Còn về lý do tại sao Kha Lỗi lại ngã từ trên tầng xuống thì vẫn chưa điều tra ra được, bởi vì lúc đó trường học không lắp camera giám sát. Mà Kha Lỗi lại thường đi lảo đảo, vì vậy cuối cùng chỉ đành phán đoán là cậu bé không cẩn thận trượt chân ngã xuống.
Nhưng cha mẹ Kha Lỗi lại không đồng ý với kết quả điều tra này, bởi vì từ bé Kha Lỗi đã đi đứng không vững, nên cha mẹ cậu bé đã dặn dò cậu không được đi đến những chỗ nguy hiểm, càng không được trèo lên cao.
Bọn họ cho rằng nếu không có chuyện gì thì Kha Lỗi chắc chắn sẽ không tự mình leo lên tường rào, lại càng không trượt chân ngã xuống… Thầy Tống có thể hiểu cho tâm trạng của cha mẹ Kha Lỗi, dù sao con bọn họ đã không còn, đương nhiên bọn họ có quyền được biết sự thật.
Vì vậy thời gian sau đó thầy Tống cũng bí mật tìm các bạn trong lớp để tìm hiểu tình huống, đặc biệt là sau khi ông ta đi, trong phòng học đã xảy ra chuyện gì. Nhưng kết quả mà thầy Tống điều tra không khác gì với kết quả của cảnh sát, vì chuyện Kha Lỗi ngã từ trên tầng xuống xảy ra ở bên ngoài, cho nên các bạn học cùng lớp không biết cũng là chuyện bình thường.
Cho đến một hôm, trong lúc vô tình thầy Tống nghe thấy lớp trưởng Lý Mỹ Na nói chuyện với một bạn học nam tên Ngô Đào. Hóa ra lúc xảy ra chuyện không phải một mình Kha Lỗi ra ngoài đi vệ sinh, lúc đó còn có thêm mấy học sinh bình thường vô cùng nghịch ngợm hay gây chuyện kia nữa.
Viên Mục Dã nghe thầy Tống nói đến đây thì cậu đã đoán được đại khái khoảng bảy tám phần. Bởi vì cơ thể Kha Lỗi bị tàn tật, cho nên bình thường khi lên xuống các tầng đều rất cẩn thận, lý do cậu bé gặp tai nạn chắc chắn có liên quan đến mấy học sinh nghịch ngợm kia.
Viên Mục Dã bèn trầm giọng, hỏi: “Chắc hẳn sau này ông đã điều tra được nguyên nhân thật sự khiến Kha Lỗi ngã từ trên tầng xuống đúng không?”
Thầy Tống bất đắc dĩ lắc đầu: “Lúc đó tôi không thể khẳng định, vì vậy mới đem chuyện này nói cho hiệu phó mới biết… Có lẽ do tấm gương đời trước nên vị hiệu phó này không dám giấu giếm, ông ta báo luôn cho cảnh sát.”
Trước đấy cảnh sát không có phương hướng nào để điều tra, còn lần này lại khác. Dù sao chúng cũng là trẻ con, dọa giật mình vài cái là khai ra hết… Hóa ra mấy đứa trẻ do Tô Trí Hòa và Triệu Kiến Đông cầm đầu ngay từ lúc nhập học đã thường xuyên bắt nạt Kha Lỗi.
Bọn chúng chẳng những chế giễu Kha Lỗi là thằng ngu, lại còn bắt chước dáng đi của cậu bé để làm trò cười. Tuy rằng những học sinh khác trong lớp không hùa theo mấy đứa trẻ này để bắt nạt Kha Lỗi, nhưng chúng lại luôn thờ ơ, không ai đứng ra bênh vực Kha Lỗi cả.
Tình huống này thực ra đã bắt đầu từ lúc nhập học, tuy Kha Lỗi hơi ngốc nhưng lại rất hiểu chuyện, cậu không muốn cha mẹ phải lo lắng vì chuyện của mình, vì thế lúc về nhà cậu chưa bao giờ nhắc đến chuyện mình bị bắt nạt.
Vào ngày xảy ra chuyện, Kha Lỗi xin phép lớp trưởng Mỹ Na ra khỏi phòng học, mấy tên nhóc Tô Trí Hòa và Triệu Kiến Đông liếc mắt nhìn nhau, sau đó cũng lần lượt giơ tay xin đi vệ sinh.
Lý Mỹ Na không định cho nhiều người cùng đi vệ sinh một lúc như vậy, nhưng lại sợ nếu không cho đám Tô Trí Hòa đi vệ sinh… bọn họ sẽ ở lại rồi gây rối trong lớp. Cô bé đành bảo bọn họ đi nhanh về nhanh, đừng để lúc thầy Tống quay về lại phát hiện tất cả không có trong lớp.
Lý Mỹ Na nhớ lại, sau khi Kha Lỗi ra ngoài là mấy người Tô Trí Hòa cũng vội vàng đi theo, vậy mà chỉ một lát sau bọn họ đã quay về. Sau khi ngồi vào chỗ, cả đám đều khá ngoan ngoãn, không hề nói một câu linh tinh nào.
