"Sau khi sư công xin nghỉ hưu non vì lý do sức khỏe, Trịnh sư Thúc liền tiếp nhận công việc làm Điểm Tâm. Nhưng vì hồi đó tay nghề của chú ấy chưa được vững lắm, cho nên cái năm đầu tiên chú ấy làm Tứ Hi Quyển, kết quả cho ra vô cùng... ba chấm."
"Nghe đồn là fail toàn tập từ khâu tạo hình cho đến hương vị luôn."
"Nhưng vì Tứ Hỉ Quyển vốn dĩ là bán bù lỗ, bà con lối xóm ai cũng tự hiểu trong lòng, cho nên chẳng có ai chỉ mặt gọi tên chê bai món Điểm Tâm này trước mặt Trịnh sư Thúc đâu, cùng lắm chỉ dám lôi ra bàn tán xầm xì sau lưng thôi."
"Giống hệt cái cách bọn họ xầm xì chê bai Trịnh sư Thúc làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng dở, bánh bao dở, Thiêu Mạch dở vậy á. Nói chung là nghe phong phanh mấy năm đầu sau khi Trịnh sư Thúc lên chính thức, chú ấy không ít lần bị người ta đem ra nói ra nói vào sau lưng."
"Thực khách bình thường thì sao mà hiểu được sự chênh lệch tay nghề giữa các sư phụ Điểm Tâm chứ. Bọn họ chỉ biết tay nghề của sư công rất đỉnh, nhưng lại chẳng biết nó đỉnh đến mức nào. Trình độ của Trịnh sư Thúc rõ ràng là không bằng sư công rồi, thế nên bọn họ cứ mặc định là do Trịnh sư Thúc học hành chưa đến nơi đến chốn."
"Sư phụ em bảo, Trịnh sư Thúc cực kỳ ghét món Điểm Tâm này, không phải vì chú ấy làm không ngon, mà là vì chú ấy chưa kịp làm ngon."
"Năm nào sư công em cũng phải ăn Tứ Hỉ Quyển. Sau khi sư công xin nghỉ thì sức khỏe vẫn luôn yếu ớt, năm đầu tiên sức khỏe sư công vẫn còn trụ được, Tứ Hỉ Quyển dịp Tết năm đó vẫn do sư công tự tay làm, mấy năm sau thì đều do Trịnh sư Thúc đảm nhận. Lúc đó Trịnh sư Thúc đã hứa với sư công, nhất định sẽ có một năm chú ấy làm ra được Tứ Hỉ Quyển chuẩn vị như tay nghề của sư công, để bà con lối xóm phải gật gù công nhận chú ấy."
"Nhưng sư công lại không đợi được đến ngày đó."
"Độ khó của Tứ Hỉ Quyển thực sự quá cao, sư công nghỉ hưu chưa được mấy năm thì qua đời. Kể từ sau khi sư công mất, Trịnh sư Thúc cũng chẳng bao giờ bán Tứ Hỉ Quyển ở tiệm cơm quốc doanh nữa."
"Lúc đó mọi người đều cho rằng Trịnh sư Thúc quá đau buồn, nên cũng chẳng ai nhắc tới vì sợ Trịnh sư Thúc xúc cảnh sinh tình. Sau này Trịnh sư Thúc rẽ hướng sang làm kinh doanh, không còn làm sư phụ Bạch Án nữa, rất nhiều thực khách cũ cũng dần lãng quên. Tối qua nếu em không hỏi, chắc bọn họ cũng chẳng nhớ là từng có món Điểm Tâm này tồn tại đâu."
Tần Hoài gật gù, tỏ vẻ đã thấu hiểu.
Nghe ra thì Tứ Hỉ Quyển cũng là một món Điểm Tâm ẩn chứa rất nhiều câu chuyện xưa. Món Điểm Tâm này bất luận là đối với Trịnh Đạt hay là đối với tiệm cơm quốc doanh năm xưa đều mang một ý nghĩa đặc biệt, việc Trịnh Đạt phản ứng thái quá với món Điểm Tâm này cũng là điều dễ hiểu.
