Đoàn Phong thấy vẻ mặt Viên Mục Dã hơi lạ sau khi trở lại, nên hỏi cậu làm sao thế. Viên Mục Dã nhún vai, nói: “Không có gì, chỉ là vừa rồi đi đóng cửa sổ hình như tôi nhìn thấy có người đi ở ven hồ...”
“Cái gì? Sao có thể như vậy được? Đi lại cạnh hồ lúc này có mà chết à?” Ngay cả Tiêu Tiêu luôn tao nhã cũng kinh ngạc đến mức bỏ qua cả lễ nghi, vội vàng đứng dậy đến bên cửa sổ và nhìn xuống.
Sau khi nhìn, chị ta lập tức hét lên: “Trời ạ! Sao ở đó lại có người chứ?”
Mọi người nghe thế cũng nhanh chân chạy tới, và đúng là họ đều nhìn thấy chiếc đèn bão lắc lư trong gió tuyết... Những người khác không hiểu vì sao Tiêu Tiêu lại ngạc nhiên đến mức này, chỉ là một người đi dạo một mình bên hồ thôi mà, có cần phải giật mình kinh ngạc đến mức đó không?
Sau đó Tiêu Tiêu lập tức gọi người quản lý vẫn luôn đứng chờ ở ngoài cửa, bảo anh ta nhanh chóng đi điều tra xem hôm nay trong khách sạn có ai đi ra ngoài không?!
Lão Lâm thắc mắc: “Buổi tối không thể đi đến chỗ hồ đấy à?”
Tiêu Tiêu lắc đầu: “Không phải buổi tối không thể đi được, mà là mùa này đến hồ Erding chỉ có một kết cục là bị chết cóng. Hơn nữa bây giờ còn đang có bão tuyết, nếu người không quen thuộc địa hình rất dễ bị lạc trong bão tuyết...”
Chỉ một lúc sau, anh nhân viên kia hốt hoảng quay về: “Phu nhân, có một vị khách nam vào nghỉ tại khách sạn cách đây hai ngày không thấy đâu nữa!”
Tiêu Tiêu nhíu mày nói: “Anh xác định chứ? Đã tìm hết khách sạn chưa?”
Đối phương gật đầu khẳng định: “Chiều tối nay Tống Ba nhìn thấy người khách nam kia đi ra ngoài, đến nay vẫn chưa thấy quay về!”
Tiêu Tiêu bất lực che mắt, nói: “Báo cảnh sát đi! Mong là khi cảnh sát tìm thấy, anh ta vẫn còn sống...”
Viên Mục Dã hỏi Tiêu Tiêu: “Chị Tiêu, bình thường phải mất bao lâu cảnh sát mới đến được đây?”
Tiêu Tiêu thở dài: “Đồn cảnh sát ở trong thị trấn nhỏ dưới chân núi, bình thường đi mất khoảng một giờ, còn với thời tiết như thế này... có lẽ phải sáng ngày mai mới lên đến nơi.”
Lòng Viên Mục Dã trĩu xuống, nếu như người cầm đèn bão kia thực sự bị lạc trong bão tuyết thì làm sao có thể chờ đến sáng mai chứ?
Lúc này Đoàn Phong nói: “Trong khách sạn có ai thuộc đường không, chúng ta có thể đến đó tìm người trước!”
Không ngờ Tiêu Tiêu lại lắc đầu: “Không đơn giản như vậy, anh nhìn từ đây cảm thấy hồ Erding không xa, nhưng để đến được đó cũng phải mất hai đến ba tiếng đồng hồ. Hơn nữa bây giờ bên ngoài lại có bão tuyết lớn như vậy, tới lúc anh đến được bên hồ, e rằng cũng không tìm được người còn sống...”
Viên Mục Dã biết Tiêu Tiêu nói như vậy không phải là không có lý, dù sao người kia cho đến bây giờ vẫn không ngừng đi về phía trước, nhưng nếu thể lực của anh ta cạn kiệt, cơ thể không thể chống đỡ được nữa mà ngã xuống, thì chẳng bao lâu sau sẽ bị tuyết bao phủ, đến lúc đó biết tìm đâu trong tuyết trắng mênh mông.
May mà vào thời khắc quan trọng Đầu To đứng dậy nói: “Tôi đi cùng các anh, cho dù anh ta bị tuyết phủ lấp tôi vẫn có thể tìm được.”
Viên Mục Dã hiểu rõ tính tình của Đầu To, chuyện không làm được hắn sẽ không nói mò, nếu đã nói ra thì nhất định có thể làm được. Hắn có khứu giác cực mạnh, thậm chí còn hơn gấp nhiều lần so với chó nghiệp vụ, cho nên dù người khách kia còn sống hay đã chết cậu ta đều có thể tìm được...
