"Vậy hôm nay Vương đại gia cứ ở nhà kiểm tra sổ sách, đợi tối nay hãng đến Hoàng Kí ăn cơm, ông xem bữa trưa hôm nay...”
"Tôi vừa bàn với Lão Vương xong rồi, trưa nay tôi sẽ mang cơm về cho ông ấy." Thạch Đại Đảm vui vẻ nói, "Lão Vương bảo đống sổ sách này chắc phải mất năm sáu ngày mới tính toán rõ ràng được. Nếu ông ấy cứ ôm máy tính chạy lung tung thì lỡ lộ dữ liệu cũng phiền, nên mấy ngày tới ông ấy sẽ không ra khỏi cửa đâu."
"Cái máy tính này của ông ấy cũng không kết nối mạng luôn."
"Tiểu Tần, cậu cứ yên tâm làm Điểm Tâm đi, những việc khác cứ để tôi lo, có việc gì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào, lúc nào Song Giải Bao ra lò cũng nhớ gọi tôi một tiếng đấy."
Ban đầu Tần Hoài cứ nghĩ Thạch Đại Đảm đi Cô Tô cùng hắn chỉ là để thăm lại chốn xưa, không ngờ anh ta lại đóng vai trò phụ trợ đắc lực cho mình thế này. Hắn nhất thời có chút cảm động, gật gật đầu, ăn nốt bát Hoành Thánh rồi xách túi đi làm.
Lúc Tần Hoài ra đến cửa, Thạch Đại Đảm còn vô cùng ân cần hỏi Vương Căn Sinh: "Lão Vương, ông có muốn ăn chút hoa quả không? Nhìn màn hình máy tính lâu đau mắt lắm, nhất là nhìn mấy cái chữ bé tí này, tôi mới nhìn chữ thôi mà đã thấy nhức hết cả mắt rồi. Hoa quả nhà Tiểu Tần còn nhiều lắm, để tôi rửa cho ông hai quả táo, ông cứ gặm tạm đi nhé.”
Đúng là phụ trợ vàng mà.
Nếu anh ta không lấy sức ăn của mình ra để đong đếm sức ăn của Vương Căn Sinh thì sẽ càng tuyệt vời hơn.
Căn nhà Tần Hoài đang ở cách Hoàng Kí chưa tới 5 phút đi bộ. Mấy tháng trước, ngày nào hắn cũng đi lại trên đoạn đường này vài bận, từ lúc thu sang cho đến khi đông tới, quần áo mặc trên người ngày một dày thêm, số người nhận ra hắn trên đường cũng ngày một nhiều.
Bây giờ đang là mùa xuân, Tần Hoài bước đi trên con đường này lại cảm thấy có chút khác lạ.
Rõ ràng Thạch Đại Đảm mới là người thăm lại chốn xưa, kết quả Thạch Đại Đảm còn chưa kịp đi tìm lại ký ức, Tần Hoài đã nảy sinh cảm giác bùi ngùi của người cũ về thăm chốn cũ. Tối hôm qua trời quá tối nên hắn chưa cảm nhận được gì, hiện tại tiết trời trong xanh, nhiệt độ mát mẻ, rảo bước trên con đường quen thuộc, Tần Hoài bỗng trào dâng vài phần cảm khái đan xen cùng niềm mong đợi.
Mấy tháng rồi không gặp đám nhân viên của Hoàng Kí, bây giờ nghĩ lại cũng thấy hơi nhớ nhớ.
Tuy ngày nào Đổng Sĩ cũng nhắn tin WeChat cho Tần Hoài với cường độ cao, chia sẻ đủ mọi tin tức hóng hớt mới nhất, khiến hắn nắm rõ mồn một lịch sử tình trường của Vương Tuấn (sau khi chia tay thì chả có thêm mảnh tình vắt vai nào), nhưng nhắn tin qua mạng và buôn dưa lê trực tiếp ngoài đời vẫn mang lại cảm giác khác hẳn nhau.
