Tâm trạng bất an của Thuẫn Sơn đã dịu lại khi nhìn thấy "Linh hồn nêm". Hắn lạnh lùng quan sát đám Ma Chủng đang tất bật làm việc, thầm nghĩ: "Cứ để lũ các ngươi vùng vẫy đi, loài người chẳng cần xuất một binh một tốt nào cũng đủ sức tự bảo vệ mình. Trường Thành kiên cố gấp vạn lần những gì các ngươi tưởng tượng, chỉ cần dám bén mảng tới chân tường, các ngươi sẽ bị dòng năng lượng vô tận phóng điện đến chết! Nguồn năng lượng này bắt nguồn từ vũ trụ bao la, kẻ thù của các ngươi không phải loài người, mà là vũ trụ! Thủ lĩnh Bạch Viên, ngươi nghĩ cái cơ thể già nua mục nát của ngươi có thể trụ được bao lâu?"
Hắn dùng một ngón tay chạm vào "Linh hồn nêm", chờ đợi luồng điện chấn động tâm linh xuyên thấu toàn thân. Đó là thứ sức mạnh mà hắn đã thử nghiệm nhiều lần, trước đây mỗi lần thử hắn đều cảm thấy vô cùng ghê tởm, chỉ vì nguồn sức mạnh ấy đến từ Hắc Mẫu.
Thế nhưng lần này, hắn lại mong chờ hơn bao giờ hết, tựa như đứa trẻ khao khát hơi ấm từ mẹ. Thanh tinh thể năng lượng của Hắc Mẫu được dùng để bảo vệ Trường Thành, coi như tên khốn đó đã bù đắp phần nào cho những tội nghiệt hắn gây ra. Xét về góc độ cá nhân, hắn sẽ không tha thứ cho kẻ đó, nhưng xét về đại cục, không cần thiết phải bài xích những thứ đến từ hắn nữa.
Thuẫn Sơn nhắm mắt chờ đợi, dòng suy nghĩ trong đầu cuộn trào như thác lũ. Ba phút trôi qua, hắn chợt nhận ra điều bất thường: tại sao cảm giác chấn động mong đợi mãi vẫn không tới? "Linh hồn nêm" rõ ràng vẫn ở đó, chẳng lẽ do bản thân từng bị thương nên cơ thể thép không còn khả năng truyền dẫn dòng điện nữa sao?
Thuẫn Sơn có chút thất vọng, nhưng sau thất vọng là nỗi kinh hoàng tột độ. Hắn sực nghĩ: Chẳng lẽ thanh tinh thể năng lượng đã bị kẻ nào đó giở trò, đánh tráo rồi?!
"Không, tuyệt đối không thể nào! Không ai biết nơi này cất giấu thứ gì, cũng không ai có đủ khả năng rút nó ra khỏi rãnh chứa, ngoại trừ ta!"
Lồng ngực Thuẫn Sơn bị nỗi sợ hãi lấp đầy. Hắn cố hết sức phủ nhận ý nghĩ thanh tinh thể năng lượng đã bị đánh cắp, chỉ biết ôm hết mọi vấn đề về phía mình, có như vậy hắn mới không phát điên.
Cách duy nhất để kiểm tra xem "Linh hồn nêm" còn hay không, chính là lấy nó ra xem xét...
Thuẫn Sơn không muốn làm vậy, hay nói đúng hơn là không dám làm vậy. Trước đây, hắn luôn tự hào về bản lĩnh của mình, cho rằng đi khắp thiên hạ cũng chẳng có gì khiến hắn phải sợ hãi. Tại sao lần này, hắn lại chùn bước, không dám ra tay?
"Không, ta nhất định phải chứng minh được rằng vấn đề nằm ở cơ thể thép của mình, do vết thương dẫn đến mất khả năng truyền dẫn, không liên quan gì đến Linh hồn nêm cả!"
Thuẫn Sơn lẩm bẩm, nhưng lại phát hiện ra toàn thân mình đang run rẩy, giống hệt như lúc mới có được cơ thể này, đầy sợ hãi và bất an.
