Nghĩ vậy, Trịnh Tư Nguyên liền liếc nhìn Tần Lạc đang điên cuồng rút điện thoại ra chụp ảnh.
Tần Lạc chơi tàu lượn siêu tốc, tháp rơi tự do và thuyền hải tặc cả ngày mà vẫn tràn trề sức sống, vui vẻ nhảy nhót tưng bừng, trên đường về mồm mép líu lo không ngừng, tiện tay đăng luôn ba bài lên vòng bạn bè.
Thôi được rồi, là Đàm Duy An và Tang Lương đầu óc có vấn đề.
"Mọi người đứng ngoài này làm gì thế? Sao không mau vào thay đồ đi. Lạc Lạc, em nhất định phải thay bộ đồ này ra, trên cổ áo dính cái gì thế kia? Em ăn đá bào à? Sao lại có tận ba màu? Em ăn mấy bát rồi? Anh và mẹ đã cảnh cáo em rồi đúng không, có thể ăn uống thả phanh nhưng mấy đồ lạnh này thì không được ăn lung tung. Lần trước em vừa ăn đồ lạnh vừa ăn lẩu, sau đó đau bụng viêm dạ dày giữa đêm, chuyện anh và mẹ phải đưa em đi cấp cứu em quên rồi hả?" Thám tử lừng danh Tần sư phụ vốn từ bếp sau đi ra, định gọi mọi người mau thay đồ vào ăn nốt bánh bao, kết quả vừa liếc mắt một cái đã phát hiện ra tàn tích của đá bào dính trên cổ áo Tần Lạc.
Tần Lạc không ngờ người anh trai thân yêu của mình lại có thể tinh mắt phát hiện ra chiều nay cô bé đã một mình xơi trọn ba bát đá bào. Đang lúc hoảng loạn không biết nên bịa lý do gì, sự chú ý của Tần Hoài lại bị Tang Lương và Đàm Duy An thu hút.
Tần Hoài giật mình: "Hai người sao thế này?”
Không phải đi công viên giải trí sao? Sao trông cứ như vừa được giải cứu khỏi ổ buôn người thế.
"Hai người bọn họ vừa mới chơi tàu lượn siêu tốc năm lần liên tiếp, lúc xuống xe nôn thốc nôn tháo hai mươi phút, uống hai chai nước xong lại nôn sạch, báo hại chúng ta phải nghỉ thêm ba mươi phút mới lái xe về được. Trên đường về Tang Lương lại say xe, phải dừng lại giữa đường cho cậu ấy nghỉ thêm ba mươi phút nữa nên mới về muộn." Trịnh Tư Nguyên giải thích, liếc ra phía sau phát hiện Âu Dương vẫn chưa về: "Âu Dương bảo cậu ấy có thẻ thành viên tiệm thuốc, nên chạy đi mua thuốc say xe cho Tang Lương rồi."
Tần Hoài ném cho Tang Lương và Đàm Duy An một ánh mắt đầy khâm phục, hỏi: "Hai người đam mê tàu lượn siêu tốc đến vậy cơ à?"
Nói sớm chứ, lần sau có tiết mục đưa Tần Lạc đi công viên giải trí tôi lại rủ hai người. Mặc dù hơi gà mờ một chút, nhưng không sao, luyện dần là quen thôi.
Trong khoản đi tàu lượn siêu tốc này Tần Hoài rất có quyền lên tiếng, hồi đầu hắn đi cùng Tần Lạc chừng 3-4 lần đã là cực hạn, sau này từ từ luyện được, cứ vừa đi vừa nôn mãi rồi cũng thành quen.
Tang Lương lúc này đã triệt để choáng váng, trong đầu toàn là hồ nhão, nghe Tần Hoài nói vậy thế mà lại vô thức gật gật đầu.
Đàm Duy An thì phóng cho Tần Hoài một ánh mắt đầy oán niệm.
