"Nhưng để áp dụng vào Song Giải Bao thì hải sâm và thịt lợn ít nhiều vẫn có sự khác biệt. Hải sâm khó xử lý hơn, khó kết hợp nguyên liệu hơn, lúc xào cũng khó căn chỉnh lửa hơn thịt lợn."
"Tôi biết." Tần Hoài thần thái sáng láng cắt ngang lời Trịnh Tư Nguyên, "Nhưng đây chỉ là vấn đề độ khó thôi, món ăn hay món Điểm Tâm nào mà chẳng có cái khó riêng, quan trọng là bây giờ chúng ta đã tìm ra hướng đi rồi."
"Hướng đi này là do chính chúng ta tự tìm ra đấy!" Tần Hoài nói câu này, trong mắt ánh lên sự phấn khích: "Đây là lần đầu tiên tôi có được cảm giác này. Cái cảm giác biết rõ đáp án đang ở ngay trước mắt, cũng lờ mờ nắm được cách giải, nhưng lại cứ thiếu đúng một bước cuối cùng là ra kết quả ấy."
"Suốt một thời gian dài trước đây tôi vẫn không sao giải ra được. Tôi đã áp dụng thử rất nhiều công thức, tôi từng hoài nghi do công thức có vấn đề, hoài nghi năng lực của bản thân, thậm chí còn nghi ngờ cái đề bài này bị sai."
"Cho đến tận chiều nay, mà thậm chí chẳng phải là lúc ở trong công viên giải trí đâu."
"Lúc ở công viên giải trí, tôi đã tìm ra công thức chính xác nhưng lại chưa biết cách áp đựng. Lúc xào xong nhân bánh, tôi đã xâu chuỗi lại toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối, nghiêm túc phân tích hương vị của nhân bánh, phân tích tư duy giải đề, phân tích xem tại sao tôi luôn cảm thấy thiêu thiếu một chút, tại sao tôi cứ thấy cách làm đó không được hợp lý cho lắm."
"Trước đây tôi học làm Điểm Tâm hay tự làm Điểm Tâm đều dựa vào cảm giác, những cảm giác đó tôi không giải thích rõ được, bởi vì thực sự là không thể diễn đạt thành lời."
"Nhưng lần này thì khác. Lần này tôi có thể nói rõ cho anh biết tôi đã làm nó như thế nào, và tôi đã nghĩ ra sao."
"Tôi chưa từng có trải nghiệm nào như vậy. Khoảnh khắc bánh bao thịt lợn Giải Hoàng ra lò, tôi thậm chí còn có cảm giác mình đã hoàn toàn chinh phục được Song Giải Bao. Mặc dù lúc đó tôi chưa nếm thử vị của nó do bụng đang no căng, lúc ăn cái bánh đầu tiên còn thấy nó chẳng xuất sắc đến thế. Mãi về sau làm thêm nhiều mẻ nữa, đợi bụng hơi đói rồi mới ăn lại thì mới phát hiện hương vị quả thực ngon hơn lần đầu nếm thử rất nhiều."
"Nhưng bây giờ tôi thực sự có cảm giác mình đã xử đẹp được món Song Giải Bao rồi. Tôi cảm thấy phần thắng đã nắm chắc trong tay, thành công đã ở ngay trước mắt."
"Anh Trịnh này, anh có hiểu được cái cảm giác đó không?” Tần Hoài hỏi Trịnh Tư Nguyên.
"Tôi hiểu." Trịnh Tư Nguyên gật đầu, vẻ mặt vẫn lạnh tanh, chỉ chậm rãi ăn bánh bao.
"Tôi vừa nói rồi đấy, vị giác của tôi không biết lừa người đâu."
"Ngay khoảnh khắc nếm thử cái bánh bao này, tôi đã biết cậu xử lý xong mọi khúc mắc của Song Giải Bao rồi, giờ chỉ còn thiếu bước thực hành để làm ra nó nữa thôi."
