Viên Mục Dã thấy thế vội vàng nói: “Không sao không sao, đây là con thằn lằn trưởng thôn nuôi, sẽ không chủ động tấn công chúng ta đâu.”
Hans khẽ thở phào: “Không ngờ trong thôn đó lại nuôi loài thằn lằn khổng lồ như thế, may mà đã được thuần hóa bớt tính hoang dã, nếu không nhất định sẽ bị Duncan bắt làm vật thí nghiệm.”
Lúc hai người sắp nói chuyện xong thì thấy Đoàn Phong sắc mặt tái xanh đi từ trong bụi cỏ ra, thấy Viên Mục Dã không sao, sắc mặt anh ta mới khá hơn một chút. Nhưng khi nhìn thấy “người” đứng đối diện Viên Mục Dã, anh ta lập tức rút súng ra nhằm về phía Hans.
Viên Mục Dã vội vàng ngăn cản: “Đội trưởng Đoàn, đây là Hans, anh ta là một thành viên của phòng thí nghiệm.”
Mặc dù vẫn còn sự cảnh giác, nhưng Đoàn Phong cũng hạ súng xuống, rồi dùng vẻ mặt thông cảm gật đầu với Hans. Khi anh ta cúi đầu xuống lại nhìn thấy con thằn lằn xanh nằm trong bụi cỏ, anh ta vui vẻ nói: “Tiểu Lục? Mày đuổi theo lúc nào thế?”
Con thằn lằn xanh thè lưỡi về phía Đoàn Phong coi như trả lời anh ta... Mà Đầu To đi phía sau đương nhiên không có đãi ngộ này, thằn lằn xanh vừa nhìn thấy hắn là quay đầu sang hướng khác.
Thật ra Hans nói nhiều với Viên Mục Dã như vậy nhưng chỉ tập trung vào một ý chính, đó là anh ta không muốn quay về phòng thí nghiệm, không tin tưởng vào việc Duncan có thể giúp bọn họ trở lại bình thường. Trước đó, đội Viên Mục Dã mới chỉ nghe lời nói từ một phía của Duncan. Hơn nữa, những người bọn họ đã gặp đều không thể biểu đạt mình có muốn khôi phục lại hình người hay không, cho nên mới bị dùng thuốc mê cưỡng ép bắt về.
Nhưng bây giờ Hans có thể nói rõ ràng suy nghĩ của mình, đương nhiên bọn Viên Mục Dã sẽ không cưỡng ép anh ta. Chỉ là hiện giờ có một chuyện khiến Viên Mục Dã rất đau đầu, đó chính là ba tổ kia đã đi đâu rồi?
Họ bị những quái vật biến hình giống Hans bắt đi? Hay bọn họ đã lên đỉnh núi để thu lưới? Nhưng cả đoạn đường vừa rồi quá yên tĩnh khiến Viên Mục Dã cảm thấy khả năng phía sau không cao.
Hơn nữa, bây giờ còn có tên cắn người nào là người đó sẽ bị nhiễm bệnh sốt xuất huyết, đây là một vấn đề khó giải quyết, nên cuối cùng nhóm Viên Mục Dã quyết định cứ lên đỉnh núi trước rồi tính, những thứ khác có thể mặc kệ, nhưng tên cắn người kia thì nhất định phải bắt được.
Trước khi chia tay Hans, Viên Mục Dã hỏi lại anh ta lần nữa có muốn đi cùng mình hay không? Mặc dù quay trở lại phòng thí nghiệm cũng chưa chắc đã khôi phục được bình thường, nhưng cũng tốt hơn là cứ sống lang bạt ngoài tự nhiên...
Kết quả Hans lại cười khổ, lắc đầu nói: “Các anh không thể nào hiểu được tâm trạng hiện giờ của tôi đâu, nếu như không thể khôi phục hình dáng con người thì cuộc sống của con người với tôi là một sự giày vò, so với cuộc sống đau khổ sống không bằng chết đó, tôi bằng lòng sống tự do tự tại như thế này.”
Mặc dù không thể hiểu được, nhưng Viên Mục Dã vẫn tôn trọng sự lựa chọn của Hans, sau đó ba người bọn họ theo sự dẫn đường của Tiểu Lục tiếp tục đi lên phía đỉnh núi.
Trên đường đi, Viên Mục Dã tiếc nuối nói: “Lòng tin một khi đã mất chắc có lẽ sẽ rất khó lấy lại được nhỉ? Cho nên Hans mới lựa chọn thà sống cùng đám sói kia cũng không muốn quay về phòng thí nghiệm.”
Nhưng không ngờ Đầu To lại nói: “Đó là do bản chất của anh ta đã thay đổi, từ thân thể đến tư tưởng của anh ta đều không còn như một con người hoàn chỉnh nữa, khi anh ta có thân thể của động vật thì đồng thời cũng đã có bản năng hoang dã của chúng, như vậy làm sao cảm thấy cuộc sống thành thị có gì vui vẻ chứ?”
