Đi làm thì lúc nào chả đi được, nhưng một Trịnh Đạt cắm cúi làm Điểm Tâm đến mức như trúng tà thế này, bây giờ mà không xem thì có khi sau này chắng còn cơ hội mà chiêm ngưỡng nữa.
Đến tận lúc nhóm bốn người Tần Hoài đã ngừng tay nghỉ ngơi, Trịnh Đạt vẫn còn đang cặm cụi làm.
Tần Hoài bàng hoàng tột độ, không biết Trịnh sư phụ thân yêu của mình hôm nay trúng phải cái tà gì nữa. Khí hậu Tam Á bồi bổ con người ta tốt đến thế sao? Trịnh Đạt đi nghỉ mát ở Tam Á độ một hai tháng, vừa về đã hóa thành "vua cày cuốc" luôn rồi.
Tần Hoài ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì, đành vừa gặm cái Song Giải Bao do Trịnh Đạt làm, vừa vác ghế đẩu ra ngồi cạnh Cung Lương tiếp tục hóng hớt.
Ngồi xếp thành một hàng với Cung Lương còn có Hoàng An Nghiêu và Đàm Duy An. Tang Lương thì hiếm hoi lắm mới đến được một tửu lâu tụ tập toàn đầu bếp Hồng Án, lại còn toàn là dân chuyên môn về Hoài Dương Thái, tay nghề ngứa ngáy khó nhịn, thế nên công việc bên phía Tần Hoài vừa kết thúc, cậu ta liền chạy tót đi thảo luận vấn đề Câu Khiếm với Hoàng Gia.
Hoàng Gia cũng là một người nhiệt tình, tính tình lại tốt, với tư cách là đại sư huynh, mấy năm nay anh luôn rất rành rẽ việc chỉ bảo cho đàn em. Tang Lương đi cùng nhóm với Tần Hoài nên cũng được coi như người nhà, bởi vậy Hoàng Gia cũng chăng giấu nghề, trực tiếp ra tay làm mẫu cho cậu ta xem.
Về phần Trịnh Tư Nguyên, sau khi làm xong Song Giải Bao hắn cũng chẳng buồn nghỉ ngơi, liền bắt tay vào làm các món Điểm Tâm khác, mang đậm dáng vẻ người làm bố đã phấn đấu quên mình thì thân làm con trai như hắn cũng không được phép lười biếng.
"Chú Trịnh hôm nay bị làm sao thế?" Hoàng An Nghiêu kinh ngạc tột độ, nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ bấm giờ trên điện thoại mà thốt lên: "Buổi trưa chú ấy chỉ nghỉ ngơi có một tiếng, tính từ sáng đến giờ đã làm Song Giải Bao ròng rã 6 tiếng 39 phút 41 giây rồi đấy."
Đúng vậy, ngay từ lúc Trịnh Đạt bắt đầu làm Song Giải Bao, Hoàng An Nghiêu đã bấm giờ cho ông ấy rồi, có thể thấy vị Thiếu Đông Gia này quả thực rất rảnh rỗi.
"Có lẽ là vì..." Tần Hoài cắn một miếng Song Giải Bao, suy đoán với vẻ không chắc chắn cho lắm: "Trịnh sư phụ cảm thấy Song Giải Bao do chúng ta tự nghiên cứu ra chỉ là hàng nửa mùa, kém xa phiên bản chính gốc của chú ấy, nên mới muốn dùng cách này để khéo léo nhắc nhở chúng ta cần phải luyện tập nhiều hơn chăng?"
Tần Hoài thực sự cảm thấy trình độ làm Song Giải Bao của Trịnh Đạt cao hơn bọn họ rất nhiều, đó thuần túy là sự áp đảo về mặt thực lực.
Độ khó của Song Giải Bao rành rành ra đó, món Điểm Tâm này không giống như Bánh Bao Tửu Nhưỡng hay Bánh Bao Thịt Lớn. Đó là những món nhìn qua thì rất đỗi bình thường, sư phụ Điểm Tâm bình thường nào cũng có thể làm, nhưng qua tay những sư phụ có tay nghề cao siêu thì lại trở nên đặc biệt thơm ngon và kinh diễm.
