Con đường từ núi Mãng Thuẫn trở về thảo nguyên sao mà dài dằng dặc đến thế. Thuẫn Sơn tự hỏi, tại sao lúc đi thì không hề có cảm giác mệt mỏi đến mức đi mãi không cùng như lúc này.
Khi đó, chú rối gỗ nhỏ suốt dọc đường vừa hát vừa nhảy, thấy hoa cỏ thú vị là lại chạy tới xem, còn luôn đuổi theo những chú châu chấu và chuồn chuồn để nô đùa. Mệt rồi thì leo lên vai Thuẫn Sơn nghỉ ngơi, lúc ngủ còn nói những lời mơ màng buồn cười. Thế nhưng chỉ cần cậu bé mở mắt, Thuẫn Sơn lại có thể nghe thấy tiếng cười trong trẻo như tiếng suối chảy của cậu.
Thế mà trên đường trở về, sao lại tĩnh lặng đến thế? Thực ra phong cảnh ven đường chẳng khác gì lúc đi, gió thổi qua rừng cây, lá vẫn xào xạc, chim chóc cũng chưa từng ngừng hót líu lo. Vậy mà Thuẫn Sơn luôn cảm thấy thế giới đột nhiên bị một sức mạnh vô hình nào đó tắt tiếng, vạn vật đều rơi vào sự tĩnh mịch chết chóc.
"Haizz..."
Anh thở dài, âm thanh nhẹ đến mức như sợ làm kinh động đến chú rối gỗ đã chết trên vai mình.
Phóng tầm mắt ra xa, bóng dáng của Trường Thành thật hùng vĩ. Đó mới chính là con rồng khổng lồ đang nằm phục trên đại lục Vương Giả, cột sống rồng vang lên tiếng kim loại va chạm, kết nối quá khứ với tương lai, gánh vác lịch sử và hy vọng. Lỗ Ban đại sư là người xây dựng Trường Thành, còn anh - Thuẫn Sơn - chính là người bảo vệ Trường Thành. Vào khoảnh khắc đó, anh đã thốt ra một câu danh ngôn lưu truyền thiên cổ trên đại lục Vương Giả: Trường Thành còn, cố hương còn!
Con đường dù dài đến đâu cũng có lúc phải đi hết. Sau khi rời khỏi núi Mãng Thuẫn, Thuẫn Sơn chưa từng dừng lại, chỉ biết bước đi không ngừng nghỉ, bất kể ngày hay đêm. Anh không thể dừng bước, nếu không sẽ bị nỗi bi thương nuốt chửng. Anh sẽ điên cuồng muốn kết thúc sinh mạng của chính mình. Anh chẳng còn gì cả, chỉ có cái mạng thô bỉ này là có thể đem trả lại cho Lỗ Ban đại sư để tạ tội.
Chính là Trường Thành, linh hồn hiện hữu ở khắp nơi của Trường Thành đã ngăn anh bước vào con đường cực đoan. Linh hồn đó khẽ ngân nga khúc hát mà chỉ tâm hồn mới có thể nghe thấy, khích lệ anh chiến thắng nỗi đau, vì Trường Thành, và cũng vì những con người mới đang sinh sống ở phía đông Trường Thành.
Bên ngoài Trường Thành, thế lực của lũ ma chủng cấp thấp đang trỗi dậy. Bản năng sinh tồn thúc đẩy chúng vượt qua những cửa ải tường thành kiên cố, trở thành những kẻ viễn chinh tiến về phía ốc đảo ở bên kia để tận hưởng cuộc sống cơm no áo ấm.
Lấy Gia Dục Quan làm ví dụ, địa mạo phía tây và phía đông tường thành như hai thế giới khác biệt. Phía tây hoang vu khô cằn, phần lớn thời gian trong năm đều chìm trong hạn hán. Những ma chủng sống bằng nghề du mục dù có vượt qua bao nhiêu cồn cát, thứ họ nhìn thấy vẫn chỉ là những vùng đất kiềm khô cằn cùng bãi cát vàng vô tận.
