Đáng lẽ hai người họ phải muộn thêm một hai tiếng nữa mới biết cơ, bởi vì tuy có nằm trong vài group thực khách, nhưng họ đã tắt hết thông báo rồi nên tin nhắn căn bản không nhảy lên.
Với lại bọn họ đang chơi ở công viên giải trí thực sự rất vui vẻ.
Hai người đã càn quét gần như toàn bộ các trò chơi trong công viên, bao gồm cả hai chế độ của vòng xoay ngựa gỗ. Cuối cùng khi đã chơi hết các trò, Tang Lương cảm thấy chi bằng quay lại chơi tàu lượn siêu tốc thêm lần nữa. Xuống xe rồi anh ta mới thấm thía rằng, Tần Hoài có thể tháp tùng Tần Lạc chơi tàu lượn 5 vòng quả nhiên không phải người phàm.
Anh ta mới ngồi hai lần đã nôn thốc nôn tháo, mà đó là còn cách nhau mấy tiếng đồng hồ mới chơi lại lần hai đấy.
Tang Lương ngồi phịch xuống cái ghế mà lúc trước Tần Hoài từng ngồi để lấy lại sức, tiện tay rút điện thoại nhắn tin cho Trịnh Tư Nguyên hỏi xem mọi người đang ở đâu.
Đàm Duy An đứng bên cạnh càu nhàu: "Tôi đã bảo là đừng đi tàu lượn lần hai rồi mà, trưa nay tôi đi lần một đã thấy buồn nôn rồi. Cái trò này kích thích quá, chiều nay anh lại còn ăn no thì kiểu gì chả nôn, nhìn là biết chưa đi công viên giải trí với bạn gái bao giờ rồi."
Tang Lương hoàn toàn trơ lỳ trước đòn tấn công sát thương vật lý của Đàm Duy An, bởi vì anh ta vừa nhìn thấy một thứ còn đả kích hơn nhiều.
"Vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa vãi lúa!"
"Xem group chat đi!"
"Group nào cơ?" Đàm Duy An ngơ ngác rút điện thoại ra.
"Group nào cũng được, mở ra mà xem”
"Tần Hoài làm ra Song Giải Bao rồi!"
"Làm ra Song Giải Bao cái gì cơ? Đúng là cậu ta có về trước, nhưng sao mà làm ra được, hôm qua chúng ta chẳng phải vẫn còn..."
Đàm Duy An cũng đã thấy tin nhắn trong group.
"Vãi chưởng!" Đàm Duy An hét toáng lên.
"Mẹ ơi, trong group ai cũng kêu bánh bao Giải Hoàng do Tần Hoài làm cực kỳ ngon này. Cậu ta cũng biến thái quá rồi đấy, tôi biết cậu ta biến thái, nhưng cũng không thể biến thái đến mức này được!”
"Để tôi xem ảnh nào."
"Đệt mợ, xếp hàng dài dằng dặc thế này á, vào cái giờ này!"
"Lại còn bao nhiêu là shipper nữa chứ!"
"Không lẽ cậu ta thực sự làm ra Song Giải Bao rồi à!"
"Cậu ta bảo hơi ngứa tay muốn về làm bánh bao, tôi cứ tưởng cậu ta lên cơn nghiện làm Điểm Tâm, chứ có bảo là đột nhiên giác ngộ đâu! Mấy hôm nay cậu ta chẳng phải luôn ở cùng chúng ta sao? Chẳng phải hôm nay cậu ta cũng đến công viên giải trí với chúng ta à? Hai người bọn họ chỉ mới nghỉ mệt một tẹo sau khi chơi tàu lượn xong thôi mà?”
"Sao cậu ta lại giác ngộ nữa rồi?"
Gương mặt Đàm Duy An tràn ngập vẻ khiếp sợ và hoang mang, trên mặt như viết rõ mấy chữ "cho dù cậu là thiên tài thì cũng không thể thiên tài đến mức này được, cậu thiên tài cỡ này tôi chẳng muốn ganh đua nữa đâu, có đua cũng đua không lại".
Tang Lương bật người nhảy cẫng lên, dọa Đàm Duy An giật cả nảy.
"Đi, đi chơi tàu lượn thêm 4 vòng nữa!"
Có phải Tang Lương bị kích thích quá nên điên luôn rồi không?
"Trưa nay Tần Hoài ngồi tàu lượn 5 vòng liền giác ngộ, chúng ta cũng phải đi liên tục 5 vòng! Mau lên, nghỉ thêm một lát nữa là lần vừa rồi coi như bỏ đấy."
Trên mặt Đàm Duy An tràn ngập vẻ thấy chết không sờn: "Không tính thì chúng ta lại ngồi hẳn 5 vòng, đi nhiều hơn Tần Hoài một vòng luôn!"
"Thảo nào Tần Hoài bảo đến công viên giải trí thư giãn tìm cảm hứng, hóa ra là tìm được thật."
"Đây chẳng lẽ là mẻo vặt chữa bách bệnh trong truyền thuyết sao?"
Đợi đến khi nhóm Tang Lương quay lại Vân Trung Thực Đường, vừa vặn bắt kịp mẻ bánh bao thịt lợn Giải Hoàng cuối cùng do Tần Hoài làm.
Mẻ nào mẻ nấy đều đạt chuẩn cấp A.
Tần Hoài cảm giác mình làm hơi bị nghiện rồi, căn bản không dừng tay lại được.
Lúc trước nghiên cứu Song Giải Bao, hắn luôn cảm thấy chỗ này không đúng chỗ kia sai sai, không kiểm soát tốt sự cân bằng, làm ra món bánh rất kỳ quặc, rất gượng gạo. Nhưng ngặt nỗi lại không tìm ra nguyên nhân, dẫn đến về sau Tần Hoài thậm chí còn đâm ra hơi bài xích việc làm Song Giải Bao.
Mỗi ngày số lượng Song Giải Bao hắn làm ra đều không nhiều, cơ bản chỉ là thử nghiệm sơ sơ, mỗi lần làm được hai mươi mấy cái, khống chế số lượng cực kỳ ít.
Điều này trực tiếp dẫn đến việc những người thực sự được tham gia nếm thử Song Giải Bao chắng có bao nhiêu.
Nhân viên bếp sau chắc chắn là từng được ăn thử rồi, vì trong quá trình chế tác Tần Hoài cần tham khảo ý kiến của nhiều người khác nhau. Đa phần nhân viên phục vụ cũng được nếm qua, những ông bà nào có quan hệ khá tốt với Tần Hoài, nhẵn mặt hay thậm chí được hắn nhớ tên thì hầu như đều đã từng ăn thử.
Ngoài những người đó ra thì cơ bản là không còn ai nữa.
Thực khách bình thường và dân văn phòng gần đó có quỹ thời gian eo hẹp, rất hiếm người giật được suất ăn thử Song Giải Bao.
Việc này trực tiếp dẫn đến hậu quả là đại đa số thực khách của Vân Trung Thực Đường, thực chất chẳng hề biết món mới của Tần Hoài rốt cuộc là cái gì.
Họ chỉ biết dạo gần đây Tiểu Tần sư phụ rất bận, bận nghiên cứu một loại bánh bao Giải Hoàng, mà tiến độ có vẻ không được suôn sẻ cho lắm. Bởi vì mọi người thường xuyên nghe Hứa Đồ Cường cùng mấy ông lão có tiếng tăm khác kể rằng tâm trạng của Tiểu Tần sư phụ không tốt, tinh thần khá sa sút, lúc làm bánh bao lúc nào cũng cau mày trầm ngâm.
LVQ8371