Nhưng những sinh vật ngủ đông dưới lòng đất thì khác, chúng từng là chúa tể trên hành tinh cổ xưa này, do nhiều yếu tố khách quan như môi trường, khí hậu nên chúng đã chọn cách ngủ đông dưới lòng đất.
Trước hết không phân chia giữa những sinh vật đó và loài người ai cấp cao và ai cấp thấp, nhưng chúng có thể sống sót qua các thảm họa trên Trái đất hết lần này đến lần khác đến tận bây giờ cũng đã đủ để chứng minh hết thảy… So sánh với chúng, vài chục năm xuân thương thu buồn ngắn ngủi của loài người thật sự quá nhỏ bé.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã nói với Lý Hoành Phong bằng lời lẽ thấm thía: “Anh đã lên mặt đất sinh sống 30 năm, cũng xem như hiểu rõ lịch sử của loài người như lòng bàn tay. Loài người có thể trở thành chúa tể của hành tinh này không phải do may mắn nhất thời. Lý do các anh có thể gây ra những việc này là bởi vì loài người vẫn chưa đặt các anh vào vị trí của kẻ địch. Hàng trăm nghìn năm nay, loài người đã phải chịu đựng hết bao nhiêu trắc trở do chiến tranh và bệnh tật mang lại, chính những trắc trở đó mới có được loài người ngày nay. Thế giới ngày nay đã hoàn toàn khác với thế giới trong trí nhớ của các anh, nó không hề thuộc về riêng các anh hay là chúng tôi, nó thuộc về tất các các sinh vật sống trên đó, và con người chúng tôi cùng lắm chỉ là những người quản lý Trái đất mà thôi. Trước kia loài người luôn phải vật lộn giữa ranh giới sinh tồn, ăn không đủ no thì tất nhiên không quản được các động vật khác. Nhưng nay đã khác xưa, ý thức của con người đã bắt đầu thức tỉnh, họ biết phải bảo vệ mỗi một giống loài trên Trái đất, để chúng sẽ không bị tuyệt chủng. Bởi vậy lý do con người có thể thống trị Trái đất là bởi vì chúng tôi đã học được cách cùng tồn tại với những sinh vật khác, thay vì giết sạch tất cả chúng.”
Lý Hoành Phong cười lạnh tanh: “Anh đang ám chỉ rằng chúng tôi nên cùng tồn tại với con người các anh trên hành tinh này ư? Đó là bởi vì anh thật sự không hiểu chúng tôi, cho nên mới có thể nói ra lời lẽ buồn cười như vậy. Gen của chúng tôi mạnh mẽ đến độ các anh khó lòng tưởng tượng nổi. Chúng tôi có thể mặc sức tái tạo thành bất cứ sinh vật nào trên Trái đất. Chúng tôi có thể thay thế mọi sinh linh trên thế giới này, chỉ có chúng tôi mới là chúa thể thật sự trên hành tinh này!!”
Viên Mục Dã thầm nghĩ bụng, may mấy thứ này bị thảm họa mấy chục triệu năm trước dọa phải chui xuống lòng đất, nếu không không biết hiện giờ Trái đất sẽ có tình trạng thế nào nữa. Nếu không khuyên bảo bằng lời lẽ tốt đẹp được, vậy chỉ còn cách chơi cứng bằng đao thật kiếm thật thôi.
Trên thực tế, từ tình huống hiện tại mà Viên Mục Dã và những người khác tìm hiểu được, khả năng ghê gớm nhất của lũ này đơn giản chỉ là tái tạo lại gen của sinh vật khác, sau đó biến hóa trở thành hình dáng của sinh vật đó, mà bản thân chúng cũng không phải có cơ thể Kim Cương Bất Hoại gì cả.
Hơn nữa, Viên Mục Dã còn biết thêm vài manh mối từ trong lời nói của Lý Hoành Phong, đó là loài sinh vật này không có sức đề kháng với một số vi khuẩn thông thường, dù sao chúng cũng không tiến hóa từng bước một giống như con người. Thời gian của chúng đã ngừng lại cách đây hàng chục triệu năm trước, việc không thể chống lại được các loại virus và vi khuẩn hiện nay là điều quá bình thường.
So sánh ra, con người giống như một chiến binh có kinh nghiệm chiến đấu lão luyện, còn quái vật biến hình là một cán bộ tham mưu cao cấp chưa bao giờ lên chiến trường. Bất kể thuộc tính của bản thân chúng tuyệt vời thế nào, nhưng khi ném hai bên vào chiến trường, chắc chắn cán bộ tham mưu cao cấp không sống lâu bằng chiến binh kỳ cựu.
“Một khi đã như vậy, nói nhiều lời cũng vô ích…” Viên Mục Dã vừa nói vừa chầm chậm rút dao quân dụng ra.
Ai ngờ Lý Hoành Phong lại mỉm cười nhẹ và nói: “Thế nào? Vừa mới giết chết một đồng loại của tôi nên cậu cho rằng chúng tôi đều yếu ớt như vậy à?”
