Giờ khắc này, Tần Hoài bỗng nhận ra nếu đem so với Đương Khang hàng thật giá thật, sức ăn của Âu Dương và Lạc Lạc cũng chăng thấm tháp vào đâu. Nếu Thạch Đại Đảm bung xõa khí thế đả một lúc 26 cái Bánh Bao, e rằng Âu Dương và Lạc Lạc có gộp lại căng không phải là đối thủ của hắn.
Ăn uống no say, Thạch Đại Đảm có lẽ hơi bị "say carb". Hắn im lặng ngồi trên ghế tiêu hóa một lúc, chợt nhớ ra điều gì đó, bèn với lấy cái túi xách nhỏ để dưới đất, lôi ra một xấp tiền, tem phiếu cùng mấy điếu thuốc lẻ.
"Đây là tiền lương hôm qua tôi mới nhận, quên đưa cho cậu, ở đây tất." Thạch Đại Đảm lẩm nhẩm đếm vài tờ, đếm mãi không xong nên dứt khoát khỏi đếm nữa, "Mua phiếu ăn xong tôi cũng không biết còn lại bao nhiêu, chắc là khá nhiều đấy, tôi nhớ đội trưởng bảo có khoản trợ... trợ cấp gì đó."
Hứa Nặc cũng chẳng hề khách sáo, cầm lấy xấp tiền và tem phiếu đếm lại cẩn thận rồi cất vào chiếc hộp nhỏ đựng tiền của mình. Tần Hoài liếc mắt nhìn, trong hộp có một xấp tiền dày cộp.
"Cậu không giữ lại chút nào cho mình à? Lương của đội xe cao lắm đấy, chưa kể cậu đã được ký hợp đồng chính thức rồi. Bình thường ngoài chuyện ăn uống ra cậu chẳng có sở thích nào khác sao? Ví dụ như bộ quần áo này của cậu, đây là đồng phục phát từ năm kia mà, năm ngoái cũng phát đồ mới, sao cậu không mặc?"
Thạch Đại Đảm cười hề hề: "Mặc bộ này thấy thoải mái."
Nói xong, Thạch Đại Đảm vô cùng cảnh giác liếc nhìn ra bên ngoài: "Xưởng trưởng Hứa sắp về rồi, tôi chuồn trước đây."
Hứa Nặc bất lực thở dài, đứng dậy, tiện tay đưa nốt hai miếng bánh quy trên bàn cho Thạch Đại Đảm: "Có phải cậu lại nghe thấy lời ra tiếng vào gì rồi không, bảo hai đứa mình là tổ hợp kẻ ngốc + phá gia chi tử, bố tôi cứ nhìn thấy hai đứa mình đi chung là lại tăng xông, phiền não. Rằng xưởng trưởng Hứa cả đời anh minh, con trai lớn thì phẩm học kiêm ưu, thế quái nào lại đẻ ra thằng con út ăn hại, đã vậy còn đèo bòng thêm một ông cháu họ xa ngu ngơ chạy tới nương nhờ."
"Không có đâu." Thạch Đại Đảm thành thật đáp, "Ngày nào tôi cũng phải lái xe đi giao hàng, dạo trước anh Trần với anh Lưu kèm tôi, hai anh ấy đều rất thích buôn chuyện, nhưng hôm nay tôi đi một mình nên chẳng có ai nói gì với tôi cả."
"Tôi chỉ nghĩ là ăn xong rồi thì nên về thôi, sáng mai tôi còn phải lái xe, đội trưởng bảo trước khi đi đường dài phải ngủ sớm dưỡng sức."
Thạch Đại Đảm nói xong mới nhận lấy hai miếng bánh quy Hứa Nặc đưa, tống thắng tất cả vào miệng nhai rôm rốp rồi nuốt cái ực.
Hứa Nặc cạn lời.
"Nhưng ngày mai tôi giao hàng cho xưởng thịt lợn, phải đi xuống dưới quê. Cậu không phải bảo đang thèm cua sao? Tôi có thể lội xuống sông bắt cho cậu."
