Ike cười nói: “Thật đáng tiếc, vốn định để nuôi rồi từ từ ăn, suy cho cùng thịt để lâu sẽ biến chất.”
Khi nhìn khuôn mặt không còn tính người của Ike, cuối cùng Viên Mục Dã cũng hạ quyết tâm. Cậu biết bất kể thế nào, bọn người kia cũng không thể trở lại làm người bình thường nữa, thay vì để bọn họ tiếp tục giết chóc, chi bằng sớm kết thúc tất cả chuyện này…
Một khi Viên Mục Dã đã quyết định, dù có chín con trâu cũng không kéo lại nổi. Cậu biết rõ từ tận đáy lòng rằng những quái vật biến hình trước mặt đều đang nghe theo sự chỉ huy của Ike, cho nên chỉ có giết chết gã trước thì mới có thể giải quyết nguy cơ họ sẽ bị đánh hội đồng.
Hơn nữa, Ike còn là người mang mầm bệnh, bất cứ lúc nào gã đều có thể lây virus gây bệnh sốt xuất huyết cho người hoặc là động vật bị gã cắn, cho nên diệt trừ gã thật sự là chuyện cực kỳ cấp bách.
Nhưng vấn đề là trong súng của Viên Mục Dã chỉ còn lại một viên đạn, mặc dù cậu chắc chắn mình có thể bắn trúng, nhưng không chắc có thể giết chết gã chỉ với một phát súng. Một khi Ike bị thương muốn liều cá chết lưới rách với họ, đến lúc đó ba người họ cũng chỉ có thể liều mạng với cái lũ này.
Khi Viên Mục Dã đang nghĩ cách ổn định đám đám quái vật biến hình sau khi giết Ike, Đoàn Phong đột ngột nổ súng, bắn xuyên thẳng qua đầu Ike… Con báo đầu chuột lúc nãy nhảy lên cây thấy Ike đã chết bèn nổi điên nhào về phía Đoàn Phong. Thấy thế, Đoàn Phong định bắn tiếp nhưng viên đạn trong súng lại bị kẹt vào thời điểm quan trọng!
May mắn thay, Viên Mục Dã đã nhanh tay giơ súng lên bắn viên đạn cuối cùng vào đầu con báo đầu chuột chẳng ra cái giống gì kia. Ai ngờ nó vẫn nhào lên người Đoàn Phong theo quán tính, dòng máu đỏ pha lẫn óc trắng bắn tung tóe lên mặt Đoàn Phong…
Lòng Viên Mục Dã chùng xuống, vội bước đến đá văng xác con báo đầu chuột ra: “Anh không sao chứ? Trên người có bị thương chỗ nào không?!”
Đoàn Phong bò dậy với vẻ mặt kinh tởm, mắng xúi quẩy, sau đó nhanh chóng lấy quần áo lau máu trên mặt. Lúc này quái vật biến hình xung quanh dần dần kích động, mắt cả đám đỏ lên, giống như muốn ăn tươi nuốt sống ba người Viên Mục Dã.
Cũng không biết là con quái vật biến hình nào nhào lên đầu tiên, tóm lại một trận hỗn chiến bắt đầu một cách rất ngớ ngẩn. Đoàn Phong ném khẩu súng về phía một quái vật biến hình đang nhào vào mình, dù không đến mức đập chết đối phương ngay lập tức nhưng cũng đập cho mặt nó nở đầy hoa.
Viên Mục Dã không táo bạo như Đoàn Phong, cậu rút dao ra ứng chiến, nhanh chóng bị cuốn vào trận vật lộn với một con quái vật biến hình mình người đầu rắn.
Trên thực tế, khó đối phó nhất trong số quái vật biến hình này chính là lũ động vật biến dị, vì về cơ bản chúng vẫn giữ lại toàn bộ tính hoang dã của động vật, nên khi tấn công con người, điều đầu tiên chúng nghĩ đến là vồ và cắn.
Còn những kẻ “hỗn hợp người và động vật” bớt việc hơn. Đầu tiên, trước kia bọn họ đều là nhân viên làm trong phòng thí nghiệm, cả về thể lực lẫn kỹ năng chiến đấu đều như cọng bún có sức chiến đấu bằng 0. Hơn nữa, hiện giờ lại hoán đổi cơ thể với động vật nên nhất thời không quen cả về cơ thể lẫn tâm lý, khiến bọn họ rất khó điều khiển cơ thể hiện tại một cách tự nhiên.
Mặc dù trong người họ có tính hoang dã của động vật, nhưng phần người cũng sẽ gây ảnh hưởng lớn đến phần động vật kia, cho nên sức tấn công tổng thể cũng không mạnh. Nhưng vấn đề là số lượng nhiều không chịu nổi! Đừng nói là tấn công theo nhóm, dù bọn họ lên lần lượt cũng có thể khiến ba người Viên Mục Dã kiệt sức mà chết.
