Tần Hoài suy đoán, khả năng cao là Trịnh Đạt không biết công thức thực sự của Tứ Hi Quyển. Tin tức Đổng Sĩ nghe ngóng được đã nói rất rõ ràng, Tứ Hi Quyển là loại Điểm Tâm mà Trịnh Đạt dở nhất. Năm đó Tỉnh sư phụ nghỉ hưu non vì bệnh tật, sau khi chân bị thương ngoài ý muốn thì cơ bản là không thể nấu nướng hay làm Điểm Tâm được nữa.
Trước kia khi Tần Hoài còn là dân tay ngang thuần túy, hắn không rõ lắm cách học nghề của những đầu bếp xuất thân trường lớp bài bản này. Kể cả đợt đến Hoàng Kí giao lưu học tập trước đó thực ra hắn cũng không hiểu mấy, mãi đến dạo gần đây được học hỏi đàng hoàng từ Tào Quế Hương, hắn mới hiểu được tư duy và quy trình dạy đồ đệ của các vị sư phụ này.
Ưu tiên dạy những gì đồ đệ có khả năng tiếp thu.
Mỗi người đều có điểm mạnh riêng, cho dù là đầu bếp đã thành danh nhiều năm thì chắc chắn cũng có những món không mấy sở trường.
Không phải đầu bếp nào cũng có thể trở thành "Lục Biên Hình Chiến Sĩ" (chiến binh hoàn hảo mọi mặt). Cái trạng thái lý tưởng mà chỉ số nào cũng max cấp độ ấy thường chỉ xuất hiện trong game online, mà khả năng cao là còn phải nạp tiền. Các sư phụ vì hiểu rõ đồ đệ nhà mình, nên sẽ đưa ra những bài huấn luyện đặc thù cho từng người, phóng đại vô hạn điểm mạnh, còn điểm yếu thì chỉ cần đạt mức qua môn là được.
Tứ Hi Quyển vốn dĩ là loại Điểm Tâm mà Trịnh Đạt cực kỳ kém, nên việc Tỉnh sư phụ không đặc biệt dạy hắn cũng là điều dễ hiểu.
Những năm đầu Trịnh Đạt làm Tứ Hỉ Quyển không ngon, bị bà con hàng xóm điên cuồng chê bai trong lòng cũng là chuyện dễ hiểu.
Đương nhiên, vì chuyện này mà Trịnh Đạt mang bóng ma tâm lý với Tứ Hỉ Quyển, không muốn làm nữa lại càng dễ hiểu hơn.
Nghĩ tới đây, Tần Hoài chợt thấy hơi hối hận vì hôm qua không sai Đổng Sĩ đi thám thính tình hình trước rồi hẵng hỏi Trịnh Đạt có biết làm Tứ Hỉ Quyển hay không.
Trịnh Đạt đã có bóng ma tâm lý với Tứ Hỉ Quyển, hễ nhắc tới ba chữ này là lại bị kích động, thế mà hắn còn muốn nhờ ông chú này dạy làm Tứ Hỉ Quyển, có phải là hơi đường đột quá rồi không, thế này thì coi Trịnh sư phụ thân yêu của hắn ra cái thể thống gì nữa.
Tần Hoài cũng thấy hơi áy náy.
Đổng Sĩ lẽo đẽo theo sau Tần Hoài, hoàn toàn không nhận ra sự áy náy của hắn, miệng vẫn líu lo kể những chuyện khác.
"Anh Tần anh không biết đâu, từ lúc ra Giêng anh không ở Hoàng Kí bán Quả Nhi nữa, quán chẳng còn mấy khách xếp hàng. Nhưng cũng có thể là do qua mùa cao điểm rồi, năm nào buôn bán sau Tết cũng ế ẩm hơn trước Tết, lương hai tháng vừa rồi của em thấp hơn hồi trước Tết nhiều lắm."
