Sau đó Tần Hoài cảm thấy nếu chỉ xem video hướng dẫn thì chẳng ăn thua gì, hắn không rành về nguyên liệu Ngẫu Phấn này lắm, nên hắn quyết định phải tìm hiểu về nó trước đã.
Việc Tỉnh sư phụ làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử theo cách này nhất định là có thâm ý riêng của hắn.
Thế nên Tần Hoài quyết định nhắn tin cầu cứu Tào Quế Hương.
Sư phụ cứu mạng con với!
Trong tin nhắn, Tần Hoài kể lể rằng sau khi đến Cô Tô thì hắn đã nhắm trúng món Ngẫu Phấn Hoàn Tử, nhưng hắn không hiểu rõ cách làm, cũng chưa lĩnh hội được bí quyết bên trong, nên đành phải nhờ đến vị sư phụ yêu dấu của mình giúp đỡ.
Tào Quế Hương lập tức gọi thăng lại cho Tần Hoài.
"Tiểu Tần à, Điểm Tâm trò làm ngày càng phong phú đấy, ngay cả món Điểm Tâm cung đình lẫy lừng như Ngẫu Phấn Hoàn Tử này mà cũng dám đụng tay vào rồi cơ đấy."
Tần Hoài ngớ người: "Hả, lẫy lừng luôn cơ ạ?"
Tần Hoài không ngờ Tào Quế Hương lại dùng tính từ mạnh bạo đến thế, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy cụm từ này thốt ra từ miệng bà ấy.
"Ngẫu Phấn Hoàn Tử... có lai lịch gì đặc biệt sao ạ?" Tần Hoài dè dặt dò hỏi, chẳng lẽ món Điểm Tâm này lại cất giấu huyền cơ nào đó, chỉ là vì hắn quá tay mơ nên chưa từng nghe danh.
"Cũng chăng có lai lịch gì đặc biệt, chăng qua món Điểm Tâm này từng cực kỳ nổi tiếng ở một tửu lâu tại Bắc Bình, là món Điểm Tâm mang tính biểu tượng luôn đấy. Hồi cô đi học nghề thường xuyên nghe sư phụ nhắc tới, nên ấn tượng sâu sắc với nó lắm."
"Món Điểm Tâm biểu tượng luôn á?" Tần Hoài thực sự tò mò.
Theo ấn tượng của Tần Hoài, dù là nghe Tào Quế Hương hay Trần Huệ Hồng kể thì mấy tửu lâu bên Bắc Bình đều chuyên về bếp món mặn cả.
Nơi duy nhất rành rẽ về bếp bánh một chút cũng chỉ có Bát Bảo Trai, thế nhưng do biến động nhân sự nên đội bếp bánh của họ đã lụi tàn từ lâu, mà kể cả hồi hoàng kim thì bếp bánh cũng chẳng thể nào lấn lướt được bếp món mặn, làm sao lại có tửu lâu lấy món Điểm Tâm làm biểu tượng được, mà lại còn là Ngẫu Phấn Hoàn Tử nữa chứ.
"Thái Phong Lâu trò biết không?" Tào Quế Hương hỏi, hỏi xong không đợi Tần Hoài trả lời đã tự đáp luôn: "Chắc chắn là trò không biết rồi, lúc cô đi học nghề thì Thái Phong Lâu đã đóng cửa nhiều năm rồi, huống hồ gì là Tiểu Tần trò chứ."
"Thời sư phụ cô còn học nghề, Thái Phong Lâu là tửu lâu nức tiếng nhất Bắc Bình, dĩ nhiên, cũng chuyên về bếp món mặn. Nhưng thời đó Bếp Trưởng của Thái Phong Lâu có một món tráng miệng rất nổi tiếng, chính là Ngẫu Phấn Hoàn Tử, gần như là món bắt buộc phải gọi trong các bữa tiệc, rất nhiều phu nhân tiểu thư nhà quyền quý đều mê mẩn món Điểm Tâm này, thi nhau khoe khoang, từng có thời điểm đẩy giá Ngẫu Phấn lên cao chót vót."
