"Thế nên bước mấu chốt nhất của Ngẫu Phấn Hoàn Tử thực chất lại nằm ở khâu chần nước sôi, nhân bánh có ra sao thì cũng chỉ khác biệt về mùi vị mà thôi, chần nước sôi mới là bước quyết định linh hồn của Ngẫu Phấn Hoàn Tử."
"Không sai." Tào Quế Hương nói: "Trò có thể nhận ra khâu chần nước sôi
Có thể là bởi vì tới quá sớm, Tần Hoài đã nhào mì xong mà trong bếp vẫn chưa có người thứ hai đến, tuân theo nguyên tắc rảnh rỗi thì thà tìm việc gì đó để làm còn hơn, hắn trực tiếp bắt đầu làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Ngẫu Phấn mà Hoàng An Nghiêu chuẩn bị vô cùng mịn, không cần cầm cây cán bột nghiền kỹ lại một lần nữa, Tần Hoài chỉ nghiền qua loa một lần cho có lệ.
Nhân bánh rất đơn giản, đường trắng trộn mỡ heo cộng thêm chút hoa quế khô, gần như không có bất kỳ độ khó nào.
Phải công nhận, quá trình vo mấy viên tròn nhỏ này còn rất chữa lành và giải tỏa áp lực, mang lại một loại niềm vưi giống như hồi tiểu học chơi đất nặn vậy.
Tần Hoài vo mấy viên tròn nhỏ đến mức say sưa quên cả trời đất.
Rất nhanh đã đến bước chần nước sôi.
Công cụ thô sơ như ống trúc thì chắc chắn Hoàng Kí không có, thực đơn của Hoàng Kí cũng chẳng có cơm ống trúc, nhưng nếu chỉ muốn lăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử thì cũng không nhất định phải dùng ống trúc, trong bếp có rất nhiều đạo cụ có thể lấy ra để lăn.
Tần Hoài tìm trong tủ, tìm được một cái ống sắt nhỏ thích hợp hơn, hắn vừa lấy ra thì Trịnh Tư Nguyên đã tới.
Thấy hôm nay Tần Hoài tới sớm như vậy, Trịnh Tư Nguyên hơi ngạc nhiên, hắn nhìn thấy phần mì đã được nhào sẵn trên thớt thì lại càng kinh ngạc hơn.
Nhưng hiện tại Trịnh Tư Nguyên không quan tâm lắm việc vì sao Tần Hoài tới sớm như vậy, sự chú ý của hắn đã hoàn toàn bị một hàng viên tròn nhỏ bày trên thớt và cái ống sắt trên tay Tần Hoài thu hút.
"Cậu đang làm gì vậy?" Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Ngẫu Phấn Hoàn Tử." Tần Hoài vẫn đang cúi đầu nghiên cứu cái ống sắt mà hắn vừa tìm được, vung vẩy trong không khí để tìm cảm giác tay, cảm thấy cũng tàm tạm hắn mới ngẩng đầu nhìn Trịnh Tư Nguyên: "Trịnh sư phụ vẫn ổn chứ?"
"Hôm qua Đổng Sĩ nhắn tin kể với tôi, Trịnh sư phụ cứ ở mãi trong bếp làm Song Giải Bao đến tận 8 giờ tối, khiến tất cả mọi người đều choáng váng. Hôm nay khoảng mấy giờ chú ấy đến? Đợi Ngẫu Phấn Hoàn Tử làm xong, tôi còn muốn nhờ Trịnh sư phụ nếm thử giúp tôi."
Nghe Tần Hoài hỏi chuyện này, Trịnh Tư Nguyên lập tức chuyển về dáng vẻ mặt không cảm xúc: "Bố tôi hôm nay không tới."
"Ông ấy vừa nhắn tin cho tôi bảo là sáng nay chó bị tiêu chảy, ông ấy phải đưa chó đi bệnh viện thú cưng, không biết khi nào mới tới được."
"Nhà cậu có nuôi chó à?" Tần Hoài giật mình.
Trịnh Tư Nguyên cười khẩy: "Không có, là chó nhà hàng xóm của chúng tôi."