Viên Mục Dã và Đoàn Phong đều rất ngạc nhiên, vì đây là lần đầu tiên bọn họ nghe Đầu To nói cả một đoạn dài như vậy, xem ra hắn đã nhìn thấy bóng dáng của chính mình trên người Hans, cho nên mới có cảm giác đồng cảm như vậy.
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã hỏi dò: “Cậu cũng nghĩ như vậy sao?”
Đầu To nhún nhún vai, nói: “Tôi khác anh ta, tôi có lý do để sống chung với con người...”
Viên Mục Dã đương nhiên biết lý do của Đầu To chính là Triệu Linh Nhi, thế là cậu cười nói: “Có lý do là được rồi...”
Có lẽ vì có Tiểu Lục dẫn đường, cho nên đường núi dưới chân bọn họ cũng không quá khó đi, đến tận khi ba người đi đến một đoạn rừng rậm có sương mù dày đặc, Tiểu Lục mới đột nhiên dừng lại. Nó ngẩng đầu nhìn vào trong rừng một lúc rồi quay đầu đi sang hướng khác.
“Tiểu Lục, có phải mày đi nhầm đường rồi không?” Đoàn Phong thắc mắc.
Nhưng Tiểu Lục chẳng thèm để ý đến anh ta, nó không quay đầu mà tiếp tục đi về hướng kia... Lúc này Đoàn Phong ngơ ngác hỏi Đầu To: “Chuyện quái gì thế?”
Đầu To nhìn về phía khu rừng rậm trước mắt: “Có lẽ trong rừng cây có khí độc, cho nên nó muốn dẫn chúng ta đi đường vòng.”
Viên Mục Dã ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi: “Trong tình huống bình thường thì đi xuyên qua cánh rừng này là có thể lên được đỉnh núi, nếu đi đường vòng sẽ mất thêm khá nhiều thời gian, chưa chắc chúng ta đã đến được đỉnh núi trước khi trời tối...”
Đoàn Phong suy nghĩ một lúc rồi bảo: “Tiểu Lục hiểu tình hình nơi này hơn chúng ta, chúng ta không thể đi vào cánh rừng này được... nếu không có thể còn mất nhiều thời gian hơn.”
Viên Mục Dã cũng đồng ý với ý kiến này, cậu gật đầu: “Tốt hơn hết là nên an toàn, đi đường vòng theo Tiểu Lục đi!”
Không ngờ Đầu To lại nói: “Các anh đi đường vòng với nó đi, tôi đi thẳng.”
“Không được, không biết tình hình bên trong thế nào, cậu thực sự cho rằng mình là một sinh vật hoàn mỹ sao?” Đoàn Phong phản đối.
Thật ra, nếu ý này do Viên Mục Dã nói ra thì chắc chắn sẽ dễ nghe hơn nhiều, đương nhiên cũng đạt được mục đích khuyên nhủ Đầu To tốt hơn. Nhưng cách nói của Đoàn Phong lại thành kích thích Đầu To, nên hắn quay lưng đi thẳng vào trong rừng luôn, Viên Mục Dã thấy vậy thì đỡ trán: “Anh không thể khuyên dễ nghe hơn à?”
Đoàn Phong cũng cảm thấy mình đã nói sai, nhưng vẫn mạnh miệng bảo: “Không biết tốt xấu lại còn không hiểu tiếng người!”
Đương nhiên Viên Mục Dã không thể để Đầu To đi một mình vào rừng, vì chẳng ai biết tình hình bên trong thế nào, thế nên cậu đành phải đi theo, vừa đi vừa càu nhàu: “Ai cũng là ông lớn, đều phải dỗ dành cả!”
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã đi vào đương nhiên cũng không yên tâm, đành theo phía sau: “Tôi không phải ông lớn, mà cũng chưa thấy cậu dỗ tôi bao giờ nhỉ?”
Nhóm Viên Mục Dã lần thứ hai bỏ rơi Tiểu Lục, nhưng con thằn lằn này đúng là có thể hiểu tiếng người, nó thấy ba người Viên Mục Dã không đi cùng mình, cuối cùng vẫn không thể làm gì khác hơn là đành phải quay lại, đi theo ba người chui vào trong rừng rậm.
Sau khi đi vào rừng rậm, Viên Mục Dã lập tức cảm thấy lựa chọn của Tiểu Lục là chính xác, thực vật trong cánh rừng này vừa dày vừa cao, ánh nắng chỉ chiếu được lấm tấm qua khe lá, thảm thực vật mục nát dưới chân cũng rất dày, mỗi bước giẫm xuống vô cùng buồn nôn.
Trong lúc Viên Mục Dã đang chậm rãi bước từng bước đuổi theo Đầu To, thì một đám sương mù đen kịt đột nhiên trôi nổi cách đó không xa, tim Viên Mục Dã lập tức trùng xuống. Trước khi đi Hách Triết đã từng nói đến khí độc trên đường lên núi, xem ra đám sương mù màu đen này chính là khí độc mà anh ta nhắc đến.