"Tuy nhiên món Ngẫu Phấn Hoàn Tử đó phức tạp hơn nhiều so với loại mà Tiểu Tần trò muốn học đấy, riêng khâu chuẩn bị nguyên liệu đã tốn bộn thời gian, nước dùng cũng phải được pha chế đặc biệt cơ."
"Cụ thể là nhân gì thì cô không nhớ rõ nữa, sư phụ cô chỉ nhắc qua loa thôi, hồi đó cô thèm nhỏ dãi, nằm mơ cũng thèm được nếm thử phiên bản Ngẫu Phấn Hoàn Tử đó."
"Cô nhớ mang máng nhân bánh có hoa quế, hạnh nhân, hạt óc chó, hạt thông, mứt quất, hoa quả sấy khô, thịt quả tươi, đường trắng, vừng các kiểu, tóm lại toàn là những món mà tụi con nít khoái khẩu. Trò phải biết là, thời đó đến tận Tết cô cũng chẳng được ăn nhiều loại đồ ăn vặt như thế đâu, vậy mà một viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử bé tẹo lại nhồi nhét đủ thứ vào, vừa nghe nói có món Điểm Tâm cỡ này, cô quả thật chỉ muốn ăn ngay cả trong giấc mơ."
Tần Hoài nghe xong liền hiểu ra, cách sư phụ của Tào Quế Hương dạy đồ đệ chính là mồi chài trước, kể cho nghe có món gì ngon, vẽ ra một cái bánh vẽ to đùng.
Về phần cái bánh vẽ này có thành hiện thực được hay không thì chẳng quan trọng, cứ lừa đồ đệ vào tròng trước đã rồi tính.
Tần Hoài đang mải lầm bầm trong lòng, thì Tào Quế Hương cũng nhắc đến vấn đề mà hắn quan tâm nhất: "Về cái phương pháp chần qua nước sôi mà trò nhắc tới ấy, cô đại khái cũng biết một chút, chiêu này khó nhằn lắm đấy."
Tần Hoài ngồi thẳng lưng lại ngay ngắn: "Sư phụ, con cũng cảm thấy quá trình chần nước sôi này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài... Ý con là nó không đơn giản như những gì mình thấy đâu, chắc chắn là có bí quyết bên trong."
Tào Quế Hương cười khẽ hai tiếng: "Vậy cô phải kiểm tra trò một chút, trò có biết đặc tính của Ngẫu Phấn không?"
"Chuyện này lên mạng tra một lát là rõ ngay, hàm lượng tinh bột trong Ngẫu Phấn rất cao, trên 85%. Về phần đặc tính của tinh bột, cái gì mà polysaccharide, amylose, amylopectin các thứ thì cô cũng mù tịt."
"Trò chỉ cần biết một điều, tinh bột thăng có tính chống trương nở, độ hòa tan trong nước khá kém, không tan trong chất béo, nhiệt độ hồ hóa cao, nên nó không tan trong nước lạnh nhưng lại tan trong nước nóng. Còn tỉnh bột nhánh thì khó hòa tan trong nước, đun sôi xong sẽ tạo thành một lớp gel cực kỳ dính.”
"Cô nói vậy trò nghe có hiểu không? Không hiểu là đúng rồi, cái này cũng là cô vừa mới tra Google thôi."
"Dùng ngôn ngữ mà cánh đầu bếp chúng ta có thể hiểu được thì, với đặc tính đó, dùng phương pháp chần qua nước sôi có thể làm ra được những viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử trong vắt và đẹp mắt hơn."
"Trong veo là để cho đẹp mã, dĩ nhiên không chỉ mỗi vậy, cách làm này còn giúp Ngẫu Phấn Hoàn Tử dẻo dai và có độ đàn hồi hơn, nhai sẽ thích miệng hơn, suy cho cùng cái ngon của Điểm Tâm làm từ Ngẫu Phấn phải thông qua việc nhai mới cảm nhận được trọn vẹn."
LVQ8371