Còn Song Giải Bao vốn dĩ đã có ngưỡng yêu cầu chế tác cực kỳ cao, là món Điểm Tâm độ khó cao mà chỉ cần thực lực kém một chút thôi cũng sẽ lộ ra khuyết điểm rõ ràng. Do đó, thông qua Song Giải Bao, thực lực của một sư phụ Điểm Tâm có thể được thể hiện một cách trực quan nhất, chỉ cần nếm thử một miếng là biết ngay.
Tần Hoài nếm một miếng đã biết thực lực của Trịnh sư phụ quả thực vô cùng đáng gờm.
Tần Hoài cũng phần nào hiểu được tại sao cái lần đầu tiên Trịnh Tư Nguyên biểu diễn làm Song Giải Bao cho hắn xem xong, cậu ta liền trực tiếp tự kỷ đến mức một thời gian dài không dám thử làm lại.
Đúng là chênh lệch hơi bị nhiều.
Tần Hoài ăn bánh bao của Trịnh Đạt đến mức hơi chán bánh của mình luôn rồi, hắn thậm chí còn muốn tối nay lén tráo Song Giải Bao của Trịnh Đạt thành của mình.
Chuyện 4 năm trước Cung Lương chuẩn bị 500 con cua thượng hạng cho Trịnh Đạt làm Song Giải Bao cũng không thể hoàn toàn trách Cung Lương được. Trịnh sư phụ có tay nghề làm Song Giải Bao đỉnh như vậy, Cung Lương lại có điều kiện và cơ hội, thử hỏi ai mà nhịn cho nổi?
Hoàng An Nghiêu nửa tin nửa ngờ trước suy đoán của Tần Hoài: "Chú Trịnh mà lại có cái trình độ dạy học vòng vo tam quốc thế á?"
"Có phải anh Tư Nguyên nói gì đó chọc tức chú Trịnh rồi không? Giống hệt đợt trước các anh làm Tứ Hỉ Thang Đoàn ấy, anh Tư Nguyên cứ chê tư duy của chú Trịnh có vấn đề, bảo chú ấy lười biếng với khôn lỏi, làm chú Trịnh tức điên lên nặn ra cả đống Tứ Hỉ Thang Đoàn." Hoàng An Nghiêu mạnh dạn suy đoán.
Cung Lương liên tục gật gù: "Có khả năng lắm, Trịnh Đạt từ nhỏ đến lớn đều có cái tật này, cứ bị khích tướng là đính trấu. Nhất là lúc ông ấy đang bị đả kích hoặc tâm trạng tồi tệ, cơ bản là cứ khích một câu là y như rằng hiệu nghiệm, cháu càng cấm ông ấy làm gì thì ông ấy càng cố làm cho bằng được."
"Hồi bé, năm nào đến đợt tổng vệ sinh trước Tết, mẹ ông ấy cũng dùng chiêu này để lừa ông ấy dọn dẹp sạch bách cả cái nhà."
"Tầm chục năm trước, hồi lão Hoàng còn cảm thấy tay nghề nấu nướng của Trịnh Đạt vẫn có thể cứu vãn được, ông ấy cũng hay dùng chiêu này để khích, hoặc là hùa với chú gài bẫy khích tướng ông ấy. Nhưng mấy năm nay thì hết linh rồi."
"Mấy năm nay ông ấy cơ bản là coi lời chú với lão Hoàng như gió thoảng ngoài tai, chỉ có Tư Nguyên mở miệng mới chọc tức được ông ấy thôi. Nhưng thằng bé Tư Nguyên này cũng chẳng thèm chơi theo bài vở gì đâu, chú thấy có khi Tư Nguyên còn cố chấp hơn cả bố nó. Đa số thời điểm chẳng phải Tư Nguyên cố tình khích tướng gì đâu, thuần túy là hai bố con nhà đó khắc khẩu nhau thôi."
LVQ8371