Bốn chữ "Trăm hay không bằng tay quen”, trên lĩnh vực Bạch Án đã được thể hiện một cách vô cùng sống động.
Biết làm và làm thành thạo là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.
Đến Hoàng Kí, Tần Hoài có thể cày độ thuần thục của Song Giải Bao tốt hơn hẳn, bởi vì phụ bếp bên này chuyên nghiệp hơn, cũng hợp ý hắn hơn.
Sự hợp ý này không chỉ nằm ở việc biết nhìn mặt gửi lời và pha trà ngon, mà quan trọng hơn cả là sự ăn ý và phối hợp nhịp nhàng. Ở phương diện này, Vương Tuấn gần như là vô đối.
Vương Tuấn với tư cách là đệ tử chân truyền của Hoàng Thắng Lợi, tuy là người có thiên phú kém cỏi nhất trong đám đệ tử, nhưng dẫu sao vẫn mang danh đệ tử chân truyền của danh sư. Cái mác này ném ra ngoài giới ẩm thực ít nhiều cũng được coi là tiếng tăm lẫy lừng.
Trong tình huống bình thường, Vương Tuấn chắc chắn sẽ không cam tâm tình nguyện làm phụ bếp cho Tần Hoài. Hắn đường đường là đệ tử chân truyền của đanh sư, hơn nữa còn là đầu bếp Hồng Án, làm gì có cái đạo lý đi làm chân sai vặt cho một đầu bếp Bạch Án. Cho dù Điểm Tâm của vị đầu bếp Bạch Án này đạo trước vừa mới lên tạp chí Tri Vị) , danh tiếng nổi như cồn, đủ sức để người khác tôn xưng một tiếng Tần sư phụ đi chăng nữa, thì chuyện này vẫn quá đổi vô lý.
Nhưng Vương Tuấn hiển nhiên lại vô cùng tận hưởng việc đó.
Vương Tuấn cực kỳ tận hưởng quá trình làm phụ tá cho Tần Hoài. Bất kể là thái gọt, xào nhân, nấu nhân, hay thậm chí là gói bánh bao, hắn đều rất sẵn lòng xắn tay vào làm.
Sự tự nguyện này thực ra rất nhiều người ở Hoàng Kí không hề nhận ra, họ chỉ đơn thuần nghĩ rằng Vương Tuấn rất nghe lời Hoàng Thắng Lợi, sư phụ bảo làm gì thì hắn ngoan ngoãn làm nấy. Thế nhưng Tần Hoài, với tư cách là người tiếp xúc với Vương Tuấn nhiều nhất mỗi ngày tại Hoàng Kí trước đây, lại có thể cảm nhận một cách rõ rệt cảm xúc của hắn, đồng thời cũng lờ mờ đoán được nguyên do.
Vương Tuấn chính là kiểu người thích làm phụ tá cho người khác.
Cho đến tận bây giờ, gần như toàn bộ sự nghiệp đầu bếp của hắn đều là đi làm phụ tá, bao gồm cả hiện tại hắn cũng chỉ đảm nhận khâu sơ chế thái gọt trong bếp. Cộng thêm bản tính khá lầm lì ít nói, không phải kiểu người có chủ kiến mạnh mẽ, Tần Hoài có thể cảm nhận được rằng thực chất hắn có chút e sợ việc trở thành đầu bếp chính, tự mình gánh vác một phương.
Nếu bảo Đổng Sĩ nằm mơ cũng muốn thăng cấp từ thợ thái thớt lên làm đầu bếp chính cầm muôi, thì Vương Tuấn lại là kẻ nằm mơ cũng muốn trốn tránh việc đó. Mỗi ngày lúc thái gọt, hắn chỉ cặm cụi làm cho xong phần việc của mình, tuyệt đối không chủ động dòm ngó đến công việc của người khác. Một phần là do tính cách hắn vốn dĩ đã vậy, phần còn lại là vì hắn không dám dòm ngó.