Hứa Nặc: ?
"Sao không mua lại của người ta?"
" X: 1^ F4 ^. lệ È ^:Lú¿m . 3 Z TA „ ^ H Cua người dân bắt đâu có ngon bằng tôi bắt.” Thạch Đại Đảm đáp với vẻ hiển nhiên, "Nếu cậu chỉ lấy cua thì tôi mang theo cái gùi, còn nếu muốn ăn cả cá thì tôi xách thêm cái xô.”
"Thôi bỏ đi bỏ đi, bố tôi cũng chưa về sớm thế đâu, để tôi đưa cậu về trước." Hứa Nặc đứng dậy, dẫn Thạch Đại Đảm rời đi, Thạch Đại Đảm cũng ngoan ngoãn nối gót theo sau.
Tần Hoài tinh ý nhận ra, lúc hai người mở cửa bước ra, đứa nhỏ nhà hàng xóm tò mò thò đầu ngó ra, sau đó gọi với vào trong nhà: "Mẹ ơi, hai anh Hứa ăn cơm xong rồi, bây giờ con chạy ra xưởng gọi bác Hứa về được chưa?"
Hứa Nặc và Thạch Đại Đảm đi xuống lầu, rảo bước mãi cho đến khi ra xa khỏi khu dân cư, thấy bốn bề vắng lặng, Hứa Nặc mới chậm rãi cất lời: "Bố tôi không ghét cậu đâu."
"Ông ấy thấy cậu rất tốt, tuy không thông minh cho lắm, nhưng lại thật thà chất phác, là một người đáng tin cậy. Tôi với cậu ngày nào cũng dính lấy nhau, dẫu sao vẫn tốt hơn là tôi đàn đúm với đám bạn bè lưu manh ất ơ ngoài kia."
"Dạo gần đây bố mẹ tôi ngày nào cũng về muộn, là vì trong xưởng đang nhiều việc, đồng thời cũng có một phần là không muốn nhìn thấy hai đứa mình ngồi ăn cơm. Bởi vì ông ấy cứ nhìn thấy mâm cơm đó là lại nghĩ tôi đúng là thằng phá gia chỉ tử, ngọn lửa giận dữ lại bùng lên."
"Thêm vào đó, tháng nào cậu cũng đưa hết tiền lương với tem phiếu cho tôi, bố tôi luôn cảm thấy tôi đang đi lừa lọc người hiền lành. Cứ mỗi lần nhìn thấy cậu ngồi ăn cơm ở nhà tôi, ông ấy lại mang trong mình cái cảm giác tội lỗi y như thằng con trai mình lại vừa đi lừa tiền của người lương thiện vậy."
"Tôi biết xưởng trưởng Hứa không ghét tôi mà." Thạch Đại Đảm gật đầu, thấy Hứa Nặc có vẻ không tin lắm, hắn lại gật đầu cái rụp, "Tôi biết thật đấy."
"Tuy tôi không thông minh bằng cậu, đến tận bây giờ vẫn chỉ biết viết mỗi tên mình, không biết đối nhân xử thế, không đọc được sách, càng không thể giống như cậu đi thi đại học, nhưng tôi có thể cảm nhận được."
"Xưởng trưởng không ghét tôi, ông ấy cũng tin là tôi đã cứu mạng cậu, cho nên mới nói với người ngoài tôi là họ hàng xa nhà cậu, rồi bảo tôi đi học lái xe, thu xếp công ăn việc làm cho tôi."
"Đội trưởng cũng rất quý tôi, thế nên anh ấy mới không chê tôi ngốc, ngày nào cũng tốn bao tâm huyết dạy tôi cách sửa xe, chỉ mong tôi sớm ngày được ký hợp đồng chính thức."
"Anh Trần và anh Lưu cũng không ghét tôi, cộng thêm việc họ biết tôi ngốc lại không thích nói chuyện, nên có chuyện gì cũng thích lôi tôi ra tâm sự. Đương nhiên, có rất nhiều chuyện thực ra tôi cũng chẳng hiểu gì sất."
LVQ8371