Trương Hiểu Thiến không hề biết, khi cô ta quan sát đối phương thì đối phương cũng đang quan sát lại cô ta, trưa hôm nay lúc Trương Hiểu Thiến mua thức ăn từ ngoài về, cô ta bất ngờ thấy Hồ Thiên Vũ đang xem quyển nhật ký cô ta cất trong phòng.
Hồ Thiên Vũ giả mạo lạnh lùng nói: “Cô ghi chép rất kỹ đấy…”
Trương Hiểu Thiến thấy chuyện đã bại lộ, cô ta bèn chất vấn: “Anh không phải là chồng tôi, rốt cuộc thì anh là ai?”
Hồ Thiên Vũ giả mạo cười bảo: “Hiểu Thiến, anh biết thời gian qua em đã chăm sóc anh rất vất vả, anh cũng biết thái độ của mình với em không tốt, nhưng anh hy vọng em có thể hiểu cho anh một chút, đối với một người trở về từ cõi chết mà nói, anh thật sự rất khó dũng cảm đối mặt với cuộc sống như trước… Anh không phải là ai khác mà chính là Hồ Thiên Vũ chồng của em, hãy cho anh một chút thời gian, chúng ta sẽ trở lại như lúc ban đầu.”
Nếu những lời này được nói bởi Hồ Thiên Vũ thật, Trương Hiểu Thiến chắc chắn sẽ vô cùng cảm động, nhưng khi nó được nói ra từ miệng gã giả mạo, Trương Hiểu Thiến chỉ cảm thấy dối trá và qua loa.
Sau đó Trương Hiểu Thiến nhìn thẳng vào mắt Hồ Thiên Vũ giả mạo rồi hỏi: “Vậy anh nói cho tôi biết, chúng ta quen nhau lúc nào? Thời điểm nào bắt đầu yêu? Kết hôn vào ngày nào?”
Khi Hồ Thiên Vũ nghe Trương Hiểu Thiến hỏi ba vấn đề này, gã sững sờ ngay tại chỗ, ngơ ngác nhìn cô ta. Ba vấn đề này trước đây Hồ Thiên Vũ thường xuyên nhắc đến, vì vậy nếu thật sự là Hồ Thiên Vũ thì không thể nào hỏi cái gì cũng không biết được…
Chuyện đã đến nước này, Hồ Thiên Vũ giả mạo cũng lười giải thích, gã chỉ nói qua loa cho xong: “Em đừng gây sự nữa được không? Nếu em chê anh bây giờ không có việc làm thì cứ nói thẳng, đừng tìm những lý do quái gở đó!”
Lúc ấy Trương Hiểu Thiến rất sợ hãi, bởi vì cô ta không có cách nào để chứng minh suy nghĩ của mình, vì dù sao người trước mặt này từ đầu đến chân đều trông giống hệt chồng của cô ta…
Dù giả vờ có tốt đến mấy cũng chỉ có thể lừa gạt người ngoài, Trương Hiểu Thiến đã sống với Hồ Thiên Vũ rất nhiều năm rồi, cô ta dễ dàng nhận thấy người trước mặt không phải là Hồ Thiên Vũ.
Nghĩ đi nghĩ lại, Trương Hiểu Thiến vẫn quyết định tạm thời án binh bất động, cô ta không vạch mặt Hồ Thiên Vũ giả mạo, bởi vì nếu làm như vậy, họ hàng bạn bè xung quanh chưa chắc đã tin những gì cô ta nói.
Theo tình hình trước mắt, nếu muốn chứng minh Hồ Thiên Vũ là giả thì phải đi xét nghiệm ADN, từ ngày đó trở đi, Trương Hiểu Thiến bắt đầu lén lút thu thập một số thứ như tóc, ống hút đã dùng… Sau đó cô ta lại đến nhà bố mẹ chồng để góp nhặt một ít thứ có dính ADN của bọn họ, cuối cùng đưa cả hai mẫu đi xét nghiệm.
Hai tuần sau, kết quả xét nghiệm được gửi đến chỗ làm của Trương Hiểu Thiến, sau khi xem xong kết quả, cô ta hoàn toàn ngơ ngác, bởi vì trên kết quả thể hiện Hồ Thiên Vũ giả có quan hệ họ hàng với bố mẹ chồng của cô, nhưng lại không phải trực hệ!
Tối hôm đó Trương Hiểu Thiến ngẩn ngơ về đến nhà. Mấy ngày qua cô ta không có lòng dạ nào nấu cơm cho Hồ Thiên Vũ giả mạo ăn cả, cô ta chỉ mua tạm một ít thức ăn bên ngoài, dù sao có làm cả bàn thức ăn ngon cho Hồ Thiên Vũ, gã cũng không ăn nhiều.
Vậy mà vừa vào cửa, Trương Hiểu Thiến lại thấy Hồ Thiên Vũ đang ăn một quả cà tím sống. Trương Hiểu Thiến chợt nhận ra người này dường như rất thích ăn nguyên liệu chưa qua chế biến.
Không ngờ Hồ Thiên Vũ giả mạo thấy Trương Hiểu Thiến quay về lại thuận miệng hỏi: “Có kết quả xét nghiệm rồi hả? Tôi có phải Hồ Thiên Vũ không?”