Hai thành viên không mấy quan trọng trong tổ nghiên cứu Song Giải Bao đã thành ra bộ dạng này, Tần Hoài cũng chẳng tiện nói thêm gì nữa. Hắn giúp Đàm Duy An đỡ Tang Lương vào bếp, chia bánh bao đã phần sẵn cho mọi người, sau đó mới kéo Trịnh Tư Nguyên ra nói chuyện riêng.
Tần Hoài vốn định bàn chuyện chung, nhưng với trạng thái hiện giờ của Tang Lương và Đàm Duy An, hắn cảm thấy có nói cũng vô ích. Hai người nghe xong không nhớ được gì đã là may, Tần Hoài chỉ sợ bây giờ đầu óc bọn họ đang quay cuồng, hắn nói một đằng bọn họ lại nghe một nẻo, râu ông nọ cắm cằm bà kia thì hỏng bét.
Thế mới là toang thật sự.
Hai người họ với cái bộ dạng này thì cứ ăn bánh bao đi đã, chỉ là không biết Tang Lương ăn xong có nôn ra không, Tần Hoài nhớ mang máng người say xe thường ăn gì nôn nấy.
Tần Hoài kể tóm tắt lại toàn bộ quá trình mình giác ngộ trong ký ức. Tất nhiên, hắn đã khéo léo biến tấu bối cảnh thành lúc đang ăn đá bào trong tiệm đồ ngọt, ngộ ra được nhờ cuộc trò chuyện với Thạch Đại Đảm.
Bảo rằng hồi Thạch Đại Đảm còn trẻ có người bạn làm bánh bao thịt lợn Giải Hoàng cho ăn, Tần Hoài nói vậy cũng chẳng sai. Đó quả thực là hồi Thạch Đại Đảm còn trẻ, chỉ có điều hơi trẻ quá, tận từ kiếp trước cơ.
Trịnh Tư Nguyên nghe xong, lúc này mới nhìn cái bánh bao trong tay rồi cắn một miếng.
Trịnh Tư Nguyên vô cùng bình tĩnh nhai nuốt, vừa ăn vừa nói: "Buổi chiều cậu bận suốt, bọn tôi nhắn Wechat cậu cũng chẳng thèm trả lời. Chỉ lướt tin nhắn trong group chat, bọn tôi cứ tưởng cậu đang mải chơi thì đột nhiên nảy số nghĩ ra cách làm.”
"Thú thật, vừa nãy tôi cũng hơi muốn đi tàu lượn siêu tốc đấy."
"Cho dù tôi đã quen biết cậu lâu như vậy, quen với đủ loại hành vi dị hợm của cậu rồi, nhưng tôi vẫn thấy cái chuyện cậu đi công viên giải trí một chuyến mà tự dưng biết làm Song Giải Bao nó phi logic quá. Thậm chí cậu có tưởng tượng ra mình sở hữu hệ thống đi chăng nữa thì nó vẫn cứ là phi logic."
Cho nên người anh em à, bây giờ anh đã chấp nhận luôn cái chuyện tôi hoang tưởng ra một cái hệ thống rồi sao? Mức độ tiếp nhận và bao dung của anh đã hoàn toàn đồng bộ với Lạc Lạc rồi đấy à?
Trịnh Tư Nguyên vẫn đang chậm rãi nhai.
"Tôi thấy hướng suy nghĩ của cậu rất đúng." Trịnh Tư Nguyên nói, "Dựa theo tư duy của cậu và hương vị của cái bánh bao thịt lợn Giải Hoàng mà tôi đang ăn đây, tôi tin chắc là không có vấn đề gì."
"Dẫu sao thì vị giác của tôi cũng không biết lừa người, cái bánh bao thịt lợn Giải Hoàng này của cậu ngon thật, vô cùng độc đáo. Đây chính là sự kết hợp không hoàn hảo giữa bếp món mặn và bếp bánh mà chúng ta vẫn luôn theo đuổi suốt thời gian qua."
LVQ8371