"Oa, anh hai, công viên giải trí ở thành phố lớn đúng là khác bọt thật đấy! Cái tàu lượn siêu tốc này kích thích hơn tàu lượn siêu tốc ở thành phố bên mình nhiều, anh có nhớ tàu lượn siêu tốc bên mình không? Lượn đúng một vòng là hết vẹo, còn bên này có thể lộn nhào liên tục mấy vòng luôn nè!” Tần Lạc hưng phấn ríu rít chia sẻ cảm nhận sau năm bận chơi tàu lượn siêu tốc, "Anh hai, ban nãy ở trên tàu lượn em thấy bên kia có thuyền hải tặc kìa, cái thuyền hải tặc đó to với cao dã man, lát nữa anh em mình ra chơi thuyền hải tặc đi!”
"Còn có cả tháp rơi tự do nữa, ban nãy lúc xếp hàng em nghe người ta bảo bên tháp rơi tự do cũng vắng hoe. Công viên giải trí này thích thật đấy, mấy trò vui thế này mà chẳng có ai thèm xếp hàng."
Tần Hoài người thì ở đây nhưng hồn phách đã bay đi đâu mất từ lâu: ... Liệu có một khả năng nào đó là do tuổi thọ của mọi người không cho phép họ ra xếp hàng chơi mấy cái trò này không.
Tần Hoài nặn ra một nụ cười yếu ớt, hắn biết Tần Lạc thực ra rất thích đi công viên giải trí, nói chính xác hơn thì những khu vui chơi giải trí quy mô lớn mà Cầu Huyền không có như công viên giải trí, thủy cung, công viên nước, Tần Lạc đều cực kỳ thích.
Cầu Huyền chỉ là một huyện lỵ, thứ duy nhất có thể dính dáng đến hai chữ "khu vui chơi" chỉ là mấy trò chơi cỡ nhỏ trong công viên như vòng quay ngựa gỗ, xe lửa mini gì đó. Muốn được chơi ở một công viên giải trí đàng hoàng đúng nghĩa thì bắt buộc phải lên thành phố.
Nhưng bởi vì nhà họ Tần mở tiệm ăn sáng, vợ chồng Tần Tòng Văn một năm 365 ngày hận không thể bận rộn đến 366 ngày, hai người rất hiếm khi có thời gian rảnh rỗi để đặc biệt dẫn Tần Lạc lên thành phố chơi. Về cơ bản thì năm nào cũng vậy, cứ đến kỳ nghi đông hoặc nghỉ hè là vợ chồng Tần Tòng Văn lại đưa tiền cho Tần Hoài, để hắn dẫn Tần Lạc lên thành phố chơi xả láng hai ngày.
Điều này trực tiếp dẫn đến việc đối với Tần Lạc mà nói, cơ hội được đi công viên giải trí là vô cùng quý giá, một năm chắc chỉ có được 1-2 lần. Đã đến thì phải chơi cho thật đã đời, phải cố gắng chơi hết tất cả các trò mà mình muốn chơi bằng được. Cộng thêm việc đang ở độ tuổi dậy thì tinh lực dồi dào, Tần Lạc thật sự có thể cắm cọc ở công viên giải trí chơi từ lúc mở cửa đến lúc đóng cửa mà không biết mệt là gì.
Những năm trước Tần Hoài cũng quả thực đã dẫn em gái đi chơi trong công viên giải trí theo kiểu như vậy, hôm nào gặp đúng lúc công viên vắng người, chuyện chơi tàu lượn siêu tốc liên tiếp ba bốn bận cũng không phải là chưa từng xảy ra.
Tần Hoài cũng từng trải qua cái tuổi này của Tần Lạc, hắn quá rõ với độ tuổi, tính cách và tỳ khí của con bé, nếu đi công viên giải trí cùng người nhà hoặc bạn bè thì con bé sẽ muốn mọi người cùng nhau tham gia các trò chơi. Chứ không phải kiểu một mình con bé vui vẻ chơi đùa, còn những người khác thì đứng chầu chực bên ngoài đợi.
Trót mang danh là một người anh trai tuyệt đối không bao giờ làm mất hứng khi đi chơi, ở một nơi ít nhất phải đảm bảo được niềm vui cho mọi người như công viên giải trí này, Tần Hoài vẫn sẽ cố gắng hết sức để làm cho em gái vui vẻ, để con bé muốn chơi thế nào thì chơi thế đó.
Nhưng bây giờ Tần Hoài cảm thấy có lẽ mình đu theo không nổi nữa rồi, cái tàu lượn siêu tốc ở công viên này đúng là hơi quá kích thích, mà tố chất cơ thể của cô em gái thân yêu của hắn cũng tốt một cách hơi quá đáng rồi.
Anh trai không muốn làm em mất hứng đâu, nhưng điều kiện của anh cũng có hạn, anh trai còn muốn sống thêm hai năm nữa.
Tần Hoài nặn ra một nụ cười yếu ớt: "Lạc Lạc, đột nhiên anh nhớ ra nhà ăn còn chút việc, anh phải gọi điện thoại bàn bạc với Hoàng Tịch một chút đã. Tháp rơi tự do với thuyền hải tặc lát nữa anh hai chơi với em sau nhé, hay là em ăn chút đồ ăn vặt lót dạ trước đi? Hoặc nếu bây giờ em muốn chơi luôn, thì bảo anh Dương chơi với em, anh Dương của em khoái mấy trò này nhất đấy!"
Tần Lạc không mảy may nghi ngờ, gật đầu cái rụp, tung tăng chạy đến trước mặt Âu Dương hỏi: "Anh Dương, anh hai em bảo bên nhà ăn có chút chuyện, chị Tịch có việc tìm anh ấy. Anh hai bảo anh thích chơi tháp rơi tự do với thuyền hải tặc lắm, hay là bọn mình sang chỗ tháp rơi tự do với thuyền hải tặc trước đi, đợi anh hai em bận xong thì chơi cùng anh ấy sau."
Âu Dương: !!!∑(°Д°ノ)ノ
Âu Dương sợ tới mức suýt đánh rơi cả bọc khoai tây chiên trên tay, vẻ mặt đầy hoảng sợ nhìn Tần Hoài, trên mặt viết rõ mấy chữ "người anh em muốn tôi chết hả?”.
Mấy ngày nay tôi cúc cung tận tụy ăn thử bánh bao, tuy ngoài việc ăn ra thì chẳng đưa ra được bất kỳ đánh giá hữu ích nào, nhưng không có công lao thì cũng có khổ lao, ít nhất tôi là đứa ăn nhiều nhất mà.
Đâu thể nào lúc ăn thử không bị no chết, mà đến lúc đi công viên giải trí xả stress lại bị dọa chết được chứ?
Tần Hoài vẫn rất cân nhắc đến sự an toàn tính mạng của Âu Dương, liền chu đáo dặn dò: "Lạc Lạc, dạo này anh Dương của em đang tập gym nên không được chơi quá nhiều trò chơi kích thích, anh ấy chơi với em một hai lần là được rồi. Nếu em muốn chơi thêm thì cứ tự đi xếp hàng, bảo anh Dương đứng bên ngoài chụp ảnh cho em nhé."
Tần Lạc quay sang nhìn Âu Dương với ánh mắt đầy mong đợi: "Anh Dương, được không anh?"
Sau đó Tần Lạc lại quay sang rủ Trịnh Tư Nguyên: "Anh Tư Nguyên, anh có muốn đi chơi cùng không?”
LVQ8371