Trong lúc Lý Mỹ Na còn đang thấy lạ tại sao mấy thằng nhóc này đi vệ sinh xong lại ngoan thế, bên ngoài bỗng có tiếng hô hoán là có người ngã từ trên tầng xuống, khi Lý Mỹ Na biết là Kha Lỗi lớp mình bị ngã, cô bé sợ đến mức quên hết cả chuyện vừa rồi.
Còn mấy người Tô Trí Hòa tìm cớ ra ngoài là để đi nhà vệ sinh chặn Kha Lỗi. Nhưng khi bọn họ chạy đến thì Kha Lỗi đã từ nhà vệ sinh đi ra, vì vậy bọn họ lập tức tiến đến chặn đường Kha Lỗi.
Lúc đầu Kha Lỗi di chuyển chậm, cậu bé thấy mấy người Tô Trí Hòa tiến đến là biết bọn họ lại định lấy mình ra làm trò cười, thế là Kha Lỗi sợ hãi chuyển hướng chạy lên trên tầng… Bình thường mấy đứa trẻ kia đã quen bắt nạt Kha Lỗi nên đâu dễ dàng từ bỏ, chúng chạy ngay đến rồi chắn phía trước Kha Lỗi, khiến cậu bé tiến không được mà lùi cũng không xong.
Tô Trí Hòa tức giận hỏi: “Mày chạy đi đâu?”
Kha Lỗi hơi sợ hãi đáp: “Không… Không chạy gì hết…”
Lúc này Triệu Kiến Đông bắt chước dáng đi của Kha Lỗi ở trước mặt cả bọn, thậm chí còn cố tình dùng chân đẩy Kha Lỗi một cái, kết quả là Kha Lỗi mất trọng tâm nên ngã sấp xuống, đồng thời còn rơi cả một chiếc giày ra ngoài.
Tô Trí Hòa thấy vậy bèn nhặt chiếc giày của Kha Lỗi lên rồi ném ra ngoài rìa tường vây. Sau đó cả đám đứng bên cạnh cười hi hi ha ha xem trò vui… Nếu như là đứa trẻ bình thường thì chỉ cần nhảy lên là lấy được giày xuống.
Nhưng Kha Lỗi lại không làm được như vậy, bình thường lúc đi đường cậu bé còn đi không vững, làm sao có thể nhảy lên nhặt giày chứ? Thế là Kha Lỗi từ từ leo lên tường để lấy giày. Không ngờ cậu bé lại lệch trọng tâm rồi rơi thẳng xuống dưới…
Lúc đó mấy đứa Tô Trí Hòa cũng sợ choáng váng, đúng là bọn chúng muốn trêu chọc Kha Lỗi nhưng không muốn hại chết cậu bé. Trong lúc bối rối, Tô Trí Hòa vẫn không quên chạy đến nhặt giầy của Kha Lỗi rồi ném xuống dưới.
Điều tra đến nước này thì mọi chuyện đã rõ ràng, chuyện này thật sự là tai nạn ngoài ý muốn nhưng cũng do con người gây ra… Nếu như không phải mấy đứa Tô Trí Hòa đùa ác rồi ném giầy của Kha Lỗi lên rìa tường vây, Kha Lỗi cũng sẽ không vì nhặt chiếc giày mà ngã xuống.
Bởi vì lúc chuyện xảy ra mấy đứa Tô Trí Hòa vẫn còn là vị thành niên, hơn nữa, khi bọn chúng làm như vậy cũng không đoán được kết quả xảy ra sau đó, nên bên tòa án không đưa ra mức phạt nào, chỉ bảo cha mẹ bọn chúng về quản lý nghiêm khắc hơn mà thôi.
Bên phía nhà trường cứ nghĩ sau khi cha mẹ Kha Lỗi biết được sự thật, họ sẽ gây náo loạn không chịu buông tha. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là họ không bắt mấy đứa trẻ Tô Trí Hòa và nhà trường phải bồi thường bất kỳ khoản tiền nào.
Thậm chí, khi bên nhà trường cầm một số tiền đền bù đến thăm hỏi, họ lại phát hiện nhà Kha Lỗi đã không có người từ lâu, sau khi hỏi thăm hàng xóm mới biết, không lâu sau khi con họ xảy ra chuyện, cả nhà họ đã dọn đi chỗ khác rồi.
Chuyện này cũng chấm dứt khi người nhà họ Kha rời đi, mấy người Tô Trí Hòa học hết cấp hai rồi cũng đi, đương nhiên không ai nhắc lại chuyện này nữa…
Viên Mục Dã nghe đến đây bèn lấy một bức ảnh để thầy Tống đánh dấu tên của những người đã từng bắt nạt Kha Lỗi.
Thầy Tống nghe vậy ngạc nhiên hỏi: “Đã có chuyện gì xảy ra à? Tại sao nhiều năm trôi qua như vậy rồi mà các cậu lại muốn điều tra chuyện xảy ra năm đó chứ?”