"Ừm, tôi biết cậu cảm thấy tôi không nên độ kiếp kiểu này, nhưng tôi cũng không biết phải độ kiếp thế nào nữa. Sau khi đến nhân gian, tôi phát hiện nhân gian chắng hề giống như lời các tiền bối kể. Có lúc chính tôi cũng tự hỏi làm theo cách của các tiền bối thì liệu có độ kiếp thành công được không? Nhưng nghĩ mãi cũng chăng ra." Vẻ mặt Thạch Đại Đảm lộ rõ sự mờ mịt, "Cậu biết đấy, Đương Khang bọn tôi lười vắt óc suy nghĩ lắm."
"Nhân gian bây giờ quả thực không giống ngày xưa nữa." Hứa Nặc gật đầu, "Nếu cậu đến sớm hơn một trăm năm, có lẽ vẫn có thể áp dụng cách độ kiếp của các tiền bối, nhưng bây giờ thì... Ngay cả chính tôi độ kiếp cũng thất bại, nên chẳng có kinh nghiệm gì để chỉ bảo cậu cả."
Nói xong, hai Tinh Quái mang họ Hứa ở kiếp này đồng loạt thở dài sườn sượt.
"Cậu thông minh hơn tôi nhiều như thế, sao lại độ kiếp thất bại được?" Thạch Đại Đảm thắc mắc.
Hứa Nặc: "...Có lẽ là do tôi vẫn chưa đủ thông minh, cũng có thể là do năng lực của tôi có hạn, và cũng có khả năng là do tôi quá thích lo chuyện bao đồng."
"Vậy ra cậu độ kiếp thất bại là vì thích lo chuyện bao đồng à?” Thạch Đại Đảm chợt hiểu ra, ghim chặt vào đầu, "Vậy thì tôi không thể giống cậu được. Tôi thấy hiện tại rất ổn, mặc dù tôi vẫn chưa học được cách làm người tử tế, nhưng hình như mọi người cũng chẳng ai để tâm đến chuyện đó."
"Bất kể tôi nói gì, làm gì hay thậm chí là im lặng, mọi người đều thấy rất đỗi bình thường, còn bảo tôi là thánh nhân đãi kẻ khù khờ."
"Hứa Nặc này, mấy quyển sách giáo khoa tiểu học cậu đưa khó nhằn quá, từ lớp ba trở đi là tôi đã đọc không hiểu chữ nào rồi, tôi không học nữa có được không?" Thạch Đại Đảm lộ ra vẻ mặt cầu xin kiểu "tôi thực sự dị ứng với việc đọc sách đấy, cậu phải tin tôi".
Thạch Đại Đảm chỉ thiếu điều khắc luôn bốn chữ "tôi là học tra" to đùng lên trán.
"Thế chuyện sửa xe của cậu..."
"Sửa xe thì tôi sẽ theo đội trưởng học hành tử tế, chuyện này tôi biết mà. Ở trong đội xe, muốn làm một tài xế giỏi thì ngoài việc biết lái xe còn phải biết sửa xe nữa. Sửa xe không cần phải đọc sách, cái này tôi học được."
"Hơn nữa tôi cũng khá thích lái xe."
Mắt Hứa Nặc sáng rực lên: "Thế là cậu tìm được sở thích của mình rồi à?"
"Mỗi lần đi giao hàng cho mấy xưởng khác, cơm nước bên đó đều ngon cực kỳ. Tôi không dám ở lại ăn, vì chẳng quen biết ai, sợ nói nhiều làm nhiều thì lại sai nhiều, nhưng họ toàn nhét cho tôi Bánh Bao bột mì trắng, Bánh Bao làm từ bột mì trắng tinh luôn ấy!"
"Tôi thích ăn Bánh Bao nhất trên đời!"
