Hoàng Thắng Lợi thì tiện tay bẻ một quả chuối từ chỗ con trai, đứng bên cạnh Tần Hoài vừa ăn vừa quan sát, tỉ mi nhìn từng động tác của hắn.
Tuy Tần Hoài học được cách làm Song Giải Bao chưa lâu, nhưng động tác đã cực kỳ thuần thục.
Kỹ năng kiểm soát hỏa hầu cấp Cao Cấp áp dụng vào làm Bạch Án thông thường là đã dư sức rồi. Dù sao thì thời buổi này, rất nhiều sư phụ có tay nghề kha khá ở mấy quán cơm bình dân có khi hỏa hầu cũng chỉ đạt mức Cao Cấp mà thôi.
Nhưng Cao Cấp với Cao Cấp vẫn có sự khác biệt, bởi vì kỹ năng cấp Cao Cấp có giới hạn độ thuần thục lên tới tận 10 vạn điểm. Khả năng canh lửa của Tang Lương chắc chắn tốt hơn Tần Hoài rất nhiều, nhưng nếu nói hỏa hầu của cậu ta đã đạt đến cấp Đại Sư thì hắn lại cảm thấy chưa chắc.
Tần Hoài dùng những động tác chuẩn mực, khoa trương, nhìn có vẻ rất ảo ma của mình để tiến hành những cú đảo chảo mang đậm phong cách Tần gia.
Người nhìn chằm chằm Tần Hoài không chỉ có một mình Hoàng Thắng Lợi. Nói chính xác hơn thì, gần như tất cả những người trong nhà bếp Hoàng Kí có tư cách đàng hoàng đứng nhìn hắn, những kẻ đang rảnh rỗi không phải làm việc lúc này đều đang dán mắt vào hắn.
Đổng Sĩ vì vai vế thấp bé lại còn hay nói nhiều, ai cũng chê ồn ào nên bị đẩy ra tít phía sau cùng.
Đổng Sĩ nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ảo giác của mình à? Sao mình cứ thấy hỏa hầu của anh Tần mạnh hơn trước nhiều thế nhỉ. Mặc dù lúc xào đồ ăn anh ấy vẫn mang cái điệu bộ như thể chực chờ hất tung đồ ăn ra khỏi nồi, nhưng nhìn kỹ lại thấy mấy động tác này rất bài bản."
"Giống hệt tuyệt học luôn."
"Lẽ nào đây chính là cái triết lý 'tự có đại nho biện kinh cho ta' trong truyền thuyết?"
Không ai thèm để ý đến Đổng Sĩ, tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn từng động tác múa muôi vung chảo và thời điểm ra tay của Tần Hoài. Động tác của hắn ảo ma bao nhiêu thì khả năng chớp thời cơ lại chuẩn xác bấy nhiêu.
Lúc nào nên đảo, lúc nào nên ép xuống, lúc nào nên xóc chảo, lúc nào nên điều chỉnh lửa, Tần Hoài giống hệt như một bậc thầy lão làng có mười mấy năm kinh nghiệm chinh chiến trong nhà bếp, nắm rõ tình trạng món ăn trong nồi như lòng bàn tay.
Ngoại trừ động tác hơi ảo ma một chút, và có vài chỗ lộ rõ việc ý thức đã theo kịp nhưng thao tác tay lại lóng ngóng ra, thì gần như chẳng thể bới móc được khuyết điểm nào.
Gần như trong đầu tất cả mọi người đều hiện lên cùng một thành ngữ.
Lột xác ngoạn mục.
Ngay cả Vương Tuấn ngày thường lầm lì ít nói nhất, không thích hóng hớt lướt sóng nhất, thường xuyên một mình âm thầm bắt đầu một mối tình, sau đó lại âm thầm kết thúc, cũng không nhịn được quay đầu hỏi Đổng Sĩ:
"Tiểu Cửu, lần trước cậu bảo hình như Tần Hoài bái một người làm sư phụ à."
"Rốt cuộc vị sư phụ đó là thần thánh phương nào vậy?"
