Lệ Thần suy nghĩ rất nghiêm túc một lúc rồi trả lời: “Chưa có cái gì mà tôi muốn ăn hay không không muốn ăn, có thể ăn no là được… Nếu như phải tìm một thứ rất muốn ăn, đồ ngọt có được tính không?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Tính chứ! Đó chính là yêu thích…”
“Nhưng anh cũng có thích ăn Kim Bảo đâu?” Lệ Thần đột nhiên hỏi ngược lại.
Viên Mục Dã không biết phải trả lời thế nào: “Yêu thích chia rất nhiều loại, có thích chia sẻ với người khác, ví dụ như đồ ăn, con người sẽ chia sẻ đồ ăn ngon cho bạn bè và người thân; có những yêu thích không thể chia sẻ, ví dụ tình yêu nam nữ; còn có loại yêu thích sẽ khiến cậu phải quan tâm đến nó, làm nó không bị tổn thương… Tóm lại có rất nhiều loại yêu thích, điều này cần cậu tự mình phân biệt.”
Mặc dù Lệ Thần nghe chỗ hiểu chỗ không, nhưng hắn cũng gật đầu, nói: “Vì vậy anh thích Kim Bảo là loại yêu thích sau, chứ không phải yêu thích đối với đồ ăn hả. Nhưng chẳng phải con người nuôi động vật là vì để ăn à? Tại sao nuôi bọn chúng lại khác với nuôi Kim Bảo?”
“Ầy… Vấn đề này rất phức tạp, nói như thế nào nhỉ, đây cũng là lựa chọn kép giữa con người và các loài động vật khác! Chó, mèo bị con người thuần hóa thành thú trông nhà, còn mấy loại như lợn, dê, bò thì bị chăn nuôi làm gia súc để ăn thịt, mặc dù sự phân công khác nhau, nhưng tất cả lại có thể sinh sống dài lâu với con người trên thế giới này.” Viên Mục Dã kiên nhẫn giải thích.
Không ngờ Lệ Thần nghe vậy lại hỏi ngược lại: “Tôi có thể hiểu được việc trông coi nhà cửa, nhưng bị làm thành thức ăn của con người cũng là một loại lựa chọn à?”
Vấn đề này trông có vẻ đơn giản nhưng nếu muốn một gã “không phải con người” như Lệ Thần hiểu thì lại là chuyện rất khó, cuối cùng Viên Mục Dã đành phải kể một câu chuyện về giống ngựa lùn nước Anh cho Lệ Thần nghe…
Nghe nói nước Anh có một giống ngựa vóc dáng thấp bé, vì vậy mọi người dùng chúng để vận chuyển than đá tại các mỏ than. Sau này khi các mỏ than liên tục đóng cửa và sản xuất ngày càng chuyển sang cơ giới hóa, loài ngựa lùn đã mất đi tác dụng ban đầu của nó.
Điều đó dẫn đến càng ngày càng ít người chăn nuôi loài ngựa này, cuối cùng số lượng loài này giảm mạnh, gần như sắp tuyệt chủng. Cuối cùng người Anh nghĩ ra một biện pháp, đó là coi loài ngựa này như thức ăn, như vậy vừa kích thích kinh tế, đồng thời giúp giống loài này tiếp tục sinh sôi.
Lệ Thần nghe xong câu chuyện này thì ngồi ngây người một mình trong phòng khách rất lâu, có lẽ hắn vẫn không thể hiểu được việc vì để giống loài sinh sôi thì phải trở thành đồ ăn của con người. Viên Mục Dã không có yêu cầu gì với Lệ Thần, dù sao có một số việc phải do chính hắn tự tìm ra đáp án mới là thực sự hiểu.
Sáng hôm sau, Viên Mục Dã bất ngờ nhận được điện thoại của Từ Lệ, anh ta nói hình như Triệu Kiến Đông cũng mất tích. Từ Lệ chuẩn bị dẫn người đến kiểm tra nhà Triệu Kiến Đông, anh ta hỏi Viên Mục Dã có muốn đi cùng không?
Sau khi Viên Mục Dã dập máy, cậu nói với Đoàn Phong là mình muốn ra ngoài với Từ Lệ, đi điều tra về vụ án “ngọn lửa màu xanh lam”. Bọn họ muốn kiểm tra một người đã từng liên lạc với nạn nhân Tô Trí Hòa.
Đoàn Phong thuận miệng hỏi: “Mấy người Từ Lệ đã có đối tượng tình nghi à?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Bây giờ vẫn chưa nói được gì. Trước đó cảnh sát chỉ muốn tìm người này để hiểu biết thêm về tình huống của Tô Tri Hòa, nhưng giờ gã lại mất tích… Hiển nhiên người này có vấn đề.”
