Là một người theo phái hành động, Tần Hoài nói hắn muốn tìm Cổ Lực học Vân Văn, thì ngay trong ngày hắn sẽ bắt đầu học luôn.
Tranh thủ thời gian nghỉ trưa, lần đầu tiên Tần Hoài thử làm Tứ Hỉ Quyển.
Quả thật Tần Hoài vẫn chưa mở khóa được thực đơn Tứ Hỉ Quyển, nên không xem được video hướng dẫn. Trịnh Đạt cũng không có ở đây, hết cách dạy hắn làm Tứ Hỉ Quyển, Trịnh Tư Nguyên thì lại càng mù tịt món Điểm Tâm này.
Nhưng điều đó cũng không cản trở việc Tần Hoài làm thử lần đầu.
Bởi vì những lời miêu tả của Thạch Đại Đảm thực ra khá rõ ràng.
Thạch Đại Đảm với tư cách là bạn tốt của Hứa Nặc, đã tận mắt nhìn thấy Hứa Nặc làm Tứ Hi Quyển rất nhiều lần, lúc hắn kể cho Tần Hoài nghe về quá trình làm Tứ Hi Quyển, hắn hoàn toàn có thể điễn đạt rõ ràng rành mạch những gì mình nhìn thấy và hiểu được.
Nhờ vậy Tần Hoài đã nắm được quy trình đại khái và hình dáng sơ bộ của Tứ Hỉ Quyển, ở một mức độ nào đó thì việc này khá giống với phục dựng công thức cổ, biết đại khái quá trình nhưng lại không rõ kỹ xảo cụ thể, cần phải tự mình mày mò.
Tần Hoài dựa theo lời miêu tả của Thạch Đại Đảm để cố gắng phục chế lại.
Làm Hoa Quyển rất đơn giản, làm Hoa Quyển có nhân cũng rất đơn giản, làm Hoa Quyển có nhân chia làm hai lớp trên dưới cũng rất đơn giản, nhưng làm Hoa Quyển có nhân chia làm hai lớp trên dưới mà một nhát dao có thể cắt ra được Vân Văn thì lại cực kỳ khó.
Cái Vân Văn này trực tiếp khiến cho các công đoạn trải nhân, ấn chặt, cuộn, cuộn ngược trở nên vô cùng khó nhằn.
Tần Hoài bảo Cổ Lực cứ đứng bên cạnh nhìn, nếu Vân Văn của hắn có vấn đề gì thì cứ chỉ ra ngay.
Cổ Lực vô cùng áp lực, nhưng vốn dĩ hắn đã ít nói, bình thường lại chẳng có biểu cảm gì, cho nên người khác rất khó nhìn ra.
Không sao cả, Đàm Duy An đã nhìn ra rồi.
Đàm Duy An không chỉ nhìn ra, mà còn vô cùng phấn khích, hắn trực tiếp đứng cạnh Cổ Lực mà kích động.
"Oa, đây chẳng phải là viễn cảnh trong mơ của tôi sao? Nằm mơ tôi cũng hiếm khi mơ thấy mình được đứng cạnh Tần Hoài chỉ điểm cho cậu ấy làm Điểm Tâm, nhiều nhất tôi chỉ mơ thấy Tần Hoài cung kính gọi tôi một tiếng Đàm sư phụ, sau đó thỉnh giáo tôi vài vấn đề, khen ngợi Điểm Tâm của tôi làm ngon cỡ nào, rồi bảo cậu ấy thật sự quá sùng bái tôi."
"Sư đệ, lần này em về tha hồ mà bốc phét nhé, chuyện này mà rơi vào tay anh, bèo nhất anh cững phải nổ tưng trời suốt 10 năm."
"Nếu không phải Tần Hoài không cho phép, anh thật hận không thể vác máy quay ra đứng cạnh quay phim, ghi lại trọn vẹn tiết học mang tính lịch sử này."
Đáp lại những lời của Đàm Duy An, Cổ Lực vô cùng hiếm hoi mà lắp bắp nói một câu: "Sư... sư huynh, anh đừng nói nữa."
Lúc Cổ Lực nói câu này, hắn còn kéo kéo tay áo Đàm Duy An, ý bảo anh ấy đừng có kích động đến mức khoa chân múa tay.
