Ánh mắt vợ Tô Trí Hòa hơi bối rối, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường: “Có gì không tiện chứ, mời hai anh vào nhà.”
Sau khi hai người Viên Mục Dã vào nhà, bọn họ phát hiện trên khay trà ở phòng khách có đặt hai chén trà, hiển nhiên cô ta vừa tiếp vị khách nào đó… Vợ Tô Trí Hòa dường như cũng ý thức được điều này, cô ta luống cuống dọn chén trà đi.
Thật ra lần này Viên Mục Dã và Từ Lệ đến đây cũng không phải muốn hỏi điều gì quan trọng, chẳng qua họ chỉ muốn thông qua vợ Tô Trí Hòa để tìm hiểu một chút về con người gã, vì tư liệu của một người dù có chi tiết đến mức nào cũng không thể thể hiện toàn bộ cuộc đời của họ được.
Từ Lệ vừa ngồi xuống đã hỏi luôn: “Trước khi xảy ra chuyện, Tô Trí Hòa có hành động gì khác thường không?”.
Vợ Tô Trí Hòa lắc đầu: “Không có chỗ nào khác thường cả, vẫn làm việc bình thường, Tô Trí Hòa rất thích kết giao bạn bè nên ngoài việc của công ty ra, anh ấy còn thích đi nhậu với bạn bè…”
Viên Mục Dã gật đầu, sau đó thuận miệng hỏi: “Hai người quen nhau bao nhiêu năm rồi?”
“Bắt đầu quen nhau từ cấp hai…” Giọng vợ Tô Trí Hòa trầm xuống.
“Lâu thật đấy… Vậy anh ta có kẻ thù nào không?” Viên Mục Dã vừa liếc nhìn chồng tư liệu trước đó, vừa thản nhiên hỏi.
Vợ Tô Trí Hòa hơi kinh ngạc, sau đó vội vàng lắc đầu: “Không có… Tôi không biết nhiều về công ty của Tô Trí Hòa, nhưng tôi chẳng nghe thấy anh ấy nói có thù oán với ai cả.”
Lúc này, Viên Mục Dã đột nhiên phát hiện ra một vấn đề trong tư liệu, nằm ở danh sách cuộc gọi vài ngày trước khi chuyện xảy ra, trên đó có một người tên là Triệu Kiến Đông từng gọi mười cuộc điện thoại trong vòng một ngày cho Tô Trí Hòa, mà Tô Trí Hòa chỉ nhấc máy một lần, thời gian nói chuyện cũng rất ngắn, sau đó gã không bắt máy nữa.
“Triệu Kiến Đông là ai?” Viên Mục Dã hỏi.
Vợ Tô Chí Hòa dường như khá lạ lẫm với cái tên này, cô ta suy nghĩ một lúc rồi trả lời không chắc chắn lắm: “Hình như Triệu Kiến Đông là bạn học cấp hai của Tô Trí Hòa… Bởi vì lúc đó chúng tôi không cùng một lớp nên tôi cũng không rõ lắm, nhưng tôi cũng có một chút ấn tượng về người này.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Trước hôm xảy ra chuyện này một ngày, Tô Trí Hòa có nhắc với cô về Triệu Kiến Đông không?”
Vợ Tô Trí Hòa lắc đầu: “Không có… Đã nhiều năm rồi Tô Trí Hòa không liên lạc với bạn cấp hai, anh ấy lưu số điện thoại của Triệu Kiến Đông vào lần họp lớp một năm trước, sau đó tôi chưa từng nghe Tô Trí Hòa nhắc đến người này.
Danh sách cuộc gọi của Tô Trí Hòa đúng với những gì vợ gã nói, trong lịch sử cuộc gọi vài tháng gần đây không có số của Triệu Kiến Đông… Một bạn học cũ chưa từng liên lạc mà giờ lại đột nhiên gọi đến thì liệu có chuyện gì chứ?
Mà điều kỳ quái nhất là Tô Trí Hòa chỉ bắt máy một lần, trò chuyện chưa đến một phút đã dập máy, gần mười cuộc gọi sau đó gã không hề bắt máy, hiển nhiên là Tô Trí Hòa cố tình không nhận điện thoại của Triệu Kiến Đông.
Sau đó Viên Mục Dã lại hỏi qua những chuyện khi Tô Trí Hòa còn đi học, đặc biệt là lúc cấp hai… Nhưng vợ Tô Chí Hòa lại nói mặc dù mình quen biết với gã ở trường cấp hai, nhưng lên đại học hai người mới nảy sinh tình cảm. Hơn nữa lúc đó hai người không cùng lớp nên cô ta cũng không biết nhiều về những chuyện lúc ấy của Tô Trí Hòa.
Sau khi rời khỏi nhà họ Tô, Viên Mục Dã dùng bút vẽ một vòng lên cái tên Triệu Kiến Đông trong danh sách liên lạc: “Điều tra thêm người này, để xem trước đó gã liên lạc với Tô Chí Hòa là vì chuyện gì.”
