Ít ra cũng phải chừa lại chút đất diễn cho Tần sư phụ thân yêu của các cậu chứ, tôi mới là đội trưởng đội nghiên cứu Song Giải Bao đấy!
Nói cậu đấy Tang Lương, có biết những lời chốt hạ là phải để cho lãnh đạo phát biểu không hả. Tôi mới là lãnh đạo, cậu vừa liến thoắng nói hết sạch rồi, tôi nói cái gì nữa?
Tần Hoài nhìn hai người, nhất thời cạn lời, im lặng rất lâu mới nói: "Mẻ bánh bao này chỉ còn lại hai cái, để cho Âu Dương ăn đi."
"Chúng ta thừa thắng xông lên, làm thêm một mẻ mới nóng hổi đưa đến bệnh viện cho Đàm Duy An ăn. Bây giờ là 1 giờ trưa, nếu tôi nhớ không lầm thì 3 giờ chiều nay cậu ấy xuất viện, hình như cậu ấy còn phải làm một bước kiểm tra cuối cùng nữa mới được về."
"Chúng ta làm sớm, đi sớm, vẫn còn kịp đấy."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Tang Lương lập tức nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, trịnh trọng gật đầu: "Tôi biết rồi, yên tâm, nhất định sẽ làm xong bánh bao trước 2 giờ. Tôi nhớ bệnh viện kia cách chúng ta khá xa nhi, bây giờ tôi sẽ nhắn tin bảo Đàm Duy An đừng vội xuất viện, cứ nghỉ ngơi ở bệnh viện thêm lát nữa, lát nữa chúng ta sẽ đến đón cậu ấy."
Nói xong Tang Lương liền đi vào phòng thay đồ lấy điện thoại, sau đó quay lại vội vàng xào nhân.
Tần Hoài hơi cạn lời nhìn Trịnh Tư Nguyên một cái, trong mắt Trịnh Tư Nguyên tràn ngập dòng chữ "tôi đã sớm thấy đầu óc Tang Lương có vấn đề rồi, đầu óc hắn có vấn đề đâu phải mới ngày một ngày hai".
"Vậy nên bây giờ coi như chúng ta đã làm ra Song Giải Bao rồi nhỉ?" Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Cứ cho là vậy đi." Tần Hoài không rõ lắm, hắn thật sự không rõ.
Xét về mặt kỹ thuật, ba người bọn họ đã làm ra Song Giải Bao thành công. Nếu muốn nâng cao hơn nữa, thì chỉ có thể dựa vào sự phối hợp xuất thần, hoặc một người nào đó làm xuất thần ở một công đoạn nào đó giúp Song Giải Bao thăng cấp.
Theo phán đoán hiện tại của Tần Hoài, cấp bậc của Song Giải Bao ở giai đoạn này chắc nằm trong khoảng cấp B đến B+, mức này không tính là thấp.
Nhưng rốt cuộc có được tính là hoàn thành hay không, phải đợi Vương Căn Sinh ăn xong xem nhiệm vụ có báo hoàn thành không đã.
Suy cho cùng, Song Giải Bao này là Chi Tuyến Nhậm Vụ của Vương Căn Sinh.
Tần Hoài có dự đoán sơ bộ về tài nấu nướng của Hứa Nặc, hắn cảm thấy với trình độ của Hứa Nặc thì hẳn là có thể ổn định làm ra Điểm Tâm cấp A, hiện tại Song Giải Bao chưa đạt đến cấp A, có hoàn thành được nhiệm vụ hay không thật ra vẫn là một ẩn số.
Nhưng Tần Hoài cảm thấy xác suất thành công khá lớn.
Bởi vì lần cuối Vương Căn Sinh ăn Song Giải Bao đã là chuyện của rất nhiều năm về trước, giống như Cung Lương đối với Tứ Hỉ Thang Đoàn vậy, những người như bọn họ thường có bộ lọc làm đẹp hoặc tô hồng cho những món Điểm Tâm ký thác nhiều tình cảm, đồng thời những tình cảm này cũng khiến họ hạ thấp tiêu chuẩn đối với những món Điểm Tâm ấy.