"Còn về cái cảm giác mà cậu vừa nói, tôi cũng hiểu."
Nói đến đây, nét mặt Trịnh Tư Nguyên xẹt qua một tia bất đắc dĩ: "Đó rõ ràng mới là quá trình trải nghiệm bình thường và cảm giác thành tựu mà mọi sư phụ Điểm Tâm đều có khi chính phục được một món mới. Chẳng qua là do cậu quá mức bất bình thường, nên giờ hiếm hoi lắm mới được đi đúng quy trình một lần, cậu mới thấy kinh ngạc và phấn khích đến vậy."
"Vậy sao." Tần Hoài bừng tỉnh ngộ: "Hóa ra là thế. Hai người cứ ăn đi nhé, tôi đi vệ sinh chút."
Nói xong, Tần Hoài liền chuồn thẳng.
Thấy Tần Hoài rời đi, Đàm Duy An thật ra cũng không đến mức choáng váng như vậy, bèn cắn bánh bao xáp lại gần Trịnh Tư Nguyên, hỏi: "Tần Hoài vừa nói cái gì thế?"
"Đúng là làm tôi sợ muốn chết, suýt chút nữa tưởng cậu ta đã làm ra Song Giải Bao rồi, hóa ra không phải. Có điều cái bánh bao này cũng đỉnh thật đấy, cắn miếng đầu tiên đúng là tuyệt cú mèo, ăn ngon đến mức làm tôi nhớ lại lần đầu tiên đánh nhau với Tang Lương hồi nhỏ."
"Hồi đó tôi đè cậu ta xuống đất mà tẩn, đó cũng là lần duy nhất tôi đè được cậu ta xuống đất để tẩn, cảm giác sung sướng không tả nổi.”
Tình bạn của mấy người đúng là khiến người ta khó mà hiểu nổi.
"À đúng rồi, thế Tần Hoài vừa nói gì vậy?"
"Chỉ kể sơ qua về tư duy làm món bánh bao này của cậu ấy thôi. Chắc ngày mai cậu ấy sẽ nói lại với hai người, trạng thái hiện tại của hai người quá tệ, có nói cũng chẳng nhớ nổi đâu." Trịnh Tư Nguyên đáp: "Vừa hay sáng mai tôi có chút việc không tới được, hai người cứ cùng Tần Hoài làm bánh bao đi."
"Hả, anh có việc gì cơ?"
Trịnh Tư Nguyên thản nhiên nói:
"Tôi muốn đến cửa tiệm bán đá bào trong công viên giải trí kia, ăn thử một bát đá bào."
Ngon đến thế cơ à???
Sáng hôm sau, Trịnh Tư Nguyên, Tang Lương và Đàm Duy An đồng loạt xin nghỉ làm buổi sáng. Lý do xin nghỉ là để đến công viên giải trí ăn thử món đá bào hôm qua chưa được ăn.
Ngon đến thế cơ à? Hôm qua lúc ăn hắn có thấy thế đâu nhỉ, hắn chỉ cảm thấy đó là món đá bào hết sức bình thường nhưng lại đắt cắt cổ.
Thảo nào cửa hàng kia dám xách cái giá đó ra bán trong công viên giải trí, xem ra ắt phải có điểm độc đáo riêng.
Mặc dù sáng nay Vân Trung Thực Đường tổn thất mất hai đầu bếp bếp bánh kiêm người phụ trách chính bữa ăn cho nhân viên, các thực khách vẫn chen chúc nhau đến xếp hàng điên cuồng. Các shipper chạy việc vặt xếp thành hàng dài từ cửa nhà ăn ra tận góc rẽ ngoài đường lớn. Đám dân văn phòng gần đó không tiếc xin nghỉ hai tiếng đồng hồ, thà vừa dùng điện thoại gõ báo cáo vừa xếp hàng chứ quyết không chịu bỏ lỡ.
Nỗi niềm khao khát được nếm thử món mới của Tiểu Tần sư phụ hiện rõ trên từng khuôn mặt.
LVQ8371