"Nhưng lão Hoàng không chịu, ông ấy cảm thấy nếu muốn mở một tửu lâu mới thì mở ở đâu chả được, không việc gì phải mua lại tiệm cơm quốc doanh cũ. Đã mua lại rồi thì nên mở rộng ngay trên nền đất cũ, để lại chút kỷ niệm cho bà con hàng xóm, ít nhất cũng để mọi người biết Hoàng Kí trước kia là tiệm cơm quốc doanh, không đến mức để mọi người lãng quên nó.”
Đoạn thoại này vốn dĩ là của Tần Hoài, chỉ có điều Cung Lương nhanh miệng hơn nên đã cướp mất lời của hắn.
Tần Hoài cố ý nhờ Hoàng An Nghiêu giúp hắn giữ lại phòng 111, chính là vì phòng 111 là phòng bao duy nhất nằm trên nền cũ. Mặc dù chỉ nhìn cách trang trí thì chẳng nhận ra được gì nữa, hơn nữa Vương Căn Sinh khả năng cao là trước đây chưa từng ăn cơm trong phòng bao (không có tiền, cấp bậc cũng không đủ), nhưng cái mác "địa chỉ cũ" này vào thời khắc mấu chốt luôn phát huy tác dụng.
Nghe Cung Lương nói vậy, Vương Căn Sinh lập tức vô cùng xúc động, cảm thán: "Hoàng... Hoàng sư phụ thật sự rất có tâm."
Thạch Đại Đảm thấy chiêu này hiệu quả, liền thừa thắng xông lên: "Tôi nhớ lão Vương từng kể Bánh Bao ở tiệm cơm quốc doanh ăn ngon lắm, tôi lại khoái nhất là ăn Bánh Bao, thật đáng tiếc quá, không có lộc ăn như ông hồi trước."
Nghe Thạch Đại Đảm nói thế, Vương Căn Sinh lại bắt đầu ôn lại chuyện xưa: "Đúng vậy, tay nghề của Tỉnh sư phụ quả thật không chê vào đâu được. Nhớ năm đó lúc tôi vừa mới được lên chính thức, phát lương xong việc đầu tiên chính là chạy đến tiệm cơm quốc doanh xếp hàng mua..."
"Cái đó..."
"Thật đúng là..."
Đợi Vương Căn Sinh ôn nghèo kể khổ xong, Thạch Đại Đảm lại gặng hỏi: "Nghe cũng ra gì đấy, nhưng mà lúc nãy tôi nghe lão Vương bảo toàn xếp hàng mua Điểm Tâm mang về nhà, thế ông đã ngồi ăn hẳn bên trong tiệm cơm quốc doanh bao giờ chưa?"
Lúc hỏi câu này, Thạch Đại Đảm thực ra đã hỏi cực kỳ gượng gạo rồi, ngay cả Cung Lương cũng cảm thấy câu hỏi của hắn thật sự hơi kỳ quặc. Thích nghe người khác kể chuyện xưa thì không tính là lạ, nhưng cứ gặng hỏi mãi, trọng tâm lại cứ chĩa vào tiệm cơm quốc doanh, thậm chí còn hỏi xem đã ngồi ăn trong đó bao giờ chưa...
Điều này rất khó để người ta không cảm thấy kỳ lạ.
Nhưng Tần Hoài đã sớm chuẩn bị từ trước, hắn đã rào trước với Cung Lương, bảo rằng Thạch Đại Đảm có thể hơi kém thông minh một chút, mà vì kém thông minh nên hỏi cái gì cũng trở nên hợp lý cả.
Cung Lương cũng không nghĩ nhiều, chỉ thầm cảm thán trong lòng rằng người bạn này của Tần Hoài hình như đúng là không bình thường cho lắm, lát nữa tìm chủ đề nói chuyện chắc cũng phải tìm mấy cái không bình thường mới được.
Về phần Vương Căn Sinh, hắn đã hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui ôn lại chuyện xưa, bất kể Thạch Đại Đảm hỏi cái gì hắn cũng sẽ trả lời.