"Được rồi được rồi, tôi biết rồi. Cậu không chỉ thích ăn Bánh Bao, mà bánh bao nhân thịt hay cơm trắng cũng thích tốt. Chi cần là món chính làm từ lương thực tinh chế là cậu đều xơi tuốt. Cái chiến tích huy hoàng tẩn một lúc 26 cái Bánh Bao của cậu bây giờ khắp cả xưởng đệt này đã nổi tiếng đến mức không ai không biết rồi."
"Tháng trước tôi lên Hàng Châu được ăn thử một loại bánh bao làm từ Gạch Cua và hải sâm, mấy hôm nay tôi vẫn đang mài mò nghiên cứu, nhưng nhà tôi không có hải sâm, nên chỉ có thể làm loại nhân Gạch Cua thôi."
"Ngày mai nếu cậu về sớm thì bắt cho tôi ít cua nhé, nhớ lựa con nào Gạch Cua béo ngậy ấy."
"Ngày kia không phải cậu được nghỉ à? Tôi làm bánh bao thịt lợn Gạch Cua cho cậu ăn, không phải loại bánh bao súp đâu."
Bánh bao thịt lợn Gạch Cua, mà lại không phải bánh bao súp.
Lại còn có kiểu kết hợp mới lạ thế này nữa sao, Hứa Nặc, nước đi này của cậu cũng mạo hiểm quá rồi đấy?
Hứa Nặc đưa Thạch Đại Đảm đi đến tận chỗ ở của hắn rồi mới quay về.
Chỗ Thạch Đại Đảm ở cũng là khu tập thể cán bộ công nhân viên của xưởng dệt, chẳng qua là loại phòng đơn. Căn phòng rộng chừng mười mét vuông, chỉ là một căn phòng đơn nhỏ bé bình thường, đồ đạc cực kỳ sơ sài, chẳng có thứ gì có thể gọi là đồ gia dụng, cũng không có nhà vệ sinh khép kín, thoạt nhìn thậm chí còn chẳng xịn bằng phòng ngủ của Hứa Nặc.
Tuy nhiên hiển nhiên là Thạch Đại Đảm cũng chẳng hề bận tâm đến chuyện đó, chỉ cần bữa nào cũng được nạp đẫy tinh bột thì bắt hắn ngủ gầm cầu cũng xong, chứ đừng nói bây giờ còn có hẳn một phòng đơn để ở, thế thì còn gì mà không mãn nguyện nữa chứ.
Việc đầu tiên Thạch Đại Đảm làm sau khi về đến phòng là rửa hộp cơm, sau đó mới đi rửa mặt, thay quần áo (cũng là một bộ đồng phục công nhân khác), rồi leo lên giường ngồi khoanh chân đọc sách giáo khoa tiểu học.
Thạch Đại Đảm nương theo ánh hoàng hôn ráng đọc được vài trang sách, rồi với tốc độ ánh sáng rơi vào trạng thái mơ màng buồn ngủ, hai mí mắt bắt đầu biểu tình đánh nhau. Gần như chắng cần đo dự giây nào, hắn bật đài radio vặn âm lượng xuống mức nhỏ nhất, sau đó nằm xuống, nhắm mắt, đi ngủ.
Chưa đầy một phút sau, tiếng ngáy đã vang lên đều đều.
Tần Hoài: ... Vãi chưởng.
Chuyện này thì đúng là không đỡ nổi, quả thực quá vãi chưởng. Cũng tại số Thạch Đại Đảm đỏ, ngay kiếp độ kiếp đầu tiên đã vớ được một Tinh Quái đầu thai chuyển thế là Hứa Nặc, vừa được hỗ trợ lo lót công ăn việc làm, lại vừa được bao nuôi ăn uống no say.
Bằng không với cái trạng thái thả lỏng này của hắn, chuyện vào thành phố là khỏi phải nghĩ, muốn sống thật với bản thân thì chỉ có nước ở trong núi làm người rừng. Nếu sống đủ lâu, không chừng vài chục năm sau hắn còn bị dân làng và phóng viên địa phương phát hiện, rồi được lên mấy kỳ chương trình "Khám phá Khoa học" cũng nên.
LVQ8371