Về chuyện này, Đổng Sĩ chỉ có thể ngơ ngác đáp: "Em không biết đâu."
"Em cũng chỉ nghe nói hình như anh Tần bái một vị sư phụ thôi. Em cũng chẳng hiểu sao anh ấy có thể làm được cái việc trước khi bái sư đã ảo ma rồi, sau khi bái sư lại càng ảo ma hơn nữa."
"Thế này thì có hợp lý không cơ chứ?”
Nếu như Tần Hoài có thể nghe được lời cảm thán của Đổng Sĩ, hắn nhất định sẽ trả lời một câu: Hợp lý mà người anh em, chuyện này rất hợp lý.
Sau đó móc điện thoại ra, đưa file tài liệu bí phương bên trong cho Đổng Sĩ xem một cái, nói cho hắn biết thứ không hợp lý nằm ở đây này.
Tần Hoài cảm thấy hôm nay mình phát huy cũng tàm tạm, không tính là xuất thần, cũng chẳng mắc phải sai sót nào. Giống hệt như hồi sáng nào cũng làm bánh bao ở Tiệm Ăn Sáng Tần Gia vậy, đây chính là công việc hàng ngày của hắn, mỗi ngày hắn đều phải hoàn thành, chỉ cần hắn làm được thì thực khách sẽ hài lòng.
Tần Hoài đã làm được, giờ chỉ còn chờ thực khách hài lòng nữa thôi.
Bắt xong nếp gấp cho chiếc bánh bao cuối cùng, Tần Hoài xoay xoay cổ tay, đang chuẩn bị đi tìm lồng hấp, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy mấy người phụ bếp của Hoàng Kí từng làm phụ tá cho hắn trước đây đã tự giác bắt tay vào làm việc.
Chỉ còn bước cuối cùng là cho vào lồng hấp, Tần sư phụ cũng cảm thấy không cần thiết phải tự mình ra tay, hắn chỉ nhắc nhở: "Trước tiên hấp lửa to 8 phút, sau đó chuyển sang lửa nhỏ, nhất định phải căn giờ cho chuẩn đấy."
Hoàng Thắng Lợi đứng bên cạnh Tần Hoài xem xong toàn bộ quá trình hắn làm Song Giải Bao, ông không nói gì, chỉ đợi Tần Hoài đi ra canh nồi hấp rồi mới móc điện thoại ra gửi tin nhắn cho Trịnh Đạt.
Hoàng Thắng Lợi: Xuất phát chưa?
Hoàng Thắng Lợi: Nếu chưa xuất phát thì không cần vội qua đây đâu, sáng đến hay chiều đến cũng thế thôi. Tôi thấy Tiểu Tần làm Song Giải Bao rất tốt, không cần ông phải chỉ đạo hay giúp đỡ gì cả, cậu ấy thực sự đã làm ra được Song Giải Bao rồi.
Trịnh Đạt gần như trả lời lại trong vòng một nốt nhạc: ??? Tôi đến cửa rồi
Giây tiếp theo, Trịnh Đạt gần như lao thẳng qua cửa, xông tót vào nhà bếp, khiến cho Hoàng An Nghiêu nhìn mà ngơ ngác. Cung Lương thừa dịp hỗn loạn liền chen lên trước hai bước, định lẻn vào tìm Tang Lương để lân la làm quen, nhưng lại bị Hoàng An Nghiêu cảnh giác cản lại lần nữa.
Cung Lương: Sao cái thằng bé An Nghiêu này lại cứng nhắc thế nhỉ?
Trịnh Đạt hoàn toàn không chú ý tới mọi thứ ở cửa nhà bếp, hắn xông thẳng vào trong, dùng tông giọng chất chứa sự khó tin kinh ngạc hô lớn:
"Song Giải Bao thật sự làm ra được rồi sao?!"
Hai mươi phút sau...
"Song Giải Bao thật sự làm ra được rồi."
Cảnh tượng y hệt, con người y hệt, câu nói y hệt, chỉ có ngữ khí là khác biệt.
LVQ8371