Còn vùng phía đông, bốn mùa rõ rệt, vạn vật phong phú, quy luật gieo hạt mùa xuân thu hoạch mùa thu đảm bảo cho dân số ngày càng tăng không bao giờ phải lo lắng về cơm áo.
Đây là một thế giới bất công đến nhường nào. Dựa vào đâu mà ma chủng phía tây lại sống không bằng lũ sâu bọ phía đông? Có phải vì họ lười biếng không chịu nỗ lực? Không, họ có tinh thần chiến đấu không hề thua kém con người, có những khao khát tốt đẹp hoàn toàn tương đồng. Sự khác biệt duy nhất là thiên nhiên thiếu đi sự ưu ái dành cho họ, trí tuệ của họ cũng không theo kịp trình độ phát triển của nhân loại.
Thuẫn Sơn hiểu nỗi khổ của ma chủng, cũng đồng cảm với họ, nhưng anh kiên quyết tin rằng, cuộc sống nghèo khó không phải là lý do để ma chủng thảm sát con người. Nếu là do ông trời trêu ngươi, ma chủng nên cầu xin ông trời cải thiện tình cảnh, thay đổi vận mệnh cho họ, chứ không thể dựa vào việc tàn sát và chiếm đất để đạt được hạnh phúc. Vùng đất thấm đẫm máu tươi, những ngọn đồi chất đầy xương trắng sẽ mãi mãi bị bao phủ bởi oán khí, không bao giờ có thể mang lại hạnh phúc cho bất kỳ chủng tộc nào.
Dọc theo Trường Thành bước đi, Thuẫn Sơn cuối cùng cũng đi qua vùng đất hoang, đi qua rừng cây, đi qua những dãy núi, trở về thảo nguyên được cỏ xanh trang điểm như một bức tranh vải màu xanh lục tuyệt đẹp.
Bước chân nặng nề ngày càng chậm lại, Thuẫn Sơn khao khát được về nhà, nhưng khi gần đến cửa lại vô cùng sợ hãi. Anh sợ nhìn thấy ngôi nhà gỗ quen thuộc, sợ nghe thấy tiếng suối chảy quen thuộc, càng sợ hơn khi nhìn thấy những món đồ chơi được Lỗ Ban số 7 xếp gọn gàng khi rời đi. Trên hàng rào treo những chiếc chuồn chuồn tre được cậu kết thành chuỗi, dưới mái hiên treo ớt khô và bắp ngô, bày một chồng lớn những chiếc mặt nạ buồn cười...
Đẩy cửa bước vào sân nhỏ, chân trái bị thương của Thuẫn Sơn dường như ngay lập tức trở nặng, run rẩy hai cái rồi anh đổ gục xuống đất, chỉ có một cánh tay thép siết chặt bảo vệ Lỗ Ban số 7, ôm cậu thật chặt vào lòng.
"Em trai... tốt của ta..."
Thuẫn Sơn gào khóc thảm thiết, từ lúc tận mắt nhìn chú rối gỗ trút hơi thở cuối cùng, đến khi đánh bại Chúc Cửu Âm rồi quay trở về, cho đến tận bây giờ, cuối cùng anh cũng trút hết nỗi bi thương bị nghẹn ứ trong lòng ra ngoài. Chiến binh cơ giáp không có nước mắt, anh không cần nước mắt, anh chỉ cần giải tỏa.
Cứ như vậy, khóc cho đến khi trăng lên giữa đỉnh đầu, Thuẫn Sơn mới ngừng tiếng khóc.