Trương Hiểu Thiến nghe mà sững sờ, cô ta giật mình hỏi: “Sao anh lại biết… Tôi xét nghiệm ADN của anh?”
Hồ Thiên Vũ giả mạo lạnh lùng cười: “Cô cho rằng lén lút thu thập tóc của tôi thì tôi không biết cô muốn làm gì à? Sao rồi? Kết quả xét nghiệm có thể hiện tôi là Hồ Thiên Vũ chồng cô không?”
Trương Hiểu Thiến nhìn vẻ mặt khiêu khích của đối phương, trong nhất thời không biết phải nói gì? Cô không biết mình đã làm sai điều gì mà lại gặp phải chuyện này…
Tất cả ác mộng cũng bắt đầu từ lúc đó, Hồ Thiên Vũ giả mạo cố gắng biểu hiện cực kỳ thân mật với Trương Hiểu Thiến trước mặt người ngoài, đến mức mà người ngoài cũng không thể nhận ra giữa hai vợ chồng có vấn đề gì.
Còn ở sau lưng, thái độ của Hồ Thiên Vũ giả mạo đối với Trương Hiểu Thiến càng ngày càng không kiêng nể gì, gã thậm chí còn uy hiếp Trương Hiểu Thiến, nếu cô ta dám tuyên bố với bên ngoài việc gã không phải Hồ Thiên Vũ, vậy thì gã sẽ khiến cô ta hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.
Không biết tại sao, Trương Hiểu Thiến lại cảm thấy Hồ Thiên Vũ giả mạo thực sự có thể làm ra được chuyện đó. Vì vậy trong thời gian sau đấy, cô ta đành phải đóng vai tình cảm với Hồ Thiên Vũ trước mặt người ngoài, nhưng chỉ có Trương Hiểu Thiến biết, cuộc sống như vậy một ngày chẳng khác gì một năm.
Lần trước Trương Hiểu Thiến gặp Viên Mục Dã trong siêu thị, cô ta thật sự nảy ra ý định muốn nhờ Viên Mục Dã giúp đỡ, nhưng tiếc là Hồ Thiên Vũ giả đã nhanh chóng xuất hiện nên cô ta đành rút lui…
Còn đến tối hôm nay, do Hồ Thiên Vũ giả mạo phát hiện Trương Hiểu Thiến lén lút gọi điện cho cha mẹ Hồ Thiên Vũ, vì vậy gã đã vớ lấy chiếc gạt tàn thuốc trên bàn rồi đập vỡ trán Trương Hiểu Thiến!
Lúc ấy Trương Hiểu Thiến cứ nghĩ mình chắc chắn phải chết, nhưng bản năng cầu sinh đã giúp cô ta chạy khỏi nhà vào giây phút cuối cùng, vì vậy mới có cảnh tượng mà Viên Mục Dã đã nhìn thấy…
Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện của Trương Hiểu Thiến, Viên Mục Dã nghĩ ngay đến một người. Bởi vì trên thế giới này, người có thể biến thành người khác, đồng thời đến cả ADN cũng không xét nghiệm được, thì ngoài gã mắt vàng A Triết ra, Viên Mục Dã thật sự không nghĩ ra được người thứ hai. Nhưng Hồ Thiên Vũ chỉ là một người bình thường, gã cũng đâu phải mục tiêu phù hợp mà A Triết muốn giả mạo chứ?
Viên Mục Dã hỏi: “Cô không dám đến bệnh viện… là vì sợ đối phương tìm được mình hả?”
Trương Hiểu Thiến gật đầu: “Tôi bây giờ đã biết bí mật của hắn, hắn nhất định sẽ nghĩ cách diệt trừ tôi!”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Vậy bây giờ cô định làm gì? Báo cảnh sát? Hay liên hệ với người thân?”
Trương Hiểu Thiến bất lực nói: “Tôi không muốn liên lụy bọn họ, tôi chỉ muốn tìm một chỗ an toàn để nghỉ ngơi một đêm, nhưng tôi chạy ra ngoài vội quá nên không mang theo tiền cũng chẳng có chứng minh thư, vì vậy không thể thuê phòng khách sạn được.”
Viên Mục Dã bèn nói với cô ta: “Điều này thì cô không cần phải lo, tôi sẽ giúp cô thuê phòng, cô cứ yên tâm nghỉ ngơi đi!”
Sau đó Viên Mục Dã dẫn Trương Hiểu Thiến đi đến một khách sạn gần đó, thuê phòng xong, cậu đưa thẻ phòng cho Trương Hiểu Thiến để cô ta lên tầng nghỉ ngơi, đồng thời Viên Mục Dã còn đưa số di động của mình cho Trương Hiểu Thiến, cậu dặn cô ta nếu có gì cần hỗ trợ thì có thể gọi cho cậu bất cứ lúc nào!
Sau khi xử lý xong những chuyện này, Viên Mục Dã mới quay về nhà mình, Lệ Thần và Kim Bảo đang ngồi trong phòng khách xem tivi, hắn thấy Viên Mục Dã đến giờ mới về thì cau có hỏi: “Sao hôm nay về muộn thế?”