứ lặp đi lặp lại ba lần như vậy, một viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử không được tính là thành công đã ra đời.
Về phần tại sao nói là không tính là thành công chứ không phải là thất bại thảm hại, là bởi vì Tần Hoài cảm thấy viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử này cũng không đến nỗi quá tệ. Màu sắc sau khi chần qua ba lần nước sôi cũng tàm tạm giống trong video hướng dẫn, nhưng hình dáng thì sai bét nhè.
Ngẫu Phấn Hoàn Tử trong video hướng dẫn từng viên đều tròn trịa nhỏ nhắn, tuy kích cỡ khó tránh khỏi có chút khác biệt, nhưng lấy riêng lẻ từng viên ra thì viên nào viên nấy đều cực kỳ đẹp mắt.
Còn viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử mà Tần Hoài lắc ra ấy hả...
Trông hơi dị dạng một chút.
Tròn, nhưng lại không tròn xoe, nó lơ lửng ở khoảng giữa của hình tròn và hình bầu dục. Thật ra mỗi lần lắc xong cho vào nồi là một lần định hình, lúc Tần Hoài lắc xong lần đầu tiên rồi thả vào nồi, hắn vẫn chưa thấy viên bánh này bị biến dạng nhiều lắm. Thế nhưng qua mỗi lần lại sai lệch một chút, những sai lệch này cộng dồn ba lần lại thì sẽ trở nên cực kỳ rõ ràng.
Tần Hoài nhìn viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử đầu tiên vừa lắc xong, hắn cảm thấy chắc chỉ là lỗi nhỏ về mặt tạo hình thôi, vấn đề không lớn lắm, thế là hắn tiếp tục lắc.
Mấy viên tiếp theo thì khá khẩm hơn một chút, chủ yếu là do hắn đã lờ mờ tìm được cái lực tay khéo léo cần có khi lắc bánh. Lắc mấy viên này chắc chắn là phải có kỹ xảo, vừa phải khống chế hợp lý lượng Ngẫu Phấn, đồng thời cũng phải nắm bắt được biên độ lắc và kỹ thuật dùng sức.
Thậm chí hắn còn cảm thấy cái lực khéo léo này hơi giống với lúc nhào bột.
Tần Hoài cứ thế lắc hết viên này đến viên khác. Lắc đến đoạn sau, hắn thậm chí còn cảm thấy mình không phải đang lắc bánh mà là đang lắc trà sữa, cứ lắc tiếp thế này chắc hắn có thể sang tiệm Tiểu Âu Thủ Đả Nịnh Mông Trà của Âu Dương để ứng tuyển vị trí nhân viên lắc trà sữa luôn được ấy chứ.
Thỉnh thoảng Tần Hoài ghé tiệm Âu Dương mua trà sữa, lúc thấy nhân viên trong tiệm lười biếng lắc qua loa vài cái, thì lực đạo và biên độ có lẽ cũng y chang trạng thái hiện tại của hắn vậy.
Kể ra cũng khá nhàm chán.
Thảo nào Tỉnh sư phụ chỉ làm bâng quơ cho có, một công đoạn cốt lõi của món Điểm Tâm mà lại nhàm chán đến mức này, đúng là nằm ngoài dự đoán của Tần Hoài.
Trịnh Tư Nguyên nãy giờ vẫn lằng lặng nấu mì không nói tiếng nào, đợi đến khi mì chín vớt ra bát, hắn mới mở miệng: "Bây giờ ăn luôn hay để lát nữa ăn?”
Tần Hoài liếc qua số lượng viên bánh đã lắc xong, phát hiện cũng được hơn hai mươi viên rồi. Viên nào viên nấy đều bé xíu xiu, sáu viên một bát thì đúng chuẩn khẩu phần của một món tráng miệng nhỏ gọn.
Vì là lần đầu tiên làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử, nên lúc rắc Ngẫu Phấn, Tần Hoài vô cùng cẩn thận, lượng rắc mỗi lần đều khống chế cực kỳ ít. Việc này dẫn đến những viên bánh hắn lắc ra còn nhỏ hơn cả viên của Tỉnh sư phụ trong video hướng dẫn.
Cuối cùng luộc xong thì chắc sẽ ra phiên bản Ngẫu Phấn Hoàn Tử mini tuổi teen quá.
"Đợi một lát, để tôi luộc Ngẫu Phấn Hoàn Tử trước đã." Tần Hoài nói rồi không chút do dự trút toàn bộ số Ngẫu Phấn Hoàn Tử vừa lắc xong vào nồi luộc một mẻ.
Luộc Ngẫu Phấn Hoàn Tử rất đơn giản, nguyên lý giống hệt như luộc sủi cảo, đợi đến khi Ngẫu Phấn Hoàn Tử chín nổi lên mặt nước là được.
Thả Ngẫu Phấn Hoàn Tử vào nồi xong, Tần Hoài đi bưng mì.
Tần Hoài bưng bát Kê Thang Diện lên liếc thử một cái, phát hiện Trịnh Tư Nguyên đập cho hắn một quả trứng, nhưng lại đập cho bản thân những hai quả.
Xem ra hôm nay Trịnh Tư Nguyên hơi đói bụng rồi.
Tần Hoài bưng bát xì xụp ăn mì. Phải công nhận, món Kê Thang Diện này đúng là phải làm ở Hoàng Kí thì mới ngon được (Vân Trung Thực Đường không có nước dùng xịn).
LVQ8371