Vương Tuấn tự biết năng lực của mình không đủ, cho nên luôn có một nỗi sợ hãi khó hiểu đối với những thứ chưa biết. Bình thường Hoàng Thắng Lợi kiểm tra, bảo hắn xào hai món nhỏ thì còn đỡ, chứ nếu thật sự để hắn làm đầu bếp chính đứng lò, e là phản ứng đầu tiên của hắn sẽ là từ chối, bởi vì hắn sợ làm hỏng mọi thứ.
Mà làm phụ bếp cho Tần Hoài, thật ra lại chính là vùng an toàn của Vương Tuấn.
Có Vương Tuấn làm phụ bếp hàng đầu dù khác chuyên môn, đồng thời lại chọn thêm hai phụ bếp xuất sắc của Hoàng Kí đến phụ việc cho Tần Hoài, hiệu suất làm Song Giải Bao của hắn có thể nói là tăng lên đáng kể.
Tăng đến mức Tần Hoài trong lúc làm Song Giải Bao, vẫn còn nhã hứng tán gấu với Vương Tuấn vài câu.
"Anh Tuấn." Tần Hoài vừa trộn nhân, vừa dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật hỏi Vương Tuấn đang đứng bên cạnh mình thuần thục gói bánh bao: "Tôi nghe Đổng Sĩ nói Hoàng sư phụ có ý định thăng chức tăng lương cho anh, để anh làm đầu bếp chính đứng lò đấy."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Vương Tuấn sợ tới mức suýt chút nữa bắt sai nếp gấp bánh bao, vội vàng thấp giọng nói: "Không có, làm gì có chuyện đó, trình độ hiện tại của tôi làm sao có thể làm đầu bếp chính của Hoàng Kí được, còn sớm lắm."
Cách đó không xa, Hoàng Thắng Lợi nghe Vương Tuấn nói vậy thì bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục chỉ điểm cho Hoàng Gia.
"Tôi thấy trình độ của anh Tuấn rất tốt mà, câu đó nói thế nào nhỉ? Nền tảng cơ bản vững chắc, anh làm việc lại nghiêm túc và có trách nhiệm, làm đầu bếp chính chắc chắn không thành vấn đề, đầu bếp chính cũng đâu nhất thiết phải làm món lớn, mấy món ăn gia đình cũng được mà."
"Không được đâu, không được đâu." Vương Tuấn liên tục lắc đầu: "Tôi không có thực lực này, sư phụ đã nói rồi, khách đến Hoàng Kí chúng ta sẵn sàng bỏ ra mức giá cao như vậy để ăn cơm, chính là vì tin tưởng vào thực lực của Hoàng Kí. Bất kể là món lớn hay món nhỏ đều không thể làm qua loa, món ăn gia đình cũng phải dụng tâm, món ăn gia đình thường càng đòi hỏi trình độ cao hơn, nếu tôi làm không tốt sẽ đập nát biển hiệu của Hoàng Kí mất."
"Vậy cũng không thể cứ mãi làm thợ thái thớt được." Tần Hoài nói: "Chẳng phải là cứ bắt đầu luyện từ món ăn gia đình, rồi mới từng bước trở thành đầu bếp chính sao. Ngay cả học đồ của Tri Vị Cư cũng phải đến Vân Trung Thực Đường của tôi làm sư phụ Điểm Tâm mấy tháng, để tiện cho việc sau này trở về tự mình gánh vác một phương đấy."
"Ây da... Hay là lúc nào đó Hoàng Kí và Vân Trung Thực Đường chúng ta tổ chức một đợt đào tạo giao lưu đi, tôi giao lưu sang đây, các anh giao lưu qua đó, giúp Vân Trung Thực Đường của tôi nâng cao trình độ Hồng Án một chút?" Tần Hoài nói đùa.
Tần Hoài đúng là đang nói đùa thật.
LVQ8371