Truyền thống của nhà họ Trịnh đúng là khiến người ta mù tịt không sao hiểu nổi.
"Vậy Cung tiên sinh, ông cảm thấy Trịnh sư phụ có thể duy trì trạng thái này được mấy ngày?" Tần Hoài hỏi.
"Hôm nay kịch kim rồi, cũng sắp 7 tiếng đồng hồ rồi, tôi đoán chừng nhiều nhất là một tiếng nữa Trịnh Đạt sẽ tỉnh ngộ thôi."
"Ngày mai ông ấy có thèm vác mặt đến Hoàng Kí hay không còn chưa biết chừng đâu."
"À đúng rồi An Nghiêu, đống bánh bao sống bên kia vẫn chưa đem hấp đúng không? Cháu mau qua đó gói cho chú Cung hai túi đi. Trịnh Đạt đã 4 năm rồi không làm Song Giải Bao, lần sau làm còn chẳng biết là cái năm nảo năm nào đâu." Cung Lương lặng lẽ chỉ tay về phía chỗ để bánh bao sống.
Hoàng An Nghiêu hơi do dự: "Thế này không hay lắm đâu nhỉ? Hay để cháu đi hỏi chú Trịnh hoặc hỏi bố cháu một tiếng nhé?”
Cung Lương nhìn Hoàng An Nghiêu với vẻ mặt chỉ hận rèn sắt không thành thép, trên mặt như viết rõ cái dòng chữ 'Có đứa Thiếu Đông Gia như cháu thì Hoàng Kí làm sao mà khá lên nổi': "Ba túi, chú hai túi, cháu một túi. Cái này là phần tuồn thêm thôi, chú cháu mình cứ âm thầm gói lại trước đã, còn lát nữa phần nào chia cho nhân viên thì vẫn nhận như thường."
Hoàng An Nghiêu bừng tỉnh ngộ, vội vàng rón rén chạy đi đóng gói bánh bao sống. Nào ngờ hành động của hắn lại hơi bị lộ liễu quá, thực ra ai cũng nhìn thấy cả, chỉ là chẳng ai thèm quản thôi, dù sao hắn cũng là Thiếu Đông Gia mà.
Ngay cả Hoàng Thắng Lợi đang tất bật chuẩn bị tiệc lớn cũng nhìn thấy, ông bất lực lắc đầu ngao ngán với thằng con trời đánh này rồi lại tiếp tục nấu ăn.
Cung Lương - vị sales kim bài nhìn cái điệu bộ của Hoàng An Nghiêu mà chỉ biết đưa tay ôm trán, cảm thán: "Thằng bé An Nghiêu này hồi nhỏ trông cũng sáng sủa lắm, sao lớn lên lại tồ thế này không biết."
"Hồi đi học cũng đâu đến nỗi ngốc nghếch gì đâu cơ chứ."
Tần Hoài chỉ biết cạn lời, chắc đây là thiên phú rồi. Hồi chưa quen Hoàng An Nghiêu, nghe kể về những pha xử lý cồng kềnh lúc hắn điều hành Hoàng Kí, Tần Hoài cũng thấy hắn đích thị là một thằng phá gia chi tử, trong lòng còn thắc mắc sao Hoàng Thắng Lợi không chịu quản giáo lại.
Nhưng sau khi quen biết và hiểu rõ con người Hoàng An Nghiêu, Tần Hoài chỉ có thể tặc lưỡi, có những chuyện người ngoài đúng là bó tay chấm com.
Năng lực của Thiếu Đông Gia chỉ đến cái tầm này thôi, nhiều khi hắn không cố gắng thể hiện đã là sự giúp đỡ lớn nhất dành cho Hoàng Kí rồi.
Cơ mà Hoàng An Nghiêu cũng chẳng phải là không có ưu điểm, ít ra lúc đi đóng gói hắn đã biết chọn cái hộp to nhất, lại còn nhét cho đầy ự.
