Tần Hoài tự tin khoản này là thế mạnh của hắn rồi. Đợi hắn về bàn bạc với Thạch Đại Đảm một chút, lục lọi lại trong ký ức của Thạch Đại Đảm xem năm xưa Tỉnh sư phụ có món Điểm Tâm trứ danh nào ít người biết mà cách làm lại tương đối đơn giản hay không. Hắn sẽ dùi mài kinh sử, đốc lòng nghiên cứu riêng cho Cung Lương vài tháng, đến lúc đó ông ấy mà cảm động rớt nước mắt thì Chi Tuyến Nhậm Vụ chắng phải sẽ hoàn thành ngay sao.
Quá đơn giản.
Có điều nếu làm vậy, Tần Hoài sẽ phải ở lại Cô Tô thêm một thời gian nữa.
Thời gian ngắn quá thì khó mà làm nổi bật được sự coi trọng của hắn đối với món Điểm Tâm mới này.
Nghĩ tới đây, Tần Hoài liền tắt bảng trò chơi, quay trở lại nhà bếp.
Hoàng An Nghiêu đã không còn đứng chặn Cung Lương ở cửa nữa, Cung Lương cũng chắng buồn chen chúc đòi chui vào trong, cứ thế ngồi trên cái ghế đẩu nhỏ ngoài cửa gặm Song Giải Bao. Trịnh Đạt thì đứng bên cạnh Trịnh Tư Nguyên, không ngừng chỉ trỏ vào số hải sâm mà con trai đã sơ chế xong. Trịnh Tư Nguyên hiển nhiên là bất mãn trước sự chỉ đạo vô lý của bố ruột, đang cố gắng cãi lý lại. Nhìn biểu cảm thì có vẻ cãi nhau hăng lắm, nhưng giọng hai bố con lại không lớn nên cũng chẳng thu hút sự chú ý của ai.
Đàm Duy An không đứng ở vị trí làm việc của mình, mà chạy sang chỗ Tang Lương vừa gặm bánh bao vừa thì thầm to nhỏ. Tần Hoài nhanh chóng khóa mục tiêu, sải bước đi về phía Đàm Duy An.
"Tần Hoài, cậu về rồi à. Vừa nãy tôi nghe thấy Hoàng sư phụ đang bàn bạc giá cả với tổ trưởng phục vụ. Tôi biết thừa Song Giải Bao bán ở Hoàng Kí chắc chắn sẽ rất đắt, nhưng không ngờ lại đắt đến mức đấy, tận 108 tệ một cái. Cho dù đây là bánh bao nhân hải sâm đi chăng nữa thì cái giá này cũng quá ảo ma rồi."
"Thế nếu bán ở Tri Vị Cư của các cậu thì định giá bao nhiêu?" Tần Hoài hỏi.
Đàm Duy An ngẫm nghĩ một lát: "Chắc tầm 98 tệ."
Tần Hoài: ... Thế thì cũng chỉ chênh nhau có 10 tệ, giá cả đã ở cái tầm này rồi thì 10 tệ có tạo nên sự khác biệt lớn lắm đâu cơ chứ?
"Tôi còn chưa hỏi cậu đâu đấy, ở Vân Trung Thực Đường cậu định..."
Tần Hoài trực tiếp ngắt lời Đàm Duy An: "Tôi có chuyện này muốn hỏi cậu."
"Đoàn Tri Vị Cư các cậu đến Vân Trung Thực Đường giao lưu đông người như vậy, Tô Lão Bản có quy định thời gian và địa điểm giao lưu cụ thể cho mọi người không?"
Đàm Duy An tuy không hiểu ý đồ trong câu hỏi của Tần Hoài cho lắm, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Hình như là không, chuyện này tôi không rõ lắm, cậu phải đi hỏi Tô Càn ấy. Nếu bên cậu muốn chúng tôi kéo dài thời gian giao lưu, tôi nghĩ chắc Tô Lão Bản cũng rất sẵn lòng thôi, dù sao dạo này ai nấy đều tiến bộ vượt bậc mà. Tri Vị Cư không thiếu nhất chính là học đồ, trong số chúng tôi chắc cũng chỉ có Tô Càn là bị giới hạn thời gian thôi. Cậu ấy mà ở ngoài lâu quá sẽ làm lỡ dở việc học nghề với Chu sư phụ."