Đàm Duy An căn bản chẳng thèm quan tâm đến sống chết của sư đệ, tiếp tục phấn khích: "Sớm biết có ngày Tần Hoài đòi học Điểm Tâm có Vân Văn, thì mấy năm trước anh đã khắc khổ luyện tập rồi. À không đúng, mấy năm trước anh căn bản còn chưa quen Tần Hoài, mà thôi kệ đi không quan trọng. Tiểu sư đệ, em mau nhìn xem Tứ Hỉ Quyển của Tần Hoài làm có vấn đề gì không, có thì mau mau chỉ ra, cơ hội ngàn năm có một đấy."
Cổ Lực chỉ hận không thể đào một cái lỗ để chưi xuống, hắn vừa nhìn chằm chằm Tần Hoài làm Tứ Hi Quyển vừa nói: "Sư huynh, Tần sư phụ vẫn còn đang trộn nhân nên em cũng không nhìn ra được đâu, em căn bản có biết làm cái Tứ Hi Quyển này đâu."
Đàm Duy An đã hoàn toàn chìm đắm trong ảo tưởng của bản thân không dứt ra được, khóe miệng cứ nhếch lên điên cuồng kìm nén không nổi: "Nếu là anh á, kiểu gì anh cũng phải gọi Tần Hoài vài tiếng Tiểu Tần cho sướng miệng đã."
Cổ Lực tuyệt vọng nhìn Đàm Duy An, cảm thấy sư huynh của mình đã phát điên rồi.
Muốn chỉ điểm Tần Hoài, soán ngôi làm giáo chủ Cảm Giác Giáo đến phát điên rồi.
Cổ Lực chỉ đành nhìn chằm chằm Tần Hoài làm Điểm Tâm, quả thật hắn không rành món Tứ Hỉ Quyển này, nhưng hắn đã nghiên cứu Như Ý Quyển nhiều năm như vậy rồi, nên vẫn cực kỳ am hiểu về Vân Văn.
Lúc Tần Hoài trải từng lớp nhân lên bột, Cổ Lực lần đầu tiên lên tiếng ngăn lại: "Tần sư phụ, anh trải nhân có vẻ hơi dày rồi đấy. Cách làm Tứ Hi Quyển này của anh là cuộn xuôi trước rồi mới cuộn ngược, nếu nhân vẫn giữ độ dày như hiện tại thì đến lúc đó chắc chắn sẽ không ra được Vân Văn đâu.”
Tần Hoài vội vàng sửa lại.
Đợi đến lúc cuộn xuôi, Cổ Lực lại lên tiếng: "Tần sư phụ, độ cong của anh cứng nhắc quá, phải làm cong hơn một chút nữa, nếu không lát nữa cuộn ngược sẽ rất rắc rối."
Rất nhanh sau đó, Cổ Lực lại mở miệng: "Tần sư phụ, anh..."
Hoàng Thắng Lợi đứng ở đằng xa, lẳng lặng chụp một tấm ảnh gửi cho Trịnh Đạt.
Hoàng Thắng Lợi: Chó nhà hàng xóm ông bị viêm dạ dày ruột đã khỏi chưa? Khỏi rồi thì rảnh rỗi qua đây đi, ông không dạy Tiểu Tần làm Tứ Hi Quyển thì thiếu gì người dạy, Cổ Lực cũng đang dạy cậu ấy rồi kìa.
Trịnh Đạt đang ngồi nhà suy ngẫm nhân sinh, trốn tránh thực tại: ???
Ai cơ?
Cổ Lực??
Cậu ta đang dạy Tần Hoài làm Tứ Hỉ Quyển rồi á???
Bất kể sự việc có tiến triển ảo ma đến mức nào, thì Tần Hoài thực sự đang theo học Vân Văn từ Cổ Lực rồi.
Tần Hoài nhận ra Cổ Lực tuy bình thường trông có vẻ lầm lì ít nói, không giỏi ăn nói, nhưng trên thực tế khả năng diễn đạt của hắn lại khá tốt.
Ngôn từ của hắn vô cùng ngắn gọn, súc tích.
Chỗ nào có vấn đề là nói thẳng chỗ đó.
LVQ8371