Không ngờ Tố Cơ lại cười khổ, nói: “Đây chính là một dụng ý khác của vương huynh ta, huynh ấy hy vọng ta có thể trở thành Quốc sư chân chính của Bắc Tấn. Hay nói cách khác, huynh ấy hy vọng ta trở nên giống một vị Quốc sư chứ không phải là một Quận chúa nhân từ Tố Cơ.”
Viên Mục Dã rất đồng cảm với cảnh ngộ của Tố Cơ, mặc dù không phải lo cơm ăn áo mặc, nhưng mỗi ngày đều không được sống là chính mình, cậu bèn an ủi cô ta: “Hay là cô thử bàn bạc với vương huynh của cô xem, có thể cho cô thêm chút thời gian không, đừng ép quá chặt nếu không sẽ phản tác dụng mất.”
Tố Cơ khó xử: “Vương huynh đâu có dễ thương lượng như ngươi nói... Thật ra ta biết huynh ấy đi đến ngày hôm nay cũng không dễ dàng gì, người có thể tin tưởng bên cạnh chỉ có mình ta, cho nên huynh ấy mới hy vọng ta nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, như vậy mới có thể thực sự giúp đỡ huynh ấy trong việc chính vụ.”
Viên Mục Dã hỏi: “Cô và vương huynh là cùng mẹ sinh ra à?”
Tố Cơ gật đầu: “Đương nhiên, cho nên hai bọn ta không thể tin tưởng ai khác ngoài đối phương.”
Viên Mục Dã thấy Tố Cơ thực sự không muốn giết người trong nghi lễ tế trời thì bày cho cô một kế: “Hay là cô làm thế này đi, dù sao lúc đó cô cũng đeo mặt nạ, cô cứ tìm một người thay cô đi lên đi, sau khi làm xong thì nhanh chóng đổi lại, như vậy sẽ không bị vương huynh của cô phát hiện ra đâu...”
“Được không? Làm thế này có phải quá nguy hiểm không? Hơn nữa, đâu có dễ dàng giấu được vương huynh của ta như vậy chứ? Mà ta biết tìm ai thay thế ta bây giờ? Rồi nếu bị truyền ra ngoài thì hậu quả sẽ không thể nào tưởng tượng nổi... Với thủ đoạn của vương huynh, e rằng tất cả những người biết chuyện đều không thoát khỏi cái chết.” Tố Cơ nói với vẻ lo lắng.
Viên Mục Dã không hiểu: “Cô nuôi nhiều kẻ ăn không ngồi rồi trong cung Cảnh Dương như vậy, chẳng lẽ trong thời khắc quan trọng không có ai dùng được à?”
Tố Cơ buồn cười quá: “Ngươi nhắc đến bọn họ sao... ngươi bảo bọn họ dùng võ mồm chửi người khác thì được, chứ giết người? Thôi quên đi!”
Không ngờ Tố Cơ nói đến đây lại đột nhiên nhìn chằm chằm vào Viên Mục Dã, sau đó cô ta vui mừng vỗ tay và nói: “Sao ta lại không nhớ đến ngươi nhỉ? Chỉ với việc ngươi một mình trốn ra khỏi cung Cảnh Dương, còn dám nửa đêm đột nhập vào tẩm điện của ta, vậy thì giết người có là gì?”
Viên Mục Dã lập tức im bặt, cậu sững sờ một lúc mới bất đắc dĩ nói: “Sao có thể giống nhau được? Chuồn ra khỏi cung Cảnh Dương với giết người là hai chuyện hoàn toàn khác nhau đấy? Tôi có thể đi từ cung Cảnh Dương đến đây mà không bị ai phát hiện là do tôi có can đảm và chiến lược, mà tôi có được bản lĩnh này là do tôi đã từng học theo dõi và tránh bị theo dõi rồi.”
“Theo dõi và tránh bị theo dõi là gì?” Tố Cơ thắc mắc.
Viên Mục Dã nói: “Là biết cách tránh các thị vệ đi tuần để thuận lợi đến gặp cô...”
“Ồ... như vậy là rất đáng gờm rồi, ngươi có biết người có bản lĩnh này đều là sát thủ đỉnh cao mà nước nào cũng muốn cướp đoạt không, bởi vì bọn họ có thể lặng yên không một tiếng động thâm nhập vào phủ đệ của bất cứ ai để giết người!” Tố Cơ làm vẻ mặt khoa trương.
Viên Mục Dã không muốn tốn thời gian ở vấn đề này nên chỉ nói qua loa: “Dù sao tôi cũng sẽ không giết người...”
“Ngươi nói dối!” Tố Cơ cầm một bàn tay của Viên Mục Dã lên: “Vết chai trên tay ngươi đã bán đứng ngươi rồi, ngươi nhất định là một cao thủ dùng dao.”
Viên Mục Dã dở khóc dở cười: “Đây không phải vết chai do cầm dao, mà là...” Viên Mục Dã nói được một nửa thì dừng lại, bởi vì cậu thực sự không biết nên giải thích thế nào cho Tố Cơ hiểu đây là vết chai do cầm súng chứ không phải cầm dao.