Hắn không thể dung thứ cho sự yếu đuối đó, dồn toàn bộ sức mạnh vào lồng ngực, giơ cánh tay thép khổng lồ lên gầm thét vang trời. Tiếng gầm truyền đi xa cả trăm dặm, chấn động khiến đám Ma Chủng gần đó kinh hồn bạt vía, thương vong vô số...
Tiếng gầm này không chỉ đến từ nỗi sợ hãi, mà còn đến từ thứ sức mạnh kỳ lạ ẩn náu trong cơ thể hắn bấy lâu nay. Thứ sức mạnh ấy tựa như ác quỷ, đột ngột nhô đầu ra từ tâm khảm...
Để tránh bị "ác ma sợ hãi" đánh bại, Thuẫn Sơn lấy hết can đảm, dùng một ngón tay cơ khí khẽ nạy, lấy ra khối gỗ kia.
"Là ta đây mà, chẳng lẽ hơn một trăm năm qua, ngươi không còn nhận ra ta sao?" Nhìn khối gỗ nằm bất động trong lòng bàn tay, Thuẫn Sơn lo lắng đến mức cảm thấy đầu óc như đang đổ mồ hôi.
Thanh tinh thể năng lượng vốn có tính nhận chủ, chỉ cần cảm nhận được sức mạnh của hắn, nó sẽ trút bỏ mọi ngụy trang để trở về hình dạng tinh thể xanh lam sáng chói. Thế nhưng thứ này, nó thực sự chỉ là một khúc gỗ vô dụng...
"Linh hồn nêm, thực sự bị người ta đánh cắp rồi sao? Là ai? Rốt cuộc là ai!!!"
Thuẫn Sơn không thể chấp nhận sự thật này. Hắn phát điên, giơ tấm khiên bên trái lên đập mạnh, nghiền nát mấy viên gạch xanh dưới mặt đất.
Hắn bóp chặt khối gỗ, khi mở bàn tay ra, thứ đó đã vỡ vụn thành mùn cưa. Bất chợt, cơn gió núi lạnh buốt thổi tới, đám mùn cưa bị thổi bay tán loạn...
Thuẫn Sơn không nhớ mình đã rời khỏi Trường Thành từng bước như thế nào.
Cuộc trò chuyện với sứ giả rùa đã giúp hắn tìm ra phương hướng, hiểu rõ mình cần phải làm gì. Nhưng khi phát hiện "Linh hồn nêm" không cánh mà bay, ý chí của hắn đã bị tâm ma xé nát thành từng mảnh. Giờ đây, hắn mất hồn mất vía, tuyệt vọng hơn bất cứ lúc nào.
Hắn không còn cảm nhận được sự tồn tại của cơ thể thép, tưởng rằng mình đã biến thành một luồng khí trong suốt, dễ bị gió thổi bay hơn cả mùn cưa. Thế nhưng, gió núi thổi mạnh như vậy, tại sao hắn vẫn có thể bước tiếp?
Mỗi người đều có nỗi sợ hãi lớn nhất, một khi nó xảy ra, con người có khả năng sẽ sụp đổ. Thuẫn Sơn không biết rằng, do cơ thể từng bị thương nên đã bị sức mạnh bí ẩn xâm nhập. Tâm ma ẩn náu trong lòng hắn đã bị vụ mất trộm "Linh hồn nêm" kích hoạt, hoàn toàn khống chế lấy hắn.
Hắn tự cho rằng mình đã phụ lòng mong đợi của đại sư Lỗ Ban, không thể bảo vệ được Trường Thành, hay nói chính xác hơn là không bảo vệ được linh hồn của Trường Thành.
Cuối cùng, bi kịch này đã thực sự xảy ra. Hắn phải làm sao đây? Giả vờ như không biết mà tiếp tục sống cuộc đời tự do tự tại, hay lập tức bắt đầu hành trình tìm kiếm, thề phải đòi lại "Linh hồn nêm"?
Thuẫn Sơn đang đấu tranh với tâm ma.