"Bố tôi cứ nằng nặc xung phong đưa chó đi bệnh viện thú cưng, cản cũng không cản được."
"Hôm qua tôi còn trởng ông ấy đã nghĩ thông suốt rồi, định nhặt lại tay nghề để làm một đầu bếp Điểm Tâm đàng hoàng, bây giờ xem ra là tôi nghĩ nhiều rồi."
"Bố tôi vẫn là bố tôi, chẳng thay đổi chút nào, viện cớ cũng vụng về như vậy."
Tần Hoài lờ mờ đoán được, hôm nay hắn sẽ không gặp được vị Trịnh sư phụ vụng chèo khéo chống kia rồi.
Không sao, hôm nay không học được Tứ Hỉ Quyển thì ngày mai học, ngày mai không gặp được Trịnh sư phụ thì ngày kia học tiếp. Tần Hoài dự tính sẽ ở Hoàng Kí một tháng, hòa thượng chạy được chứ miếu sao chạy thoát, Trịnh sư phụ sớm muộn gì cũng phải mò đến phòng bếp của Hoàng Kí thôi.
Việc cấp bách bây giờ là làm thử Ngẫu Phấn Hoàn Tử một lần trước đã.
Tần Hoài lại lắc lắc cái ống sắt trong tay, cảm giác cũng được, chỉ là ống sắt tương đối hơi nhẹ một chút, có thể là do quá mỏng. Nhưng nhẹ cũng có cái lợi của nó, sẽ tiện cho việc lăn tròn hơn.
"Mì ở đằng kia, cậu muốn ăn thì tự nấu nhé." Tần Hoài chỉ vào phần mì đã nhào sẵn trên bàn bếp, lại lắc lắc ống sắt trong tay, cảm thấy tư thế cầm ống sắt hơi có vấn đề nên hắn điều chỉnh lại một chút, xoay xoay cổ tay.
Trịnh Tư Nguyên căn bản chẳng có tâm trí đâu mà nhìn mì nhào tay, toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn vào tay Tần Hoài. Hắn cứ thế nhìn chằm chằm Tần Hoài vung vẩy cái ống sắt vào không khí chừng hơn một phút đồng hồ, hỏi: "Cậu định làm loại Ngẫu Phấn Hoàn Tử... lăn bột à?"
"Đúng vậy." Tần Hoài gật đầu, hắn không hề ngạc nhiên khi Trịnh Tư Nguyên biết cách làm này.
Thực đơn là của Tỉnh sư phụ, Trịnh Tư Nguyên với tư cách là đồ tôn của Tỉnh sư phụ, đã từng học qua các loại thủ pháp kỹ pháp thì cũng là chuyện rất bình thường.
"Sao tự dưng cậu lại muốn làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử? Trên tàu cao tốc chẳng phải cậu bảo muốn học Tứ Hi Quyển sao?” Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Lạc Lạc cứ nằng nặc đòi ăn." Tần Hoài tỏ vẻ gặp chuyện khó quyết định thì cứ ném chảo sang cho Tần Lạc, "Dạo trước con bé xem một bộ phim cung đấu, nương nương trong cung đặc biệt thích ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử, ngày nào cũng bưng một bát Ngẫu Phấn Hoàn Tử vừa ăn vừa nói chuyện phiếm."
"Tôi nghĩ làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử chắc cũng không khó, chắc chắn là đơn giản hơn Song Giải Bao. Lần này tôi đến Cô Tô lại phải ở thêm một khoảng thời gian khá dài mới về được, đến lúc đó kiểu gì Lạc Lạc cũng làm ầm lên. Học xong Ngẫu Phấn Hoàn Tử rồi hẵng về, con bé cũng sẽ vui vẻ hơn một chút."
Đối mặt với lý do gần như không có kẽ hở nào của Tần Hoài, Trịnh Tư Nguyên không mảy may nghi ngờ mà chọn cách tin tưởng, hắn không thèm nhìn chằm chằm vào tay cầm ống sắt của Tần Hoài nữa mà quay người đi nấu mì.
LVQ8371