Tần Hoài còn có chút nhớ nhung cái cảnh Đổng Sĩ lẵng nhẵng bên cạnh mình líu lo kể chuyện phiếm.
Chỉ trong 5 phút đi bộ ngắn ngủi, Tần Hoài suýt chút nữa đã hồi tưởng lại toàn bộ nửa đời trước của mình, đồng thời mường tượng luôn cả nửa đời sau, cứ như thể đang bước trên con đường nhân sinh vậy.
Thế mới nói con người ta không nên thức khuya, thức khuya sẽ dậy muộn, dậy muộn thì đầu óc lơ mơ, mà đầu óc lơ mơ là y như rằng sẽ suy nghĩ lung tung.
Ngay khoảnh khắc Tần Hoài bước chân vào Hoàng Kí, một bóng dáng quen thuộc liền lao thẳng về phía hắn, nhưng lướt tới nhanh hơn cả bóng người chính là cái giọng nói líu lo ồn ào.
"Anh Tần rốt cuộc anh cũng đến rồi, không phải anh bảo sáng nay làm Kê Thang Diện (Mì Súp Gà) sao? Em chờ anh mòn mỏi luôn đấy! Cái anh Thạch đi cùng anh lần này ăn khỏe dã man, anh có biết sáng nay ảnh ăn bao nhiêu bát Hoành Thánh ở Hoàng Kí không? Tròn 20 bát luôn đấy, đây là lần đầu tiên em thấy có người ăn một lúc được 20 bát Hoành Thánh. Ảnh làm thế nào mà nhét hết được vậy? Ảnh là mukbang chuyên nghiệp à?"
Giờ phút này, mọi cảm xúc bùi ngùi lập tức tan thành mây khói.
Thôi bỏ đi, chẳng có chút nhung nhớ nào sất, có sao nói vậy, cái điệu bộ líu lo tía lia của Đổng Sĩ đúng là ồn ào thật.
"Chuyện tối qua tôi nhờ cậu đã hỏi thăm rõ ràng chưa?” Tần Hoài hỏi thằng, bước thắng vào phòng thay đồ. Đổng Sĩ bám gót theo Tần Hoài vào trong, vừa đi vừa liến thoắng.
"Đương nhiên là rõ ràng rồi ạ, tối hôm qua sau khi tan làm em đã sang thẳng khu chung cư đối diện ngồi canh mấy vị khách quen, lân la hỏi thăm vài câu là moi ra được ngay. Tối về nhà em còn gọi điện xác nhận lại với sư phụ nữa, tin tức lần này đảm bảo chuẩn đét, hàng thật giá thật 100% luôn."
"Cái món Tứ Hỉ Quyển mà anh nhắc đến ấy, hồi xưa lúc sư công em còn làm đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh, năm nào cứ đến dịp Tết là ông ấy lại làm để bán. Bán từ 30 Tết đến mùng 2, đúng 3 ngày thôi, mà trong 3 ngày đó tiệm cơm quốc doanh cũng chỉ bán mỗi món Điểm Tâm này."
"Mỗi người mỗi ngày chỉ được mua một cái, giá cực kỳ rẻ, cơ bản là bỏ tiền mua Bánh Bao bột ngũ cốc nhưng lại được ăn Điểm Tâm nhân thịt làm từ bột mì trắng, giá bán ra tính ra còn chả đủ bù tiền vốn. Sư phụ em kể năm nào sư công cũng phải bù lỗ để bán, ông ấy bảo là năm mới bán lấy may, để những nhà bình thường không nỡ mua Điểm Tâm bột mì trắng cũng có cơ hội được ăn chút đồ ngon."
"Rồi cái món Tứ Hỉ Quyển ấy, nhìn qua thì thấy chẳng có gì khó, chỉ là một cái Hoa Quyển có nhân trông hơi giống bánh Lãn Long (Rồng Lười) thôi, nhưng thực tế thì yêu cầu về kỹ thuật Phát Diện, thủ pháp nhào nặn và cách nêm nếm nhân của đầu bếp lại cực kỳ khắt khe."
LVQ8371