Hắn rất kiên cường, với điều kiện là Trường Thành vẫn còn đó. Khi Trường Thành trở nên lung lay sắp đổ, sức mạnh chống đỡ hắn cũng tan biến, hắn không còn tìm thấy động lực để tiếp tục sống.
Hắn nghiêng về lựa chọn thứ hai: truy tìm tung tích của "Linh hồn nêm". Thế nhưng, đại lục Vương Giả rộng lớn nhường kia, đừng nói là đi bộ, dù có mọc cánh bay lên trời cũng làm sao xác định được phương hướng?
Bất chợt, hắn nhớ lại luồng sáng bí ẩn xuất hiện trên bầu trời trong trận quyết chiến sinh tử với Chúc Cửu Âm. Luồng sáng đó đã cướp đi Chúc Cửu Âm, chẳng lẽ chính sức mạnh bí ẩn đó đã đánh cắp "Linh hồn nêm"?
Chắc chắn là vậy rồi, nếu không thì giữa đất trời mênh mông này, dù là Ma Chủng hay loài người, ai có thể giải cứu Chúc Cửu Âm dưới đòn tấn công mãnh liệt của Thuẫn Sơn? Sức mạnh đó có thể làm được những điều người thường không làm nổi, vậy thì nó cũng có thể đánh cắp thanh tinh thể!
Nghĩ thông suốt điểm này, Thuẫn Sơn càng thêm chán nản. Hắn dùng bàn tay cơ khí cào xé lồng ngực, những móng vuốt sắc nhọn vạch lên ngực những vết sẹo sâu hoắm, nhưng vẫn không thể làm vơi bớt nỗi đau.
Hắn biết, hắn không đấu lại được sức mạnh bí ẩn đó...
Cuộc chiến giữa loài người và Ma Chủng khi nào mới bùng nổ? Thuẫn Sơn không rõ. Dù hắn là một chiến binh cơ giáp dũng mãnh, nhưng muốn dùng sức mình bảo vệ Trường Thành thì cũng chỉ là chuyện viển vông.
Nhưng một khi Ma Chủng thực sự vượt qua cửa ải Trường Thành, từ phía Tây tràn sang phía Đông, sự sống và phát triển của Tân Nhân Loại sẽ chịu đòn giáng chí mạng. Từ đó, lịch sử của đại lục Vương Giả sẽ bị viết lại, Ma Chủng sẽ trở thành chủ nhân cai trị vùng đất xinh đẹp này. Loài người đừng nói đến việc trở thành nô lệ, ngay cả việc có còn tồn tại được hay không cũng là một dấu hỏi lớn.
"Ta phải làm sao đây? Đại sư, xin hãy hiện thân, hãy bảo cho Thuẫn Sơn biết rốt cuộc phải làm thế nào..."
Thuẫn Sơn phát ra tiếng khóc thảm thiết, làm rung chuyển cả núi đồi, khiến cây cối gãy cành.
Hắn lảo đảo tiến về phía trước, dọc theo cánh rừng nguyên sinh chưa được khai phá ở phía Đông Trường Thành, quên mất lời hứa với chú rùa nhỏ, không còn muốn gặp bất kỳ Tân Nhân Loại nào nữa.
Hắn tự nhận mình là tội nhân của đại lục Vương Giả. Mỗi khi nhìn thấy loài người, tính ma trong cơ thể hắn lại bùng phát mà hắn hoàn toàn không thể kiểm soát. Cảm giác tội lỗi tích tụ đến cực hạn khiến hắn phát điên, hắn nảy sinh ác niệm muốn hủy diệt loài người, cho rằng loài người mới là nguồn gốc của mọi tội ác. Chỉ cần con người không tồn tại, chiến tranh sẽ không bùng nổ, Ma Chủng cũng có thể trở lại yên bình...
Thế nhưng, một giọng nói già nua, ấm áp trong thâm tâm luôn nhắc nhở hắn: "Thuẫn Sơn, ngươi vì quá đau buồn mà đi vào đường tà rồi! Mau trở về đi, mau trở về đi..."