La Quân ngay cả trợn trắng mắt cũng lười, yên lặng quay đầu đi không nhìn Thạch Đại Đảm, tiếp tực nhìn ra ngoài cửa sổ giả vờ như không nghe thấy.
Tần Hoài suýt chút nữa thì không nhịn được cười, phát hiện La Quân tuy tính tình nóng nảy, nhưng đối mặt với Đương Khang thì đúng là hơi bó tay, bởi vì Đương Khang thật sự có một chút không được thông minh cho lắm.
Tần Hoài nhỏ giọng hỏi Trần Huệ Hồng: "Hồng tỷ, chị nói thật với em đi, sao mọi người lại nghĩ đến chuyện hôm nay đi công viên giải trí cùng em vậy?"
"Team building chứ sao." Trần Huệ Hồng thốt lên, "Chúng ta quen biết lâu như vậy rồi mà chưa từng cùng nhau ra ngoài chơi. Tiểu Tần, mỗi ngày em không làm Điểm Tâm thì cũng là làm Điểm Tâm, hoặc là nằm nhà nghỉ ngơi, còn chẳng giống con người bằng bọn chị nữa."
"Hiếm lắm mới thấy em ra ngoài chơi một chuyến, bọn chị đương nhiên cũng phải góp vui rồi, đi chơi cùng em coi như là đi team building luôn."
"Đi đâu chơi không quan trọng, chủ yếu là mọi người rất ít khi cùng nhau ra ngoài, cùng lắm thì coi như đi đã ngoại cũng được. Dù sao bọn chị cũng chắng có hứng thú gì với công viên giải trí, chị ở cái tuổi này rồi thì đến công viên giải trí chơi cái gì chứ?”
Khuất Tĩnh lặng lẽ giơ tay ở hàng ghế sau: "Nhưng tôi thật sự muốn đi công viên giải trí chơi, tôi chưa từng đến công viên giải trí bao giờ, tôi rất muốn chơi tàu lượn siêu tốc."
Thạch Đại Đảm cũng vui vẻ hớn hở nói: "Tôi cũng rất thích chơi tàu lượn siêu tốc, kích thích lắm."
Tần Hoài cười cười không nói gì, tiếp tục lái xe.
Tuy hôm nay không hiểu sao lại từ hoạt động xả stress của nhóm nhỏ nghiên cứu Song Giải Bao, biến thành buổi team building lần 1 của nhóm chat [Gia đình yêu thương Tướng Thân], rất đột ngột, nhưng như vậy cũng rất tốt.
Rốt cuộc thì xét theo một khía cạnh nào đó La Quân nói cũng không sai, thời gian của ông ấy không còn nhiều nữa, nếu không ra ngoài team bưilđing cùng mọi người thì La Quân chỉ có thể đợi kiếp sau mà thôi.
11 giờ trưa, Tần Hoài dẫn mọi người đến trước cổng công viên giải trí đúng giờ.
Nhóm của Âu Dương đến sớm hơn Tần Hoài vài phút, so với việc bên phía Tần Hoài hai tay trống trơn thì khâu chuẩn bị của mấy người Âu Dương tương đối đầy đủ hơn rất nhiều, về cơ bản mỗi người đều đeo balo hoặc xách túi, Tần Lạc xách theo một túi đồ ăn vặt to bự cũng không hề chê mệt.
Tang Lương là lần đầu tiên gặp La Quân và Thạch Đại Đảm, hắn có chút tò mò liếc nhìn hai người vài lần, sau đó ghé đến sát bên cạnh Tần Hoài, che miệng lặng lẽ hỏi: "Tần Hoài, hoạt động quan tâm người già neo đơn của Ủy ban Phường bên các cậu sao lại đưa người già neo đơn đến công viên giải trí thế? Chuyện này cũng quá kỳ lạ rồi, vị ông cụ này thoạt nhìn ít nhất cũng phải hơn tám mươi tuổi, bác sĩ Khuất còn đang đẩy xe lăn nữa, thế này thì chơi được cái gì chứ?"
