Xưởng trưởng Hứa gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, đưa mắt nhìn Vương Căn Sinh, sau khi đánh giá trên dưới một phen hài lòng gật đầu, cười nói: "Thật sự là thanh niên tài tuấn, lần này Tiểu Vương phân về xưởng dệt của chúng ta cũng coi như là xưởng đệt chúng ta nhặt được bảo vật. Lão Lý, đây chính là nhân tài ông phải trọng dụng thật tốt."
"Nhất định." Lý Khoa Trưởng cười càng sáng lạn: "Đều là do Xưởng trưởng Hứa có phương pháp, sinh viên đại học quý giá như vậy năm nay mới có thể phân về xưởng dệt của chúng ta."
Tần Hoài ngồi xổm bên cạnh nhìn, vừa nhìn vừa cảm thán chẳng trách trông Lý Khoa Trưởng trẻ tuổi nhất trong số các lãnh đạo. Mọi người đều mượn cớ ngồi xổm ở cửa chờ Xưởng trưởng nịnh nọt, chỉ có Lý Khoa Trưởng là được quay nhanh nhất, những người khác còn chưa kịp quay.
Thấy Lý Khoa Trưởng đã nịnh nọt, các lãnh đạo khác cũng cảm thấy không thể lạc hậu, nhao nhao muốn há mồm, lời còn chưa nói ra đã bị Xưởng trưởng Hứa cắt ngang.
"Sắp phải họp rồi, đừng đứng ở cửa nữa. Hứa Nặc, con quen thuộc với công xưởng, biết chỗ nào có thể đi chỗ nào không thể đi, con dẫn Tiểu Vương đi dạo một vòng trong xưởng, lại dẫn cháu nó đi dạo xung quanh, nếu như Tiểu Vương thiếu cái gì con giúp cháu nó chuẩn bị đầy đủ đồ đạc."
"Học tập với người ta nhiều một chút, nhìn người ta đi, trẻ tuổi như vậy đã tốt nghiệp đại học, đền đáp quốc gia.”
Rất rõ ràng, Vương Căn Sinh đã trở thành đứa trẻ nhà người khác trong miệng Xưởng trưởng Hứa.
Nói xong, Xưởng trưởng Hứa lấy từ trong túi ra một ít tem phiếu đưa cho Hứa Nặc: "Buổi tối dẫn Tiểu Vương đi ăn gì đó ngon."
Hứa Nặc cười hì hì nhận lấy tem phiếu: "Yên tâm đi bố, con am hiểu nhất là cái này!"
Lý Khoa Trưởng thấy Xưởng trưởng lại bỏ tiền ra, vội vàng nói: "Xưởng trưởng, khoa tài vụ chúng tôi đã sớm chuẩn bị xong tiệc đón gió cho Tiểu Vương, ngay tối hôm nay, không cần phiền ngài lo lắng."
"Vậy thì thêm một món ăn ngon, bây giờ nhân tài hiếm có, Tiểu Vương đồng ý đến xưởng dệt của chúng ta cũng là vì coi trọng xưởng của chúng ta, không thể để cho nhân tài thất vọng." Nói xong, Xưởng trưởng Hứa nhanh chóng đi vào trong xưởng dệt, các lãnh đạo còn lại đều đi theo, chi để lại Hứa Nặc và Vương Căn Sinh đứng ở cửa.
Vương Căn Sinh từ đầu tới cuối không nói gì, có chút co quắp nhìn Hứa Nặc, hiển nhiên là không ngờ một nhân viên mới nhậm chức như mình lại kinh động đến Xưởng trưởng.
Vương Căn Sinh vừa làm xong thủ tục nhận việc, người còn chưa chuyển sang chính thức.
Hứa Nặc cười đánh giá Vương Căn Sinh một phen, há miệng hỏi một câu khiến Vương Căn Sinh rất kinh ngạc, nhưng Tần Hoài vừa nghe đã biết vì sao Hứa Nặc lại hỏi vấn đề như vậy.
"Người anh em, cậu nhìn hẳn là lớn hơn tớ hai tuổi, tớ gọi cậu là lão Vương."