Về phần cụ thể nên hạ thấp tiêu chuẩn thế nào, trong lòng Tần Hoài thực ra đã có chủ ý.
Còn bây giờ thì sao.
Ba thành viên của đội nghiên cứu Song Giải Bao, điều muốn làm nhất lúc này là để thành viên thứ tư ăn được Song Giải Bao ngay trong bệnh viện, ăn xong rồi hẵng xuất viện.
Đừng hỏi tại sao, hỏi thì chính là vì tấm lòng.
2 giờ 27 phút chiều, dưới sự hợp tác đồng lòng của ba người Tần Hoài, mẻ Song Giải Bao cuối cùng đã ra lò.
Mẻ này không làm số lượng lớn, để Đàm Duy An cảm nhận được sự coi trọng của đội dành cho mình, ba người Tần Hoài cố ý làm một mẻ nhỏ, chỉ vỏn vẹn 28 cái.
Bánh bao vừa hấp xong ra lò đã được đóng gói lại ngay, để tránh việc bỏ vào túi giữ nhiệt bị hấp hơi làm hỏng vị, Tang Lương thậm chí còn không dám dùng túi giữ nhiệt.
Để Đàm Duy An có thể ăn được Song Giải Bao tươi mới nóng hổi, Tần Hoài không tham gia luôn vào công đoạn hấp cuối cùng. Song Giải Bao vừa cho vào lồng hấp là hắn đã xuống hầm lấy xe, đỗ thẳng trước cửa nhà ăn chờ bánh ra lò, để tiện phóng xe lao thẳng đến bệnh viện ngay lập tức.
2 giờ 28 phút chiều, ba người Tần Hoài mang theo 28 cái bánh bao, lái chiếc xe có logo hai chữ R của La Quân chạy thắng tới bệnh viện. Tang Lương và Trịnh Tư Nguyên ngồi ghế sau, 28 cái bánh bao "ngồi" ghế phụ, ngay ngắn chỉnh tề không thiếu một cái, thể hiện sự coi trọng của mọi người dành cho Đàm Duy An.
Về phần một mình Đàm Duy An có ăn hết 28 cái bánh bao hay không...
Không quan trọng, kẹt quá thì chia cho bệnh nhân và người nhà trong phòng bệnh. Người nhà trong phòng bệnh của Đàm Duy An khá tốt bụng, ngày đầu Đàm Duy An nhập viện không có kinh nghiệm, Âu Dương lại là đứa bất cẩn, không mua khăn mặt, chậu rửa mặt và bàn chải đánh răng cho hắn, cốc thì lại mua hẳn hai cái.
Cuối cùng vẫn là người nhà bệnh nhân cùng phòng mua giúp Đàm Duy An, mua một chiếc khăn mặt nhỏ màu xanh lá và một cái chậu nhỏ màu hồng. Ngày nào chiếc khăn xanh cũng được đặt trong cái chậu hồng, sự phối màu mang lại hiệu ứng thị giác cực kỳ bùng nổ.
Tần Hoài ngồi ở ghế lái chăm chú lái xe, Trịnh Tư Nguyên ngồi phía sau hơi cạn lời, hỏi: "Đi giao bánh bao cậu với Tang Lương đi là được rồi, sao tôi cũng phải đi theo?"
Tiểu Trịnh sư phụ tỏ vẻ mình không có hứng thú với việc đến bệnh viện đưa bánh bao cho Đàm Duy An, có thời gian này thà ở lại Vân Trung Thực Đường làm thêm chút Điểm Tâm còn hơn.
Bí quá thì đi công viên giải trí ăn đá bào cũng chấp nhận được.
"Cậu không muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc, ngưỡng mộ xen lẫn vui sướng của Đàm Duy An khi ăn được Song Giải Bao thành công sao?" Tần Hoài hỏi.
LVQ8371