Anh ngồi trên khoảng sân trống không muốn đi đâu cả, mấy tháng nay không ăn uống gì cũng chẳng thấy đói. Anh khẽ vỗ nhẹ vào Lỗ Ban số 7, trước đây nhóc con này thường hay chơi trò giả chết, đợi anh ghé sát vào xem là cậu lại bất ngờ mở mắt. Anh rõ ràng biết tỏng nhưng vẫn giả vờ bị dọa cho giật mình, như vậy mới có thể chọc cho đứa trẻ đó vui vẻ.
Lần này, Lỗ Ban số 7 vỗ thế nào cũng không có phản ứng nữa. Trò chơi giả chết sao lại chơi mãi thành thật thế này? Haizz, trò chơi này cũng quá xui xẻo rồi, sau này không được phép chơi nữa...
Trong đầu Thuẫn Sơn rối bời, gần như sụp đổ.
Anh cử động thân hình đã sớm cứng đờ, nhớ lại di ngôn của Lỗ Ban số 7 lúc lâm chung, nói muốn anh đóng cho cậu một con thuyền, sau đó đưa cậu trôi theo dòng nước mà đi.
"Không, em trai, đừng rời xa anh! Anh nhất định sẽ tìm được cách cứu sống em. Lỗ Ban đại sư đã truyền dạy cho anh biết bao kỹ nghệ, mặc dù anh ngốc, học mãi không được, nhưng chắc chắn sẽ nhớ ra ít nhất một phương pháp để cứu em!"
Thuẫn Sơn nức nở cầu xin, Lỗ Ban số 7 đương nhiên không thể có bất kỳ phản ứng nào.
Đột nhiên, anh nhớ lại một câu Lỗ Ban số 7 từng nói: "Đợi sau khi trận chiến với Chúc Cửu Âm kết thúc, bất kể em sống hay chết, hãy đưa em về thảo nguyên, rồi đóng một con thuyền đặt em vào đó, để em trôi theo dòng nước. Biết đâu dọc đường có thể gặp được người cứu em, giúp em hồi sinh thì sao? Khi đó, chúng ta vẫn còn ngày gặp lại."
"Ngày gặp lại? Ngày gặp lại!"
Câu nói này mang lại cho Thuẫn Sơn sức mạnh vô hạn, nhanh chóng kéo anh ra khỏi sự suy sụp, anh bật dậy từ trên mặt đất.
Lỗ Ban số 7 nói ra những lời như vậy vào lúc lâm chung, nhưng đó đâu phải là điều một đứa trẻ mới ra đời nên nói? Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là Lỗ Ban đại sư đang ám chỉ! Đóng thuyền nhỏ, đưa Lỗ Ban số 7 đi, chắc chắn là ý của đại sư, biết đâu Nữ Oa nương nương cũng đã đưa ra gợi ý thì sao?
Thuẫn Sơn hung hăng vỗ một cái vào đầu mình, suýt chút nữa khiến đầu lõm vào một mảng. Nhưng anh hoàn toàn không bận tâm, chỉ nguyền rủa bản thân sao lại chậm chạp đến thế, một mình đi trên đường mấy tháng trời, chỉ biết than vãn và đau buồn, mà mãi không thấu hiểu được tín hiệu ẩn giấu trong di ngôn!
Anh ôm thi thể bằng gỗ đó chạy về phía căn phòng của Lỗ Ban số 7, một cước đạp tung cánh cửa đang khép hờ, thân hình cao lớn suýt chút nữa làm đổ cả khung cửa.
Trong phòng hơi bừa bộn.
Lỗ Ban số 7 được anh ôm lên đường khi đang ngủ, nên chăn đệm trên giường nhỏ chưa được dọn dẹp, một con búp bê vải to bằng bàn tay còn bị vứt dưới đất.
Trên chiếc bàn gỗ nhỏ giữa phòng, bày la liệt bút mực và giấy tờ Lỗ Ban số 7 dùng để tập viết, trên giấy vẽ những con chim và rùa khó nhận diện, còn có cả sông ngòi rừng cây, đó là thế giới đầu tiên trong mắt nhóc con này...