Vãi chưởng, tự dưng muốn rủ Thạch Đại Đảm đi câu cá biển ghê. Tần Hoài đột nhiên hiểu ra tại sao hắn lại đam mê câu cá biển đến vậy, dăm bữa nửa tháng lại đòi ra khơi.
Nếu hắn là Thạch Đại Đảm thì hắn cũng khó mà không thích câu cá biển cho được, cái trải nghiệm thần tiên gì thế này, đúng là con cưng của mẹ thiên nhiên mà.
Thạch Đại Đảm như đã quá quen với việc này, vớt hai cái giỏ tre lên rồi bắt đầu lựa chọn.
Cá không lấy, tôm không lấy, cua nhỏ quá không lấy, cua nhìn không đủ béo ngậy cũng không lấy. Ngay cả trong quá trình hắn vớt giỏ tre lên, đám cá tôm cua bên trong cũng chẳng thèm bỏ chạy, cứ mặc kệ cho hắn lựa tới lựa lui, ngoan ngoãn đến mức khó tin.
Giờ khắc này, Tần Hoài rốt cuộc cũng hiểu tại sao hôm qua Thạch Đại Đảm lại nói với Hứa Nặc rằng, tiền bối của hắn bảo độ kiếp chỉ có một lần nên phải biết trân trọng cơ hội để ăn thêm nhiều đồ ngon ở nhân gian.
Dựa theo khái niệm Hữu Tình Đạo và Vô Tình Đạo mà Trần Huệ Hồng đã đúc kết, một Thụy Thú tương đối không được thông minh cho lắm, đồng thời cũng lười suy nghĩ như Đương Khang, hiển nhiên là cực kỳ thích hợp để đi theo Vô Tình Đạo.
Chỉ cần không nhập thế thì mọi chuyện đều dễ nói. Tôi chưa từng muốn làm người, cũng chưa từng hòa nhập vào xã hội loài người, việc độ kiếp tự nhiên sẽ rất đơn giản.
Mà đối với rất nhiều Tinh Quái bình thường và yếu ớt, vấn đề sinh tồn khắc nghiệt nhất lại chẳng hề hấn gì với Đương Khang. Có cái buff bá đạo như vậy thì căn bản không tồn tại khả năng chết đói. Chỉ cần muốn và không quá kén chọn chuyện ăn ngon hay dở, cứ chui tọt vào rừng thiêng nước độc, sống tàng tàng mười mấy, mấy chục năm rồi độ kiếp quả thực là dễ như trở bàn tay.
Dựa theo logic độ kiếp như vậy, chuyện Thạch Đại Đảm độ kiếp quả thực được coi là khó.
Hắn vốn có thể học theo các tiền bối đi Vô Tình Đạo, giống như đại đa số Thảo Mộc Tinh Quái cứ mơ mơ hồ hồ đến nhân gian dạo một vòng rồi thuận lợi độ kiếp thành công. Nhưng vận khí của hắn rất tốt, và cũng rất xui xẻo khi đụng phải Hứa Nặc cũng là một Tinh Quái, Hứa Nặc dẫn dắt hắn hòa nhập vào nhân gian, nhưng lại không hòa nhập triệt để.
La Quân quả thực không nói sai, độ khó khi độ kiếp của Tỉnh Quái đều mang tính tương đối. Chuyện độ kiếp của Thạch Đại Đảm thoạt nhìn có vẻ không khó lắm, nhưng đối với Đương Khang mà nói, độ khó này đã là khá cao rồi.
Thạch Đại Đảm lựa tới lựa lui, cuối cùng chọn ra được hơn nửa giỏ cua béo ngậy, đặt giỏ tre lên xe rồi quay về.
Sau khi về đến đội xe, hiếm khi Thạch Đại Đảm lại làm một chuyện không được thật thà cho lắm. Hắn lấy cớ bên xưởng thịt lợn tìm mình ký biên lai để chuồn trước, sau đó đường đường chính chính xách giỏ tre chạy tót đến nhà Hứa Nặc.
Cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng, y như lợn rừng húc.
Lúc chạy đến dưới lầu nhà Hứa Nặc, hắn bị mấy bà thím đang vừa giặt quần áo vừa buôn dưa lê nhìn thấy. Mấy bà thím cũng mang vẻ mặt thấy nhiều nên quen, đưa mắt ra hiệu cho nhau, rồi mỉa mai một câu:
"Kìa, thằng Hứa Nặc lại lừa đồ của thằng ngốc kia rồi."
Thôi được rồi, xét ở một khía cạnh nào đó thì Hứa Nặc đúng là mang tiếng oan thật.
Lúc Thạch Đại Đảm đến nhà Hứa Nặc, cậu ta đang nhào bột, thấy hắn tới bèn hỏi một câu: "Hôm nay tan làm sớm thế?"
Thạch Đại Đảm cười hề hề: "Tìm cái cớ chuồn đấy, anh Lưu không nhìn ra đâu."
Tần Hoài: ... Anh Lưu nhìn ra rồi, anh ấy chỉ lười vạch trần thôi.
Hứa Nặc không nói gì, chỉ tay vào bếp: "Vừa hay, tôi mới băm nhân thịt một lần, cậu giúp tôi băm thêm lần nữa đi. Cứ băm bừa đi, dùng sức là được, băm thịt càng nhuyễn càng tốt."
Trong cái vụ băm thịt này, đôi khi cứ dùng sức mạnh là sẽ tạo ra kỳ tích.
Thạch Đại Đảm gật đầu, ra hiệu mình đã rõ, bước vào bếp là bắt đầu băm thịt ngay. Hắn dùng sức cực kỳ lớn, băm đến mức cái thớt kêu lên bình bịch, Tần Hoài cũng sợ hôm nay hắn băm nát luôn cái thớt nhà Hứa Nặc mất.
Sức lực lớn thế này mà không đi làm bò viên giã tay thì đúng là quá phí.
Tần Hoài không vào bếp, hắn ở lại phòng khách xem Hứa Nặc nhào bột.
Công bằng mà nói, kỹ thuật nhào bột của Hứa Nặc thật sự không tệ, thậm chí Tần Hoài còn cảm thấy tay nghề của cậu ta nhinh hơn mình một chút. Đây chuẩn xác là một đầu bếp làm bánh lành nghề, dạn dày kinh nghiệm.
Động tác nhào bột của cậu ta rất đẹp mắt.
Tần Hoài đứng bên cạnh xem đến mức hơi say sưa, thậm chí còn muốn học lỏm, vừa nhìn Hứa Nặc nhào bột mà đôi tay hắn đã bất giác cử động theo.
Nói đi cũng phải nói lại, Hứa Nặc không phải là sư phụ Điểm Tâm có trình độ cao nhất mà Tần Hoài từng thấy trong ký ức, bất kể là Tỉnh sư phụ hay Giang Thừa Đức thì trình độ đều cao hơn cậu ta không ít. Nhưng có lẽ tay nghề của cậu ta lại gần với Tần Hoài nhất, và cũng nhỉnh hơn hắn một chút. Hắn hoàn toàn có thể hiểu được các bước thực hiện cũng như mạch tư duy của cậu ta, thế nên mới xem một cách chăm chú và say sưa đến vậy.
"Hứa Nặc, cậu thật sự muốn đến cửa hàng ăn uống quốc doanh làm đầu bếp đến thế cơ à?" Chắc là Thạch Đại Đảm băm thịt chán quá rồi nên bắt đầu lôi chuyện ra buôn.
"Cũng tàm tạm." Hứa Nặc đáp, "Thực ra đây chỉ là một cái cớ thôi, chủ yếu là tôi không muốn nghe lời bố tiếp tục học để thi đại học, cũng chẳng muốn vào xưởng đệt làm việc."
LVQ8371