Từ Lệ nghe xong lập tức lấy điện thoại ra bấm số Triệu Kiến Đông, tiếc là điện thoại đổ chuông nhưng lại không có ai nghe máy. Từ Lệ đành gửi số điện thoại của Triệu Kiến Đông cho Tiểu Lưu, để cậu ta dẫn người đi đến công ty viễn thông tìm địa chỉ gia đình gã này.
“Bạn học cũ bất ngờ gọi điện đến… chẳng lẽ muốn vay tiền nhưng Tô Trí Hòa không cho? Nhưng đâu đến mức không cho vay tiền mà lại giết người ta chứ?” Từ Lệ cảm thấy khó hiểu.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không giống như vay tiền. Bởi vì với tính cách của Tô Trí Hòa, kể cả gã không muốn cho vay thì cũng có thể từ chối khéo. Nhưng anh nhìn lịch sử trò chuyện đi, hiển nhiên chưa nói được vài câu đã dập máy rồi.”
Từ Lệ gật đầu: “Cũng đúng… Như tháng trước đấy, tôi có người bạn học cũ mấy năm không liên lạc, cậu ta vừa mở miệng ra là nói vay tôi một trăm nghìn! Đừng nói là tôi không có, kể cả có cũng không cho cậu ta vay! Nhưng tôi không thể nói thẳng là không cho vay được, nên phải giải thích vòng vèo một lúc mới đuổi cậu ta đi.”
Viên Mục Dã nói: “Đúng thế, cho nên chắc chắn lúc đó Triệu Kiến Đông đã đề cập đến chuyện mà Tô Trí Hòa rất kiêng kỵ, cho nên mới nói hai câu đã dập máy. Nhưng Triệu Kiến Đông muốn nói điều gì với Tô Chí Hòa? Chỉ là đối phương nhất quyết không chịu nhận điện thoại của gã.”
Khi Viên Mục Dã được Từ Lệ đưa về nhà, cậu thấy Kim Bảo và Lệ Thần đang trừng mắt nhìn nhau, Kim Bảo liên tục gầm gừ và nhìn Lệ Thần bằng khuôn mặt bất mãn.
Viên Mục Dã thấy vậy hơi buồn cười hỏi: “Hai người đang làm gì thế?”
Lệ Thần trả lời nghiêm túc: “Nó muốn ăn đồ hộp…”
Viên Mục Dã thấy Kim Bảo nhíu mày, nó đang cố thể hiện vẻ bất mãn của mình, cậu bèn tiện tay ném một cái bánh ăn dặm cho nó.
Không ngờ Lệ Thần lại thấy lạ, hỏi: “Tại sao lại cho nó đồ ăn vặt? Chẳng phải anh đã nói là cho nó ăn theo định lượng à?”
Viên Mục Dã nghẹn họng khi bị hỏi như vậy, trước đó đúng là cậu đã yêu cầu Lệ Thần làm như vậy… Viên Mục Dã hơi lúng túng đáp: “Có một số việc phải xem tình huống, ví dụ như bây giờ… Khi cậu thấy Kim Bảo rất buồn, cậu có thể thỉnh thoảng cho nó một chút đồ ăn vặt để nó vui hơn, nó sẽ không làm phiền cậu nữa.”
Lệ Thần khó hiểu, nói: “Tình cảm của con người thật sự rất phức tạp, lúc không thể, lúc lại có thể… Thật ra từ trước đến nay tôi vẫn không hiểu tại sao con người lại muốn nuôi thú cưng? Nếu như chỉ nuôi rồi giết thịt thì tôi còn hiểu được, nhưng để bọn chúng ăn chùa uống chùa, cuối cùng còn phải tốn tiền để bọn chúng ra đi trong yên bình, có ích lợi gì chứ?”
Viên Mục Dã hiểu Lệ Thần vẫn luôn khác với con người, vì vậy hắn không hiểu một chút nhu cầu tình cảm của con người… Mặc dù mỗi ngày Lệ Thần đều cố gắng bắt chước làm người, nhưng cũng chỉ là bắt chước mà thôi.
Viên Mục Dã nghĩ đến đây bèn kiên nhẫn giải thích: “Đây chính là nhu cầu tình cảm của con người, không chỉ đối với đồng loại mà còn đối với những động vật khác, thậm chí sự yêu thích với một vật còn vượt lên trên cả nhu cầu tình cảm. Lý do mà cậu cảm thấy con người phức tạp… là vì bản thân con người vốn đã là một sinh vật phức tạp rồi, vì vậy thế giới loài người mới có nhiều màu sắc. Chẳng phải cậu cũng bị những thứ này hấp dẫn nên mới ở lại đây à?”
Lệ Thần nghe xong ngơ ngác hỏi Viên Mục Dã: “Yêu thích là cái gì?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi trả lời: “Cậu đã nếm nhiều đồ ăn của con người rồi, có thứ gì mà cậu rất muốn ăn và thứ gì đến một miếng cũng không muốn đụng vào không?!”