Sức chiến đấu của Đầu To trâu dã man, nhưng một mình hắn đánh mười mấy quái vật biến hình cũng khó tránh khỏi bị thương. Chẳng mấy chốc, trên người hắn đã bị cào vài vệt máu. Còn Viên Mục Dã và Đoàn Phong mặc dù không cần lấy một đánh mười, nhưng cũng đều đang miễn cưỡng chống cự, có lẽ chẳng cầm cự được mấy phút nữa.
May mắn thay, vào thời khắc mấu chốt quân tiếp viện của nhóm Viên Mục Dã đã tới. Tuy nhiên, quân tiếp viện này có vẻ hơi khác so với những gì họ tưởng tượng, vì bọn họ không phải là người của Duncan, mà là Tiểu Lục đã chạy đi trước đó và đám đồng loại thằn lằn xanh của nó.
Đám thằn lằn xanh đến giống như thần binh từ trên trời giáng xuống, cuối cùng cũng giúp ba người Viên Mục Dã có cơ hội thở lấy hơi, nhưng trước đó đám quái vật biến hình cũng không xông lên hết, vẫn có con đứng bên ngoài xem. Hiện giờ bọn chúng thấy phe thằn lằn xanh gia nhập cuộc hỗn chiến thì cũng xông hết lên.
Trong trận hỗn chiến, một vài mũi tên lông vũ được bắn ra từ phía xa, giết chết một vài quái vật biến hình đang quấn lấy Viên Mục Dã. Ba người quay đầu lại nhìn, hóa ra là Hách Triết dẫn người dân trong thôn đến đây giúp đỡ.
Hoặc có thể nói là họ cùng đi theo Tiểu Lục đến, chẳng qua tốc độ của con người không nhanh bằng thằn lằn cho nên mới xuất hiện trễ hơn một chút. Chỉ một thoáng sau, rất nhiều mũi tên lông vũ bắn vào những con quái vật biến hình. Thấy thế, những quái vật biến hình phiên bản hỗn hợp người và thú lập tức trốn ra sau thân cây và tảng đá.
Tình hình hiện tại có phần đảo ngược, những quái vật biến hình còn lại thấy đồng bọn bên cạnh ào ào ngã xuống đất không dậy nổi, chúng sợ tới mức xoay người chạy vào trong hang. Sự việc đã tới nước này, đương nhiên nhóm Viên Mục Dã không thể để bọn người kia chạy trốn, nên cậu cũng đuổi vào theo.
Mấy người Viên Mục Dã đã từng vào hang động này, lúc ấy họ không phát hiện bên trong có chỗ nào lạ thường. Nhưng lần này đi vào mới thấy rõ, hoá ra đây là một cái hang lồng hang. Từ vị trí vốn để giam giữ Đầu To, Tiểu Lục và nhóm người đàn ông đeo kính, đi sâu thêm một chút vào trong còn có một cái cửa hang nữa.
Sau khi những quái vật biến hình chạy vào thì không có động tĩnh gì. Ba người Viên Mục Dã đi đến cửa hang rồi cũng không nóng lòng đuổi theo, bởi vì ba người họ đều cảm thấy có lẽ trong hang này không hề đơn giản. Nếu đây chỉ là một cái hang bình thường, chẳng phải lũ quái vật biến hình chạy vào sẽ chỉ có một đường chết thôi sao?
Lúc này đám người Hách Triết đuổi theo đến nơi, bọn họ ngờ ngợ nhìn vào trong hang, dường như đang lo lắng điều gì đó…
“Trước đây các anh đã từng vào hang động này chưa?” Viên Mục Dã hỏi.
Hách Triết lắc đầu: “Đây là lần đầu tiên chúng tôi biết đến hang động này, bởi vì từ nhiều năm trước, thôn chúng tôi có một truyền thuyết từng nhắc tới rằng trên núi Tật Lôi có một hang quỷ, bên trong có một đám ác quỷ ăn thịt người sinh sống, cho nên mọi thế hệ trong thôn chúng tôi đều không thích hang động, càng không chủ động vào.”
Viên Mục Dã ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu những kẻ đó dám vào thì chắc chắn là bọn chúng cảm thấy trốn ở bên trong rất an toàn, cho nên bên trong ắt hẳn có thứ gì đó có thể giữ mạng cho chúng… Đã vậy, mọi người chờ ở đây, ba chúng tôi vào xem tình hình trước đã.”
Hách Triết gật đầu: “Nếu tình hình không ổn hãy ra ngoài ngay lập tức. Tôi cảm thấy những truyền thuyết về núi Tật Lôi chưa chắc đã là tin đồn vô căn cứ…”