Quả thực là một câu chuyện khiến người ta cảm động.
"Nhưng sư phụ em lại bảo, không phải Trịnh sư Thúc sợ xúc cảnh sinh tình đâu, nếu chỉ làm Điểm Tâm mà đã xúc cảnh sinh tình thì chú ấy còn phải tránh làm nhiều món Điểm Tâm khác nữa kìa."
"Năm xưa dịp Tết sư công làm Tứ Hỉ Quyển, Đoan Ngọ gói đủ loại bánh chưng, Trung Thu làm đủ vị bánh nướng, Tết Nguyên Tiêu thì làm đủ loại bánh trôi bánh chay, Thanh Minh làm Thanh Đoàn, Trùng Cửu làm bánh Trọng Dương. Mấy món Điểm Tâm đó những năm về sau Trịnh sư Thúc cũng làm nhiều lắm mà."
"Trịnh sư Thúc đơn thuần chỉ là làm không ngon nên sợ mất mặt thôi.”
"Sư phụ em kể chú Trịnh thật ra năm nào dịp Tết cũng lén lút làm Tứ Hỉ Quyển ở nhà, nhưng loại Điểm Tâm này là món chú ấy làm kém nhất. Chú Trịnh luôn cảm thấy sự kết hợp giữa thịt heo và hành lá có chút kỳ cục, trong lòng cứ đinh ninh công thức có vấn đề nên bao năm qua làm mãi vẫn không ngon."
"Chú Trịnh vì làm không ngon nên cố tình không làm, bởi vì không làm thì người khác sẽ không biết chú ấy dở tệ khoản này. Lâu dần người ta sẽ quên đi, thế là chú ấy có thể trốn tránh được sự thật là mình không biết làm món Điểm Tâm này."
"Sư phụ em bảo từ nhỏ chú Trịnh đã thích cái thói bịt tai trộm chuông như thế rồi."
Thật không hổ là sư huynh đệ.
Trả lại sự cảm động vừa rồi cho tôi đây!
Tần Hoài ở trong phòng thay đồ nghe xong tin tức Đổng Sĩ nghe ngóng được, cơ bản đã nắm rõ tình hình về Tứ Hỉ Quyển. Hắn cúi đầu chỉnh đốn lại đồng phục nhân viên Hoàng Kí trên người, đảm bảo hình thêu hai chữ "Tần Hoài" trên ngực đã ngay ngắn, vuốt phẳng vạt áo rồi đi về phía nhà bếp.
Tin tức Đổng Sĩ nghe ngóng được lần này khá toàn diện, hơn nữa độ xác thực chắc cũng khá cao.
Trịnh Đạt mấy năm nay không hay làm Tứ Hỉ Quyển, có thể thực sự là do có bóng ma tâm lý. (Bị mắng đến sợ rồi)
Với sự hiểu biết của Tần Hoài về tính cách của Trịnh Đạt, hắn thừa biết ông chú này thật sự có thể làm ra cái trò: Chỉ cần tôi giả vờ như không có món Điểm Tâm Tứ Hỉ Quyển này, chỉ lén lút nỗ lực sau lưng, là có thể coi như mọi chuyện trong quá khứ chưa từng xảy ra.
Về phần tại sao với tay nghề nấu nướng của Trịnh Đạt hiện giờ mà vẫn không có cách nào đối mặt với Tứ Hi Quyển...
Có thể là do tay nghề của Tỉnh sư phụ quả thực quá cao siêu, cho dù chỉ dùng nguyên liệu rẻ tiền cấp thấp cũng có thể đưa Tứ Hỉ Quyển đạt tới một đẳng cấp nhất định, mà trình độ hiện tại của Trịnh Đạt lại chưa vươn tới được.
Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu chắc là do Trịnh Đạt quá lười. Hắn chỉ lén lút nỗ lực vào mấy ngày Tết hàng năm, một năm chỉ cố gắng có vài ngày thì rất khó mà ra được thành quả.
LVQ8371