Lão Lâm thấy vậy thì thở dài, nói: “Xem ra đồ dùng trong phòng này cũ kỹ quá rồi, mấy ngày tới khi dùng chúng ta phải cẩn thận một chút, biết đâu sơ ý lại làm hỏng mất. Mà ai làm hỏng người đó phải đền đấy nhé, tôi không chịu trách nhiệm đâu.”
Đoàn Phong bĩu môi: “Thế tối nay anh ngủ dưới đất đi, đừng ngủ trên giường nữa không lại làm hỏng ga giường cổ của em họ anh!”
Đây vốn chỉ là chuyện nhỏ nên ba người bọn họ cũng không để tâm, không ngờ đến khi ăn cơm tối lại xảy ra một chuyện không thể tưởng tượng được, khiến cho nhóm bọn họ ý thức được việc Tiêu Tiêu mời mình đến đây không chỉ đơn giản là tham gia lễ khai trương khách sạn....
Tối hôm đó, vì để chào đón anh họ, Tiêu Tiêu đã dùng pho mát đặc sản ở vùng đấy để nấu thành nồi lẩu chiêu đãi mọi người, mặc dù hương vị quái dị không phù hợp với khẩu vị của nhóm Viên Mục Dã, nhưng theo phép lịch sự, mọi người đều tỏ ra mình rất thích ăn... May mà còn có các món phụ như dăm bông và bánh mì, nếu không bọn họ sẽ phải ôm cái bụng đói réo vang đi ngủ rồi.
Không ngờ đang ăn cơm dở chừng thì khách sạn đột nhiên mất điện! Tiêu Tiêu vội gọi nhân viên đi kiểm tra xem có phải mạch điện có trục trặc gì không? Bởi vì những khách sạn xây trong núi như bọn họ đều phát điện độc lập, cho nên khi mất điện không chỉ bị mất đi ánh sáng mà còn tắt cả máy sưởi ấm nữa, thế nên Tiêu Tiêu mới lo lắng như vậy.
Nhưng đôi khi càng sợ thứ gì thì thứ đó càng xảy ra, sau khi nhân viên đi kiểm tra thì phát hiện máy phát điện của khách sạn có vấn đề, mà bình thường trong tình huống như thế này sẽ có một máy phát điện dự phòng khác, nhưng vì kinh phí eo hẹp cho nên bộ phát điện dự phòng bị hỏng vẫn chưa được sửa....
Và thế là, mọi người đành phải chịu đựng bóng tối một đêm, chờ đến sáng ngày hôm sau thợ sửa chữa dưới núi lên mới sửa được. Có điều một đêm này cũng không dễ vượt qua, bởi vì nhiệt độ ngoài trời lúc này là âm hai mươi độ, nếu như trong phòng không có bất cứ thiết bị sưởi ấm gì thì mọi người sẽ chết cóng mất.
May mắn thay, Tiêu Tiêu là một người phụ nữ gặp chuyện không hoảng hốt. Đầu tiên chị ta phân công nhân viên đi lấy nến, để khách dùng xong bữa cơm, sau đó lại bảo nhân viên đến nhà kho dưới hầm lấy củi đưa đến từng phòng, để mọi người có thể đốt lò sưởi ấm...
Hoắc Nhiễm thở dài, nói: “Không ngờ lò sưởi trong phòng là đồ thật, lúc mới đến tôi còn tưởng nó chỉ là vật trang trí thôi chứ?”
Tiêu Tiêu cười nói: “Đương nhiên là thật rồi, những lò sưởi đó là để dự phòng trong những trường hợp khẩn cấp, kiểu khách sạn trên núi cao như chúng tôi không ai biết được sẽ gặp phải bão tuyết kéo dài vài ngày lúc nào, đến khi đó máy phát điện hết nhiên liệu, chúng tôi cũng không có cách nào xuống núi mua thêm nhiên liệu được, chỉ có thể dùng cách sưởi ấm nguyên thủy nhất thôi. Cho nên bình thường những khách sạn như chúng tôi đều sẽ có một kho ngầm tích trữ củi đốt phòng tình huống bất trắc.”
Thông qua chuyện này lão Lâm cũng nhìn ra được tình hình kinh tế của Tiêu Tiêu rất đáng lo ngại, nếu không sao đến cả máy phát điện dự phòng cũng không dám sửa chứ? Thế là anh ta nghiêm túc nói: “Em xem, việc gì em phải khổ thế chứ? Nếu không duy trì được nữa thì bán quách nơi này đi, nhân lúc vẫn còn đang có giá trị...”