Tần Hoài liếc nhìn đồng hồ, phát hiện sắp đến giờ cơm rồi, lại nhìn sang phía Hoàng Thắng Lợi, cảm thấy phần lớn các món ăn chắc cũng đã đến khâu hoàn thiện. Vốn đĩ lên món cũng phải theo thứ tự thời gian, rất nhiều món vẫn còn đang om trên bếp là chuyện hết sức bình thường.
Tần Hoài nhắn tin hỏi Thạch Đại Đảm xem Vương Căn Sinh tra sổ sách đến đâu rồi, nếu mọi chuyện suôn sẻ thì bên đó có thể chuẩn bị qua đây ăn tiệc lớn được rồi.
Thạch Đại Đảm không trả lời tin nhắn, Tần Hoài đoán khả năng cao là hai người họ đã xuất phát đi đường rồi.
Cung Lương cũng rướn cổ nhìn sang chỗ Hoàng Thắng Lợi một cái, sau đó dùng giọng điệu tán gẫu bình thường hỏi Tần Hoài: "Tiểu Tần sư phụ, tôi nghe lão Hoàng bảo hôm nay cậu mời bạn ăn cơm à, người bạn nào thế?"
Giờ phút này, Tần Hoài rốt cuộc cũng hiểu tại sao Cung Lương lại vác ghế đẩu nhỏ ngồi lỳ ở Hoàng Kí cho tới tận bây giờ.
Hóa ra là đang đợi chực bữa đại tiệc buổi tối. Cái gì mà xem Trịnh Đạt cặm cụi làm Điểm Tâm đều là cái cớ sất, nán lại đến tối để tiện thể ăn chực một bữa mới là mục đích thực sự.
Không hổ là ông, tay sales kim bài.
Bữa cơm tối nay đã có Đương Khang và Giải Trĩ rồi, Tần Hoài cũng chẳng ngại có thêm một vị Ngoa Thú nữa đâu.
Bản thân Hoàng Thắng Lợi cũng biết rất rõ sổ sách của Hoàng Ký Tửu Lâu không được minh bạch cho lắm. Cái kiểu doanh nghiệp gia đình thế này, cho dù là tửu lâu cao cấp đi chăng nữa thì cơ bản đều dính phải cái tật này. Không có kế toán chuyên nghiệp, sổ sách làm cực kỳ mập mờ, thậm chí là lộn xộn rối tung rối mù lên. Bởi vậy ông biết thừa việc tra sổ sách tuyệt đối là một công việc cực nhọc.
Lần này Vương Căn Sinh tới là để giúp Tần Hoài tra rõ sổ sách, nhưng trên thực tế cũng tiện thể dọn dẹp luôn đống sổ sách của Hoàng Kí.
Để cảm ơn Vương Căn Sinh đã nhận lấy công việc khổ sai này, những món ăn hôm nay Hoàng Thắng Lợi làm còn thịnh soạn hơn cả dự kiến ban đầu.
Còn thịnh soạn hơn cả bữa tiệc tẩy trần hôm Tần Hoài mới đến Hoàng Kí, Hoàng Thắng Lợi đã làm một mâm Tam Đầu Yến hoàn chỉnh cộng thêm vài món tủ của ông.
Cung Lương một năm cũng chẳng được ăn mấy mâm tiệc đẳng cấp cỡ này. Hồi chiều lúc ông ngồi ở cửa bếp quan sát Hoàng Thắng Lợi nấu nướng, nhìn mà nước miếng cứ gọi là sắp chảy ròng ròng.
Ông đã tính toán mưu mẹo ăn chực này cả buổi chiều rồi.
Tần Hoài nở nụ cười ngoan ngoãn tiêu chuẩn, nói: "Cung tiên sinh, chắc ông cũng từng gặp rồi đấy, Vương Căn Sinh Vương đại gia. Không biết tôi đã kể với ông chưa, trước đây ông ấy là kế toán của xưởng dệt. Tuy không cùng xưởng với ông, nhưng hình như ngày xưa xưởng dệt cũng nằm quanh quẩn khu này."
LVQ8371