Tần Hoài tỏ vẻ đã hiểu.
Đàm Duy An hỏi: "Thế nên là... cậu cần chúng tôi ở lại thêm một thời gian nữa à?"
Tần Hoài lắc đầu: "Chuyện này tôi cũng không chắc, nhưng có thể mọi người sẽ phải đổi địa điểm đấy."
"Trước khi đến đây chẳng phải tôi đã bảo dự định sẽ ở lại Hoàng Kí tầm 10 ngày sao? Bây giờ tôi phát hiện tình hình có chút thay đổi, có khi không chỉ 10 ngày đâu, mà phải ở lại cả tháng, thậm chí là hai tháng ấy chứ."
"Cứ để mọi người ở lại Vân Trung Thực Đường làm không công cho tôi mãi cũng không hay, chi bằng bàn bạc xem có thể trả nhà bên đó rồi chuyển sang thuê gần Hoàng Kí này được không. Bây giờ tôi nhắn tin báo trước cho Tô Càn một tiếng, đến giờ nghỉ trưa sẽ gọi điện thoại bàn bạc kỹ hơn."
Nói xong, Tần Hoài liếc nhìn số Giải Hoàng Tương Tang Lương vừa xào: "Tang Lương, lượng Giải Hoàng Tương cậu làm mỗi nồi hiện tại quá ít, phải tăng số lượng lên. Lượng khách bên Hoàng Kí đông hơn Vân Trung Thực Đường rất nhiều, khách bên này còn đặc biệt thích gọi shipper mua hộ nữa. Hơn nữa Hoàng Kí không giống Vân Trung Thực Đường bán Điểm Tâm cả ngày, bên này chỉ bán tập trưng vào những khung giờ nhất định thôi. Nếu bây giờ cậu không tăng số lượng lên, đợi đến giờ bán buổi trưa thì căn bản là làm không kịp đâu."
Tang Lương nghe Tần Hoài nói vậy thì hết hồn, có chút hoang mang hỏi: "Một mình cậu làm xuể không đấy?"
Theo góc nhìn của Tang Lương, việc làm Song Giải Bao chủ yếu vẫn phải dựa vào một mình Tần Hoài, các công đoạn cốt lõi đều do hắn phụ trách.
"Cậu ấy làm xuể." Đàm Duy An nhanh nhảu tranh đáp, nói xong liền chỉ tay về phía Vương Tuấn, hạ giọng thì thầm: "Cái anh tóc lưa thưa đằng kia cậu thấy không? Anh ta là đồ đệ thứ sáu của Hoàng sư phụ, chuyên làm phụ tá cho Tần Hoài đấy. Hiệu suất làm việc của anh ta cực kỳ cao, một mình anh ta cân được bằng ba người như tôi luôn."
"Cậu đừng thấy anh ta là đầu bếp Hồng Án mà nhầm, bây giờ anh ta gói bánh bao điệu nghệ lắm, mấy cái nếp gấp đó bắt còn chuyên nghiệp hơn cả đầu bếp Bạch Án cơ."
Tang Lương hít sâu một ngựm khí lạnh, thầm nghĩ Hoàng Kí quả nhiên đáng sợ đến nhường này, đồ đệ của Hoàng Thắng Lợi đúng là tàng long ngọa hổ, vậy mà lại còn sở hữu loại kỹ năng này nữa.
Khoảng thời gian tiếp theo, Tần Hoài đều làm Song Giải Bao với cường độ cao.
Tần Hoài lựa chọn việc vừa luyện thành thạo Song Giải Bao đã lập tức dẫn đám người Trịnh Tư Nguyên đến Hoàng Kí, không chỉ vì muốn hoàn thành nhiệm vụ của Vương Căn Sinh một cách tốt nhất, mà mục đích chính là để cày độ thuần thục của Song Giải Bao.
LVQ8371