Tiêu Tiêu lại thở dài, bảo: “Em chỉ muốn thử xem sao... xem liệu em có thể sống một mình mà không cần có đàn ông hay không.”
Lão Lâm không đành lòng nói: “Sống một mình có rất nhiều kiểu, cũng không nhất định phải kinh doanh khách sạn, trên phương diện này em không hề có bất cứ kinh nghiệm gì, một số việc phải làm quen chứ không phải tự giỏi được...”
Có lẽ vì có mấy người ngoài như Viên Mục Dã ở đây nên lão Lâm không nói thẳng ra, Tiêu Tiêu đương nhiên cũng hiểu được đạo lý này, nên đã tìm một chủ đề khác mà không nhắc đến chuyện này nữa.
Lúc này Tiêu Tiêu dùng dĩa gõ nhẹ vào chén rượu và nói: “Mọi người là khách ở xa đến, nếu có chỗ nào đón tiếp chưa được chu đáo mong các vị thông cảm... Thật ra tôi không thể bán khách sạn này đi là vì giá trị lịch sử của nó. Tương truyền hơn một trăm năm trước nơi này từng là pháo đài riêng của một vị bá tước, sau này trong thế chiến thứ hai đã bị quân Đức chiếm đóng, đồng thời biến nơi này thành một nhà tù tạm thời để giam giữ một số tù binh có thân phận đặc thù và người nhà của họ.”
Trương Khai thắc mắc: “Thế nào gọi là tù nhân có thân phận đặc thù?”
Tiêu Tiêu đáp: “Nói thế nào nhỉ, có lẽ là những phạm nhân có giá trị lợi dụng đối với nước Đức, cho nên người nhà của bọn họ cũng có giá trị lợi dụng tương tự.”
“Sau đó thì sao?” Lão Lâm hỏi tiếp.
Tiêu Tiêu kể tiếp: “Sau này khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, nơi này được chính phủ trao trả về cho con cháu của vị bá tước kia, tiếc là lúc đó con cháu của ông ta đã sa sút nên bán pháo đài cổ này đi để lấy tiền. Mà người mua pháo đài này chính là ông nội của chồng của cô ruột Liêu Bách... sau này được sửa thành khách sạn.”
Trương Khai thì thầm: “Xem ra khách sạn này khắc đàn ông!”
Đoàn Phong trừng mắt liếc cậu ta một cái để cậu ta không nói linh tinh... Trương Khai thấy thế vội vàng ngậm miệng lại. Có điều cậu ta nói cũng không sai, nghĩ mà xem, khi khách sạn này được truyền đến tay người chồng của bà cô ruột kia, thì hẳn cô của anh ta cũng là một quả phụ, nếu không sao khách sạn này lại được truyền đến cháu bên nhà ngoại chứ? Hơn nữa, bây giờ chồng của Tiêu Tiêu cũng đã qua đời, cho nên khách sạn này mới chuyển đến tên chị ta.
Viên Mục Dã thấy bầu không khí hơi ngượng ngập, bèn vội chuyển đề tài: “Nếu nơi này đã từng được coi là nhà tù trong chiến tranh thế giới thứ hai, vậy chẳng lẽ không có tin đồn đáng sợ nào được lưu truyền đến ngày nay sao?”
Không ngờ câu hỏi vu vơ của Viên Mục Dã lại khiến Tiêu Tiêu biến sắc, dường như không biết nên trả lời câu hỏi này của cậu thế nào. Cùng lúc đó, một cơn gió mạnh làm thổi tung cánh cửa gỗ của phòng ăn, khiến gió lạnh như dao cắt sắc lẹm lập tức ùa vào phòng.
Tất cả nến trên bàn ăn đều bị cơn gió thổi tắt, mọi người lạnh cóng đến mức không biết nên làm gì, Viên Mục Dã vội vàng đứng dậy định đi đóng cửa sổ. Nhưng không ngờ đúng lúc này cậu lại nhìn thấy bên ngoài đang có tuyết rơi rất dày, mà ở ven hồ Erding cách đấy không xa còn lóe lên một tia sáng...
Viên Mục Dã đóng cửa gỗ lại rồi quay về bàn ăn, cậu tò mò hỏi Tiêu Tiêu: “Ở xung quanh hồ Erding có người ở không?”
Tiêu Tiêu cười nói: “Sao có thể chứ? Mùa hè còn được, chứ bây giờ ở đó vừa lạnh vừa ướt, làm gì có người đầu óc bình thường nào lại đi dạo ở quanh đó vào mùa này.”
Viên Mục Dã cẩn thận nhớ lại ánh sáng mình nhìn thấy khi nãy, đó rõ ràng là một chiếc đèn bão đang đung đưa trong gió.