"Tớ tên là Hứa Nặc, người vừa nãy trả tiền cho bố tớ là giám đốc xưởng dệt của các cậu. Cậu chính là sinh viên mới của khoa tài vụ năm nay phải không, trong xưởng đều đã truyền ra rồi, sinh viên năm ngoái đều làm kỹ thuật cả, tớ không nói cậu không làm kỹ thuật, nhưng người làm tài vụ đúng là người đầu tiên."
"Bình thường cậu có nằm mơ sao? Có phải thường xuyên nằm mơ thấy cậu không phải chính mình hay không?"
Vương Căn Sinh bị câu hỏi cuối cùng của Hứa Nặc làm cho bối rối, nhưng hiển nhiên cách hỏi này của Hứa Nặc rất có hiệu quả, bởi vì Vương Căn Sinh gần như buột miệng đáp: "Đôi khi sẽ."
"Đôi khi sẽ mơ thấy tớ là một tiên sinh trướng phòng."
"Oa, trách không được học tài hội." Hứa Nặc khoa trương cảm thán, trực tiếp kề vai sát cánh lên vai Vương Căn Sinh: "Đi, tớ dẫn cậu đi dạo nhà máy, cậu đi cùng tớ, cam đoan hôm nay đi một vòng tất cả mọi người đều quen mặt cậu."
”Vì... Vì sao?” Vương Căn Sinh ngơ ngác hỏi.
"Bởi vì tớ nổi tiếng, không phải vừa rồi tớ đã nói rồi sao, bố tớ là Xưởng trưởng."
Vương Căn Sinh lại sửng sốt, nghĩ thầm hiện tại con nhà Xưởng trưởng diễn cũng không diễn, bố tớ là Xưởng trưởng cũng phải nhấn mạnh hai lần.
"Còn tớ thì sao, tốt nghiệp cấp ba ba, bốn năm rồi, không thi đại học, không đi làm, cũng không tham gia bất kỳ cuộc thi tuyển nào, cũng chính là dân xã hội trong miệng mọi người, nhân sĩ xã hội nhàn tản."
"Hơn nữa bình thường tớ tiêu tiền tương đối nhiều, năm ngoái tốn hơn 700 tệ mua một cái bánh bao, cho nên hiện tại tớ là siêu cấp phá gia chi tử tiếng tăm lừng lẫy ở gần đây, trong xưởng dệt cơ bản không có ai không biết tớ."
Vương Căn Sinh:?
"Cậu đi cùng tớ, khẳng định nổi danh."
Vương Căn Sinh bị phần tự giới thiệu đặc biệt của Hứa Nặc làm cho rung động sâu sắc, giờ khắc này, trong lòng hắn đã khẳng định một chuyện:
Hứa Nặc có phải siêu cấp phá gia chi tử hay không hắn không biết, đầu óc chỉ định là có chút vấn đề.
Ài, Xưởng trưởng Hứa cũng không dễ dàng gì.
"Đi, tớ dẫn cậu đi dạo, đi đến phòng tài vụ của cậu. Ít nhất để cậu nhận ra đối diện, miễn cho ngày mai không tìm thấy phòng làm việc ở đâu, tớ nhớ tài vụ của cậu có một người tên là Lưu Thục Phân, là họ hàng của Phó Xưởng trưởng Lưu, người đặc biệt là tám chuyện, miệng đặc biệt nát, rất thích làm mai cho người ta."
"Tớ có một người anh tốt là đoàn xe, mọi người đều cảm thấy đầu óc anh ta không quá sáng suốt mà tiền cũng bị tớ lừa mất rồi, hai năm đầu còn có rất nhiều người nóng lòng làm mai cho anh ta, hiện tại cũng không có ai giới thiệu. Lưu Thục Phân chỉ có tài vụ của các cậu, còn kiên trì bền bỉ làm mai cho anh em tớ, cậu đi thì phải cẩn thận một chút, đối tượng chất lượng tốt như cậu Lưu Thục Phân thích giới thiệu cho cậu cô gái trẻ."
LVQ8371