Đoàn Phong đã đứng dậy định đi bắt con thỏ kia, nhưng Viên Mục Dã lại kinh ngạc nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen của con thỏ, ngay lúc Đoàn Phong định đi đến cạnh nó, cậu vội kéo Đoàn Phong lại và nói: “Con thỏ này có vấn đề, đôi mắt của nó giống hệt Trương Hiểu Thiến!”
Lúc này Đoàn Phong mới phát hiện ra con thỏ trắng này lại có một đôi mắt màu đen, anh ta thấy kỳ lạ: “Bình thường đồng tử mắt thỏ trắng đều là màu đỏ, mặc dù cũng có thỏ mắt đen nhưng rất hiếm nhìn thấy ở nước S.”
Hai người đang nói chuyện thì thấy con thỏ kia bỗng nhấc hai chi trước lên khỏi mặt đất, dường như đang nhìn gì đó, cũng không biết có phải động tác của Đoàn Phong đã kinh động đến nó hay không mà nó đột nhiên xoay người chạy mất!
Người sáng suốt đều có thể nhận ra nó đang định lừa hai người bọn họ mắc câu, thế là Viên Mục Dã nói với Đoàn Phong: “Cẩn thận một chút!”
Sau đó hai người họ đuổi theo con thỏ trắng, và quả nhiên con súc sinh kia dẫn họ đến chỗ vách núi cách đó không xa... Hai người bọn họ đương nhiên sẽ không ngốc mà đi theo con thỏ nhảy vào cạm bẫy, bởi vậy, khi đến gần vách núi cả hai đều dừng lại. Có lẽ ngay cả con thỏ cũng không ngờ hai người này đuổi được một nửa rồi không đuổi nữa, thế nên nó cũng đứng nguyên tại chỗ quay đầu nhìn về phía bọn họ.
“Làm thế nào bây giờ? Con thỏ này quả nhiên là muốn dẫn hai chúng ta tới vách núi rồi ngã xuống chết!”
Đoàn Phong nói vẻ khó xử: “Ngã chết thì hơi đau đấy!”
Viên Mục Dã buồn cười bảo: “Nghe anh nói kìa... vậy chết thế nào mới không đau?”
“Để tôi nghĩ xem...” Đoàn Phong vừa nói vừa đến gần Viên Mục Dã.
Ngay lúc Viên Mục Dã không biết Đoàn Phong định làm gì tiếp theo thì đột nhiên thấy anh ta túm cổ áo mình, sau đó tức giận chất vấn: “Các người bắt đầu từ khi nào?”
Viên Mục Dã không hiểu gì suýt nữa thì không nhận ra vở kịch của Đoàn Phong, may mà hai người họ khá ăn ý nên sau khi ngẩn người hai giây, cậu dùng vẻ mặt áy náy và nói: “Anh biết từ khi nào thế?”
Đoàn Phong nắm chặt hai tay, nói: “Tôi coi cậu như anh em, vậy mà cậu... lại giành với tôi?!”
Viên Mục Dã suýt nữa thì bật cười thành tiếng, cậu thật sự không chịu nổi tình tiết máu chó này, cuối cùng đành phun ra một câu: “Tôi... tôi cũng là bất đắc dĩ.”
Đoàn Phong thấy cảm xúc của Viên Mục Dã không đúng, bèn đấm cho cậu một phát...
Cú đấm này đã khơi gợi lửa giận trong lòng Viên Mục Dã, cú đấm khiến miệng cậu rớm máu, cảm xúc cũng phù hợp, cậu quát: “Cô ấy vốn không hề thích anh, ngay từ đầu là tôi thích cô ấy trước, nhưng anh lại ỷ vào mối quan hệ của chúng ta để chen chân vào giữa! Anh là cái loại anh em gì thế!”
Đoàn Phong rất hài lòng với diễn xuất của Viên Mục Dã, lập tức lao vào đánh nhau với cậu... Đương nhiên, hai người ra tay đều biết nặng nhẹ, mỗi quyền đều không đập mạnh vào người, chỉ là giả vờ để phô trương mà thôi.
Đánh qua đánh lại không biết là ai rút dao ra trước, nhất định phải có đạo cụ này, bởi vì chỉ có máu mới có thể kết thúc vở “hài kịch” này... Quả nhiên, không bao lâu sau Đoàn Phong đau khổ ôm ngực ngã xuống đất, mà lúc này con dao trong tay Viên Mục Dã cũng thực sự có máu nhỏ xuống.
Thật ra khi nhìn thấy máu, Viên Mục Dã cũng hơi hoảng, bởi vì cậu biết đó là máu thật, thế nên cậu vội vàng chạy đến kiểm tra Đoàn Phong, tưởng là mình làm anh ta bị thương thật?
“Đoàn Phong? Đoàn Phong?” Viên Mục Dã lo lắng gọi.