"Cũng từng ăn mấy món xào rồi, nhưng tôi chỉ được ăn đồ do Tỉnh sư phụ xào đúng một lần, đó là nhờ nể mặt bạn tôi đấy."
"Khi đó tiệm cơm quốc doanh đâu có lớn như bây giờ, đại sảnh chỉ kê được bảy tám cái bàn, chỗ ngồi đắt khách lắm. Tôi còn chắng biết tầng hai có hai phòng bao cơ, cứ đỉnh ninh là chỉ có một phòng bao ở tầng một thôi."
"Nhớ năm đó..."
"Vậy thì thật là..."
Vương Căn Sinh lại lải nhải ôn lại chuyện xưa, nội dung cũng chẳng khác mấy so với những lần kể lể bình thường, chỉ là vì Thạch Đại Đảm không ngừng hỏi về tiệm cơm quốc doanh nên hắn nhắc đến tiệm cơm quốc doanh nhiều hơn một chút, đồng thời cũng nhấn mạnh vào Điểm Tâm.
Có điều tuyệt nhiên không hề nhắc tới Song Giải Bao.
Cũng là chuyện bình thường.
Trong tình huống bình thường mà để Vương Căn Sinh ôn lại chuyện cũ, chắc chắn hắn sẽ không thể nào nhớ ra Song Giải Bao. Món đầu tiên nảy ra trong đầu hắn tuyệt đối là Bánh Bao Tửu Nhưỡng, bởi vì Bánh Bao Tửu Nhưỡng tương đối rẻ, trước kia hắn ăn nhiều nhất.
Những lúc thế này liền cần Thạch Đại Đảm đẩy thuyền.
"Ê này, có phải cái món Song Giải Bao mà Tiểu Tần dạo này đang nghiên cứu, trước kia chính là Điểm Tâm bán ở tiệm cơm quốc doanh không?"
Tần Hoài biết chủ đề đã đi vào trọng tâm, liền nhanh chóng nhắn tin cho Hoàng An Nghiêu, bảo hắn sắp xếp nhân viên phục vụ dọn món lên.
Đối mặt với câu hỏi đường đột không thể đường đột hơn của Thạch Đại Đảm, Vương Căn Sinh thực sự sững sờ, ngẩn ra một lúc lâu, sau đó mới hậu tri hậu giác gật đầu: "Đúng vậy."
Chỉ đáp đúng một từ.
Thạch Đại Đảm tiếp tục cảm thán: "Nói vậy thì hôm nay trùng hợp thật đấy. Lão Vương, ông bảo ông không biết tầng hai của tiệm cơm quốc doanh có phòng bao, cũng chưa từng vào phòng bao ăn cơm, nhưng vị trí chúng ta ngồi hôm nay lại vừa vặn chính là hai phòng bao trên tầng hai của tiệm cơm quốc doanh đập thông rồi tu sửa lại đấy."
"Tiểu Tần lại đến bên này làm Song Giải Bao, hôm nay kiểu gì cũng có Song Giải Bao ăn nhỉ?"
"Có có có." Tần Hoài vội vàng đáp.
"Lão Vương, ông nói xem thế này có tính là bù đắp được cái tiếc nuối chưa từng ngồi phòng bao tiệm cơm quốc đoanh, chưa từng ăn tiệc lớn trong tiệm cơm của ông không?” Thạch Đại Đảm hỏi.
Cung Lương đã hoàn toàn hoang mang, sự nghi hoặc trong lòng hắn gần như viết rõ mồn một lên mặt: Trong tất cả những đoạn hội thoại nãy giờ tôi nghe, có đoạn nào nhắc tới việc Vương Hội Kế cảm thấy tiếc nuối vì chưa được ngồi ăn Song Giải Bao trong tiệm cơm quốc doanh à?
Vương Căn Sinh thì thoạt tiên sững sờ, sau đó như nhớ ra điều gì, nét mặt trong nháy mắt trở nên trăm mối cảm xúc ngổn ngang, bùi ngùi khó tả.
Tần Hoài nghe Vương Căn Sinh lẩm bẩm: "Đúng vậy, là có chút tiếc nuối."
Tần Hoài biết, Chi Tuyến Nhậm Vụ lần này chắc kèo rồi.
LVQ8371