“Trước đó chúng tôi còn giết một Trương Hiểu Thiến giả nữa, nó có được tính là tuyển thủ hạt giống của các anh không?” Giọng Đoàn Phong vang lên từ phía sau. Hóa ra anh ta tỉnh ngủ không thấy Viên Mục Dã nên lập tức tìm đến đây.
Viên Mục Dã khẽ hỏi: “Sao anh biết tôi ở chỗ giếng khoan?”
Đoàn Phong buồn cười bảo: “Tổng cộng chỉ có hai chỗ đáng ngờ, một là dưới vực sâu, hai là giàn khoan đang nóng lên này. Đêm hôm không ai giúp cậu, cậu không thể tự mình xuống đáy vực được, cho nên tôi kết luận chắc chắn là cậu bị thứ gì đó ở đây thu hút tới.”
Viên Mục Dã nở nụ cười, không nói gì, còn Đoàn Phong nhìn Lý Hoành Phong bằng vẻ mặt nghiền ngẫm: “Tiểu Lý à? Cậu không ngoan nhé, không phải tôi đã bảo cậu nhanh chóng xuống núi đi ư?”
Viên Mục Dã nhìn sang Đoàn Phong: “Anh nghe thấy hết rồi à?”
Đoàn Phong cười nói: “Một chút thôi… Có điều không ngờ đội trưởng Lý hừng hực nhiệt tình suốt đường đi lại cũng là một kẻ phi nhân loại!”
Dường như Lý Hoành Phong chẳng thèm để ý đến sự xuất hiện của Đoàn Phong. Hắn hú lên với không trung, trong rừng cây xung quanh truyền đến tiếng động, hình như có thứ gì đó đang tiến về phía hai người họ. Hơn nữa, nghe âm thanh chắc số lượng khá nhiều.
Ngay khi Viên Mục Dã và Đoàn Phong cho rằng sẽ có những thứ kỳ lạ chui ra khỏi rừng, họ lại thấy những động vật rất thông thường lũ lượt chạy ra khỏi đó, có điều mắt của tất cả bọn chúng đều chỉ thuần một màu đen đặc…
“Cái đệt, Tiểu Lý này, không phải cậu kêu gọi tất cả đồng loại trên núi ra đấy chứ? Chơi vậy ai chơi lại?” Đoàn Phong nói với giọng châm chọc.
Ai ngờ Lý Hoành Phong lại cực kỳ khinh thường: “Chúng tôi là thế đấy, không tuân theo cái gọi là quy tắc của các anh đâu, bởi vì đó là quy tắc của con người, không phải của chúng tôi.”
Viên Mục Dã bất đắc dĩ nói với Đoàn Phong: “Xem ra lần này chúng ta đã rơi vào hang ổ của quái vật thật rồi.”
Đoàn Phong tỏ vẻ không sao cả: “Chẳng phải càng tốt ư? Chúng ta đang rầu vì không tìm được hang ổ của chúng cơ mà?”
Nhưng Lý Hoành Phong lại cho rằng tâm trạng lạc quan quá mức của Đoàn Phong cực kỳ buồn cười, hắn vung tay lên với những con vật đang chạy tới từ bốn phương tám hướng, ra hiệu cho chúng cùng xông lên xé sống hai con người đã biết bí mật của chúng ra.
Viên Mục Dã nhìn những thứ trước mắt mà trong lòng ít nhiều vẫn hơi sợ sệt, bởi vì nếu chúng xuất hiện trong phim tài liệu, đó ắt hẳn là một đám sinh vật vô cùng đáng yêu, mà khi chúng thật sự xuất hiện trước mặt mình, mắt cả đám đều lóe lên tia hung dữ như muốn ăn thịt cậu và Đoàn Phong vậy.
Lúc này Lý Hoành Phong tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: “Ai cướp được cơ thể của hai con người kia trước thì nó sẽ là của người đó”
Những con vật xung quanh nghe vậy lập tức nhào về phía hai người họ như ong vỡ tổ, nhưng khi hai người họ đang nắm chặt dao quân dụng chuẩn bị liều mạng thì lại phát hiện bọn kia đã tự đánh nhau trước rồi.
Xem ra câu vừa rồi của Lý Hoành Phong đã phản tác dụng, những sinh vật ngủ say hàng chục triệu năm này quá khát vọng được tái sinh giống như con người, cho nên trong mắt chúng, chỉ cần cướp được cơ thể của hai người kia là có thể một bước lên trời…
Cuộc chiến đã đến hồi bùng nổ, nhưng hai phe đánh nhau lại không có Viên Mục Dã và Đoàn Phong, mà là lũ quái vật biến hình đang thèm muốn cơ thể của họ. Điều kỳ lạ nhất là, dường như Lý Hoành Phong cũng không hề để bụng điều này, chẳng lẽ năm xưa hắn cũng có được cơ thể của con người bằng cách này ư?