Đối với việc mấy người Trần Huệ Hồng không mời mà đến, Tần Hoài giải thích rằng hôm nay Ủy ban Phường tổ chức hoạt động quan tâm người già neo đơn dành riêng cho "hộ cá biệt" là La Quân. La Quân với tư cách là siêu VIP của bệnh viện Khuất Tĩnh nên được cô theo sát chăm sóc toàn bộ hành trình, còn Thạch Đại Đảm là bạn của Trần Huệ Hồng được gọi đến để phụ giúp.
Âu Dương nghe thấy Tang Lương lầm bầm, liền trực tiếp giải thích thay Tần Hoài: "Cậu không hiểu La tiên sinh đâu, loại hoạt động này nghe thì có vẻ rất hoang đường, nhưng đặt lên người ông ấy thì chẳng hoang đường chút nào, chỉ cần ông ấy chịu đến thì đã tốt hơn bất cứ thứ gì rồi."
Tang Lương có vẻ nửa hiểu nửa không gật đầu, Đàm Duy An thì vẫn luôn gặm Tiên Nhục Nguyệt Bính không nói tiếng nào, Trịnh Tư Nguyên đeo balo hai quai trầm mặc dùng điện thoại nhắn tin, chắc mẩm là đang nhắn tin với Trịnh Đạt.
Chỉ có Tần Lạc là hơi sốt ruột, người đã đến đông đủ cả rồi sao còn chưa vào trong, đã 11 giờ rồi, nấn ná thêm nữa thì chẳng chơi được bao lâu.
Tần Lạc xách túi đồ ăn vặt, lớn tiếng thúc giục: "Anh hai, bây giờ chúng ta vào trong được chưa? Em nghe nói tàu lượn siêu tốc mạo hiểm kích thích nhất ở bên trong không cần phải xếp hàng, lát nữa chúng ta đi chơi trò đó trước đi, em muốn chơi thêm mấy lần!"
"Tiên Nhục Nguyệt Bính do anh Tư Nguyên làm em còn chẳng dám ăn, chỉ sợ chơi xong lại nôn ra mất, chúng ta phải tranh thủ thời gian chơi, đi tàu lượn siêu tốc xong em còn phải ăn đồ ăn nữa!"
Thấy Tần Lạc sốt sắng, Tần Hoài cũng không câu giờ nữa, liên tục gật đầu: "Được, thẻ và vé đều mang theo hết rồi chứ? Chúng ta vào thôi."
Tần Lạc reo hò ầm ĩ, vắt chân lên cổ chuẩn bị chạy về phía lối vào.
"Khoan đã." Thạch Đại Đảm gọi Tần Lạc lại, móc điện thoại ra, "Để tôi chụp cho mọi người một tấm ảnh trước đã, chụp ngay trước cổng công viên giải trí luôn."
Âu Dương lập tức hiểu ý, nhỏ giọng dặn dò Tần Lạc: "Lạc Lạc, phối hợp một chút đi, ảnh chụp của mấy hoạt động kiểu này quan trọng lắm đấy, đông người nhìn mới hoành tráng."
Tần Lạc ra chiều hiểu hiểu gật đầu, tích cực hưởng ứng, lúc chụp ảnh liền đứng ngay sát bên cạnh La Quân, cười vô cùng tươi tắn.
Thạch Đại Đảm khá là có nghề chụp ảnh, tuy chỉ cầm điện thoại, nhưng tư thế bấm máy rất ngay ngắn chuyên nghiệp, tay cầm cực kỳ vững.
"Nào, ba, hai... La tiên sinh, cười lên một chút đi, biểu cảm nghiêm túc quá, đúng rồi, cười một cái nào."
La Quân bị ép phải nặn ra một nụ cười công nghiệp.
Tần Hoài đứng ngay cạnh La Quân, nhìn thấy nụ cười này của La Quân thì không nhịn được, phụt một cái bật cười thành tiếng.
Thạch Đại Đảm bắt khoảnh khắc với tốc độ ánh sáng.
LVQ8371