Sau khi mấy người Từ Lệ đi đến số 54 đón Viên Mục Dã, bọn họ đi thẳng đến địa chỉ nhà Triệu Kiến Đông mà họ đã lấy được từ công ty viễn thông. Không ngờ gõ cửa một lúc lâu cũng không thấy ai trả lời… Dù sao Triệu Kiến Đông vẫn chưa phải kẻ bị tình nghi, vì vậy mấy người Từ Lệ không thể dùng sức mạnh xông vào.
Cuối cùng bọn họ đành đi lấy camera giám sát bên ngoài để xem Triệu Kiến Đông có về nhà không. Căn cứ theo kết quả trên video giám sát, vài ngày trước Triệu Kiến Đông đã về nhà, sau đó không hề ra khỏi cửa nữa.
Và thế là chuyện này lại trở nên khó giải quyết, người trong nhà không trả lời thì thể hiện điều gì? Đám người Từ Lệ gọi bảo vệ khu nhà đến cùng phá khóa, cuối cùng bọn họ cũng mở được cánh cửa ra.
Không ngờ khi cánh cửa vừa mở ra, ngay lập tức Viên Mục Dã ngửi thấy một mùi cháy khét, cậu vội vàng nói với Từ Lệ ở phía sau: “Anh bảo mọi người chờ ở ngoài cửa đã, bên trong có thể là hiện trường vụ án đấy.”
Từ Lệ biến sắc, hỏi: “Không thể nào, lại là một hiện trường hỏa táng à?”
Viên Mục Dã thận trọng đi vào, hoàn cảnh trong phòng cực kỳ sạch sẽ, cũng không có dấu vết bị lục lọi. Trên mặt bàn còn đặt hai chén trà, nước trà bên trong chén vẫn đầy, hiển nhiên chưa hề uống ngụm nào… Nếu không phải trên sàn đá của phòng ăn có một đống tro, thì toàn bộ căn phòng chẳng có gì không ổn cả.
Nhưng khi Viên Mục Dã đến gần mới phát hiện, sàn đá cẩm thạch đã nứt và biến dạng, cánh cửa tủ lạnh bên cạnh cũng không thể may mắn thoát được, nó giống như một cục kem bơ hòa tan được một nửa rồi bị đông lại trong nháy mắt vậy.
Từ Lệ nhìn đám tro cốt trên sàn nhà mà cảm thấy nhức đầu, anh ta bấm số của pháp y Bạch: “Lão Bạch, có cái hiện trường, anh đến đây một chút đi, tình huống cũng giống với lần trước… Ừ, đúng rồi, lát tôi nhắn địa chỉ cho.”
Cái chết của Triệu Kiến Đông khiến tình tiết vụ án càng trở nên khó lường, mà dựa theo thời gian nạn nhân xuất hiện trên camera theo dõi, rất có thể Triệu Kiến Đông còn chết trước cả Tô Trí Hòa.
Vậy cuộc điện thoại của Triệu Kiến Động gọi cho Tô Trí Hòa trước khi chết sẽ là manh mối cực kỳ quan trọng. Tiếc là cả hai người đều đã hóa thành tro, vì vậy đương nhiên sẽ không ai biết bọn họ đã nói gì mà đến mức Tô Trí Hòa chưa nói được hai câu đã dập máy, sau đó còn nhất định không chịu nhận thêm cuộc gọi nào của Triệu Kiến Đông nữa.
Viên Mục Dã trầm giọng hỏi: “Nếu bọn họ là bạn học thời cấp hai, nhiều năm sau đó lại không chủ động liên lạc với nhau… Theo anh thì việc Triệu Kiến Đông đột nhiên liên lạc với Tô Trí Hòa, liệu có phải là muốn nói tới chuyện gì đó đã xảy ra từ hồi còn đi học không?”
Từ Lệ gật đầu đáp: “Ừ, rất có thể có khả năng này… Như vậy đi, chỗ này cứ giao cho mấy người Tiểu Lưu, lát nữa ‘núi Trường Bạch’ cùng với mấy đồng nghiệp bên khoa giám định dấu vết sẽ đến kiểm tra hiện trường. Bây giờ cậu đi với tôi đến trường cấp hai, nơi mà mấy người Tô Trí Hòa đã học, tôi muốn xem năm đó trong trường đã xảy ra chuyện gì.”
Sau đó Viên Mục Dã đi cùng Từ Lệ đến trường cấp hai của Tô Trí Hòa, khi bọn họ nói rõ lý do mình đến đây, hiệu phó tiếp đón bọn họ rất nhiệt tình, đồng thời dẫn bọn họ đến trước bức tường treo đầy ảnh chụp rồi chỉ vào hai tấm ảnh một cũ một mới và nói: “Đây chính là lớp của Tô Trí Hòa, bức ảnh cũ chụp lúc mới nhập học, bức ảnh mới này là chụp vào lần họp lớp do trường học tổ chức…”