Tố Cơ thấy Viên Mục Dã rất không tình nguyện thì không vui, cô ta nói: “Ta giúp ngươi một chuyện lớn như vậy, sao đến một chuyện nhỏ ngươi cũng không muốn giúp ta?”
“Giết người mà là chuyện nhỏ à? Bắc Tấn các cô đều... phóng khoáng như vậy sao?” Viên Mục Dã không thể chấp nhận được.
Tố Cơ tỏ ra căm hận, cô ta nói với Viên Mục Dã: “Đó là vì ngươi không biết người Tamarin đáng sợ đến thế nào đâu, bọn chúng không chỉ cướp bóc trắng trợn ở biên cảnh Bắc Tấn chúng ta, mà còn không để lại một người nào sống sót... Ngươi có biết ở trong lòng bách tính Bắc Tấn bọn ta, người Tamarin có ngoại hình như thế nào không? Tóc vàng, mặt xanh, mắt đỏ, con người sẽ có hình dáng như vậy ư? Chỉ có ma quỷ mới như vậy. Nhưng không có bao nhiêu người Bắc Tấn biết ngoại hình thực sự của bọn chúng, cho nên mới tưởng tượng ra ngoại hình của chúng giống như loại ma quỷ đáng sợ nhất.”
“Nếu người Tamarin đã không để ai sống sót thì sao có thể chứng minh bọn họ là kẻ đồ sát?” Viên Mục Dã không hiểu.
“Lông vũ... Lông vũ của chim ưng đầu bạc là biểu tượng của bọn chúng, cũng là thần trong lòng bọn chúng. Bởi vậy mỗi lần sau khi chúng cướp bóc chém giết đều sẽ để lại trên xác chết một chiếc lông vũ, dùng để trấn áp linh hồn người chết, để bọn họ không tìm đến chúng trả thù.” Tố Cơ lạnh lùng nói.
Viên Mục Dã không nói gì, bởi vì đây chỉ là lời nói từ một phía của Tố Cơ, mà có lẽ ngay chính cô ta cũng chưa từng thực sự nhìn thấy những hành vi đáng sợ của người Tamarin, cô ta cũng chỉ được nghe lại từ lời của những người lớn trong tộc mà thôi.
Thấy Viên Mục Dã không nói gì, Tố Cơ chán nản, nói: “Ta biết ngươi không tin, ngày mai ta sẽ đưa ngươi đến một nơi, đến lúc đó ngươi sẽ biết ta không nói dối!”
Viên Mục Dã thấy Tố Cơ đã nói đến ngày mai thì định đứng dậy chuẩn bị ra về, kết quả lại bị Tố Cơ kéo lại: “Đừng về, cho dù ngươi rất nhanh nhẹn thì bây giờ lại quay lại đó cũng quá nguy hiểm, đêm nay ngươi ngủ lại đây đi, sẽ không có ai phát hiện ra đâu.”
“Ngủ ở đây? Thế sáng mai thì phải làm sao? Cũng đâu thể nói là tôi đột nhiên xuất hiện được?” Viên Mục Dã hỏi.
Tố Cơ cười khanh khách, bảo: “Sao không thể, không phải lúc đầu ngươi cũng đột nhiên xuất hiện đấy à?”
Thấy Viên Mục Dã lo lắng, Tố Cơ bèn cười: “Không đùa với ngươi nữa, ta nói được là được, ngươi chỉ cần ở bên cạnh ta thì ta nói cái gì cũng đều được, nhưng nếu ngươi bị bắt lại trong lúc quay về... đến lúc đó mới thật sự không nói rõ được.”
Viên Mục Dã nghe vậy lại nghĩ đến thân phận nam sủng hiện giờ của mình. Cho dù hôm sau cậu có đột ngột xuất hiện trong tẩm điện của Quốc sư thì cũng chỉ bị coi như đang dùng thủ đoạn để tranh giành tình cảm... Có điều lần này Viên Mục Dã nhất định không lên giường nữa mà nằm ở bên cạnh ngủ một đêm.
Sáng hôm sau, khi đám hạ nhân nhìn thấy Viên Mục Dã đi từ phòng Quốc sư ra, trong mắt đều hiện lên chữ “Ngươi đúng là trâu bò!”. May mà Tố Cơ xuất hiện kịp thời mới khiến Viên Mục Dã đỡ xấu hổ.
Có điều Viên Mục Dã không ngờ lần này Tố Cơ lại dẫn mình đến một trấn nhỏ ở biên cảnh, cô ta sai người mang đến cho mình và Viên Mục Dã một bộ đồ màu đen có thêu họa tiết đám mây màu tím, và che mặt lại bằng một tấm lụa đen.
Lúc này Viên Mục Dã mới hiểu được chức năng chính của cung Tử Vân, đây là một tổ chức bí mật chuyên thu thập tin tức tình báo quân sự của các quốc gia láng giềng.