"Đàm Duy An rất lười, nhưng không có nghĩa là cậu ấy không có chí tiến thủ. Chớ nói chỉ thực ra Song Giải Bao là công thức của cụ cố nhà cậu ấy, cậu ấy lại thích ăn Điểm Tâm Giải Hoàng đến vậy, có khi trong thâm tâm cậu ấy còn khao khát làm ra Song Giải Bao hơn tất cả chúng ta, chỉ là cậu ấy không có năng lực đó nên vẫn luôn giấu nhẹm đi thôi."
"Ra là vậy." Tang Lương ra chiều đăm chiêu, "Hóa ra phương pháp dạy dỗ kiểu 'vừa đấm vừa xoa' của ông nội cậu ta trước đây không hợp với cậu ta. Đàm Duy An chỉ đánh đòn thôi thì vô dụng, treo thưởng cho cậu ta cũng vô tác dụng, phải ép cậu ta luyện tập."
"Ép cho bằng được."
"Tôi phải báo tin tốt này cho Chu sư phụ mới được, bây giờ ở cả cái Tri Vị Cư này, người mà Đàm Duy An sợ nhất chính là Chu sư phụ."
Mặc dù Tang Lương có vẻ đúng là anh em tốt của Đàm Duy An thật, bởi vì lúc hắn và Đàm Duy An ăn bánh bao thịt lợn Giải Hoàng đều có thể ăn ra được buff, vả lại người đầu tiên nghĩ đến luôn là đối phương, nhưng cái tình anh em này của các người hình như hơi...
Có mùi muốn lấy mạng nhau thì phải.
"Tiếp tục thôi." Trịnh Tư Nguyên lên tiếng: "Đàm Duy An đều bảo mẻ bánh bao lần này ngon hơn trước rồi, chúng ta cứ thế thừa thắng xông lên."
Ba người Tần Hoài lại tiếp tục làm Song Giải Bao.
Mải miết làm đến tận 7 giờ tối.
Đám dân văn phòng tan làm chạy đến Vân Trung Thực Đường tranh mua đều sung sướng phát điên, nhất là những người buổi sáng đã xin nghỉ để mua được bánh bao thịt lợn Giải Hoàng.
Buổi sáng xin nghỉ là để cất công đi giành giật, mang theo quyết tâm hừng hực không thành công thì thành nhân, cho dù Ông Chủ có gọi cháy cả máy, dọa sẽ trừ sạch tiền thưởng, thì họ vẫn kiên quyết bám trụ xếp hàng ở Vân Trung Thực Đường cho đến khi mua được bánh bao thịt lợn Giải Hoàng mới thôi.
Nhưng khi sáng đã giành mua và ăn thử rồi, thì đến chiều đi xếp hàng tâm thế lại hoàn toàn khác bọt.
Cứ xếp hàng đại đi, lỡ đâu lại mua được thì sao?
Kết quả lại trùng hợp thay, đám người Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên rất hiếm khi làm Điểm Tâm đến tận 7 giờ tối thế này. Dẫu sao thì bọn họ cơ bản đã đến nhà ăn làm việc từ hơn 7 giờ sáng, hơn nữa thời gian nghỉ ngơi ở giữa cũng rất ít ỏi.
Trừ đi nửa tiếng ăn cơm và nửa tiếng nghỉ ngơi, nếu làm một lèo từ 7 giờ sáng đến 7 giờ tối, Tần Hoài sẽ phải cày cuốc 11 tiếng một ngày. Với tư cách là một sư phụ Điểm Tâm bếp bánh không thuộc Tri Vị Cư, thời gian làm việc này rõ ràng là quá tải đối với hắn.
Các đại sư phụ của Tri Vị Cư cũng chăng thể làm việc với cường độ cao như vậy, dẫu sao thì họ cũng đã qua cái giai đoạn cần điên cuồng học nghề rồi.
Dưới tình huống bình thường, cho dù Tần Hoài có tăng ca thì Điểm Tâm của hắn bán đến tầm năm sáu giờ cũng phải nhẵn thín rồi.
Nhưng hôm nay lại là một ngày bất thường, nhóm Tần Hoài cày cuốc đến tận 7 giờ mới chịu tan ca.
Hơn nữa còn là tan ca lúc 7 giờ với mô hình ba người phối hợp sản xuất số lượng lớn.
Song Giải Bao bán tì tì đến tận 7 giờ 40 phút tối mới cháy hàng, về cơ bản chỉ cần không đến quá muộn, thì đám dân văn phòng tan làm xong lập tức chạy tới xếp hàng đều có thể mua được Song Giải Bao.
Còn những người "bất thường”, tan làm rồi vẫn bị đè ra họp hành nên không đến kịp, thì đương nhiên chỉ đành ngậm ngùi "hỏi thăm” cả tông ti họ hàng nhà Ông Chủ thôi.
Sáng xơi bánh bao thịt lợn Giải Hoàng, tối lại quất Song Giải Bao, đã thế lại còn toàn là giá khuyến mãi. Nhất thời, toàn bộ thực khách cũ lẫn mới của Vân Trung Thực Đường đều đắm chìm trong biển bánh bao Giải Hoàng, ba cái đồ Bánh Bao Tửu Nhưỡng hay Tứ Hỉ Thang Đoàn giờ phút này đều bị ném sạch ra sau đầu, tất cả mọi người đều tạm thời hóa thân thành fan cuồng của Giải Hoàng.
Bánh bao Giải Hoàng mới là chân ái!
Mà fan ruột thực thụ của Điểm Tâm Giải Hoàng là Đàm Duy An, giờ phút này lại đang cắm kim truyền dịch trong phòng cấp cứu.
"Cái gì mà cậu ta ăn no quá nên mới nôn ra nông nỗi này chứ, là do hôm qua cậu ta đi tàu lượn siêu tốc tận 5 vòng, dạ dày cuộn trào nên về nhà lén lút nôn thốc nôn tháo cả đêm mà không báo cho chúng ta biết. Sáng nay lại còn xơi 3 bát đá bào ở công viên giải trí, chiều thì ăn uống vô tội vạ nốc cả đống bánh bao, thế là dẫn đến co thắt dạ dày mới nôn mửa ra thành như vậy đấy."
"Tình hình khá nghiêm trọng nên cần phải nhập viện theo dõi, bét nhất cũng phải nằm viện một ngày."
"Sao cậu ta lại tự hành hạ bản thân ra nông nỗi này chứ? Sáng nay cậu ta thế mà dám xơi tận ba bát đá bào, cậu ta điên rồi à?"
Vốn dĩ Tần Hoài định gọi điện thoại hỏi han tình hình của Đàm Duy An, đồng thời báo cáo tiến độ mới nhất của Song Giải Bao cho hắn biết, nhưng ngay khoảnh khắc nghe được nguyên nhân đổ bệnh của Đàm Duy An, hắn lập tức chết sững.
"Là vậy đấy, dù sao Bác Sĩ cũng bảo thế." Giọng nói của Âu Dương từ đầu dây bên kia truyền tới, "Tình hình của cậu ấy hôm nay chắc chắn là phải nằm viện rồi, nhưng tôi thấy cậu ấy còn đỡ hơn hồi dượng tôi bị hồi tết, không có vấn đề gì lớn đâu."
"Cậu đợi chút nhé, Đàm Duy An có lời muốn nói với mọi người này."
Âu Dương vừa dứt lời, giọng nói yếu ớt của Đàm Duy An từ đầu dây bên kia đã vang lên.
"Tần Hoài, Song Giải Bao mọi người làm sao rồi? Có ngon hơn cái cuối cùng tôi ăn nhiều không?"
LVQ8371