"Cơ mà đợt Tết Cung tiên sinh mừng tuổi cho em với anh trai em một bao lì xì to bự luôn, em nghe nói ông ấy cũng lì xì cho anh mấy cái bao rõ to. Anh không biết đâu, cả tháng nay Cung tiên sinh với chú Trịnh đều không ở Cô Tô, chú Trịnh chạy tót đi Tam Á nghỉ mát, còn Cung tiên sinh thì mò lên Bắc Bình ăn chực, hai người họ mới về hôm kia thôi."
"Lên Bắc Bình ăn chực á? Phân Viên sao?" Tần Hoài nhớ lần trước Cung Lương đến Bắc Bình ăn liền mấy ngày cũng là ở Phân Viên.
"Chính là Phân Viên đấy, em nghe phong phanh hình như đồ đệ của Hạ lão sư phụ từ Nhật Bản tu nghiệp về, Phân Viên liền cập nhật thực đơn mới. Cung tiên sinh vốn định ăn liền 7 ngày như lần trước, nhưng không giành được bàn, đành phải mỗi tuần ăn hai ngày, thành ra ở lì Bắc Bình ròng rã cả tháng trời." Tin tức hóng hớt mảng này của Đổng Sĩ vẫn nhạy bén như thường.
Tần Hoài thuận miệng đáp: "Bàn ở Phân Viên khó đặt thế cơ à, anh vốn còn định lúc nào rảnh đi Bắc Bình chơi vài ngày, tiện thể ghé Phân Viên ăn một bữa. Lần trước anh đi thành phố A làm tiệc ngoài trời, có quen biết Đồng sư phụ của Bát Bảo Trai. Đồng sư phụ người rất tốt, anh còn hẹn lúc nào rảnh sẽ lên Bắc Bình nếm thử tay nghề của bác ấy."
Đồng sư phụ của Bát Bảo Trai, Bát Bảo Trai ngoài Đồng Đức Yến ra thì còn Đồng sư phụ nào khác sao?
Cái ông Đồng Đức Yến được xếp ngang hàng với Hạ Mục Bính thành cặp đôi "thánh chửi" siêu cấp của Bắc Bình mà lại là người rất tốt á?
Đổng Sĩ trực tiếp sững sờ chôn chân tại chỗ.
Tần Hoài đi vào nhà bếp.
Vừa bước vào một bước, Tần Hoài đã nhìn thấy Hoàng Thắng Lợi và Cung Lương đang chen chúc ở cửa bếp. Cung Lương thò đầu vào rõ ràng là muốn nhìn ngó bên trong, còn Hoàng Thắng Lợi thì giống hệt thủ môn đứng chắn ngay cửa, nhất quyết không cho Cung Lương bước vào nửa bước.
"Ây da lão Hoàng, ông đúng là khách sáo quá rồi đấy, cho tôi nhìn một cái thì chết ai? Mùi Giải Hoàng Tương (Sốt Gạch Cua) này thơm ghê, lát nữa ông bảo Tiểu Tang xào cho tôi hai hũ mang về nhà trộn cơm được không?"
"Lão Hoàng ông tránh ra chút coi, che khuất hết tầm nhìn của tôi rồi. Tôi không vào đâu, tôi biết nhà bếp các ông quy củ nghiêm ngặt, phải chú ý vệ sinh, người ngoài như tôi không được vào. Nhân viên phục vụ của Hoàng Kí có việc cũng toàn phải đứng ngoài cửa nói vọng vào mà, thế nên tôi mới đứng ngoài cửa nhìn đây này."
Hoàng Thắng Lợi đứng chắn trước mặt Cung Lương không nhúc nhích: "Tôi còn lạ gì ông nữa, lúc nãy tôi bảo An Nghiêu canh chừng ông ở cửa, ông dăm ba câu đã lừa thằng bé đi mất. Nếu không phải tôi tinh mắt nhìn thấy thì ông đã chạy tót sang bắt chuyện với Tiểu Tang rồi."
"Thì tôi tò mò mà." Cung Lương cười hì hì, "Song Giải Bao đó nha, ông có biết bao nhiêu năm rồi tôi chưa được ăn Song Giải Bao không? Kể từ lúc Tỉnh sư phụ nghỉ hưu, tôi chưa từng..."
LVQ8371