Nhưng vấn đề bây giờ là bọn họ thiếu một người thuộc đường, nếu không cho dù khứu giác của Đầu To có mẫn cảm đến thế nào cũng không thể tìm được đến hồ Erding trong thời gian ngắn nhất... Nhưng lúc này nhân viên trong khách sạn đều là những người bình thường, không thể làm người dẫn đường được.
Cũng may cuối cùng Tiêu Tiêu đã nhớ ra một người, đó chính là ông chú phụ trách thu gom rác của khách sạn, ông ta làm việc ở đây từ trước cả khi cô của Liêu Bách tiếp nhận nơi này, cho nên vô cùng quen thuộc với địa hình của khách sạn. Đặc biệt là ông ta rất thích đi câu cá ở hồ Erding vào mùa hè, nên việc dẫn nhóm Đoàn Phong đi không có gì khó khăn.
Sau đó Đoàn Phong quyết định dẫn theo Viên Mục Dã và Đầu To đi theo người dẫn đường kia đi về phía hồ Erding... Có điều trước khi họ xuất phát, dường như Tiêu Tiêu có chuyện gì đó muốn nói nhưng lại thôi, có vẻ chị ta muốn nói cho họ biết điều gì đấy nhưng lại không biết nên mở lời như thế nào.
Lão Lâm thấy vậy bèn hỏi: “Sao thế? Có phải còn có chuyện gì cần dặn dò họ không?”
Tiêu Tiêu do dự nói: “Nếu thực sự không tìm thấy người... thì cũng không sao, dù sao anh ta cũng không muốn sống nữa.”
Lời này của Tiêu Tiêu khiến tất cả đều ngây người, không hiểu rõ câu “Dù sao anh ta cũng không muốn sống nữa” là có ý gì? Cuối cùng anh nhân viên bên cạnh giải thích: “Các vị cũng không phải người ngoài, sở dĩ phu nhân nói như vậy là bởi vì... Khách đến chỗ chúng tôi ở vào mùa này, mười người thì đến tám người đang nghĩ quẩn muốn tìm đến cái chết, cho nên vị khách đang cầm đèn đi dạo quanh hồ kia, có lẽ cũng như vậy.”
Trương Khai bỗng nhiên hiểu ra: “Hóa ra nơi này là thánh địa tự tử!”
Đoàn Phong đập đầu cậu ta một cái: “Đừng có nói linh tinh!”
Tiêu Tiêu cười khổ: “Trương Khai nói không sai, đây cũng là nguyên nhân chính vì sao khách sạn làm ăn ngày càng kém. Vì thế chúng tôi còn có rất nhiều cách dự phòng khác... nhưng các anh cũng thấy đó, hiệu quả không được tốt.”
Viên Mục Dã hỏi: “Chuyện này bắt đầu xuất hiện từ khi nào thế?”
Tiêu Tiêu bất lực nói: “Thật ra từ ngay sau khi nơi này chuyển đổi thành khách sạn đã xuất hiện rồi, có điều khi đó thông tin không phổ biến nên chỉ cần nói chuyện được với cảnh sát là bọn họ sẽ không công khai những vụ tự tử ra ngoài, cũng không ai biết đến tin này... Nhưng bây giờ thì khác, chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay thôi cũng được lan truyền rộng rãi, muốn giấu cũng không được.”
Lão Lâm cảm thấy khó hiểu: “Nếu lúc đó tin tức không bị lọt ra, vậy thì tại sao những người muốn tự tử lại tìm được đến nơi này?”
“Chuyện kỳ quặc chính là ở chỗ đó, những người ấy giống như đã bàn bạc với với nhau vậy... Nhưng điều này chưa phải điều khiến tôi không chấp nhận được nhất, mà điểm khó hiểu nhất là có những người khách khi đến đây không hề có bất cứ dấu hiệu nào là muốn tự tử, nhưng không đến hai ngày sau đã đi nhảy hồ rồi! Giống như bọn họ đến đây rồi mới nảy sinh ý định tự tử vậy.”
“Chuyện tự tử mà cũng có thể bất ngờ nghĩ ra ư?!” Đại Quân thấy hơi khó hiểu.
Tiêu Tiêu lắc đầu: “Cho nên mới nói là kỳ lạ!”
Cuối cùng lão Lâm cũng nghe ra manh mối, giọng anh ta trầm xuống: “Đây chính là nguyên nhân vì sao em mời bọn anh đến đây?”
Mặt Tiêu Tiêu hơi đỏ lên, lúng túng nói: “Một phần là như vậy, trước đấy em cũng đã tự đi điều tra, nhưng vẫn không tìm ra động cơ tự tử của những người này... Có thể nói, chỉ vì họ vào ở trong khách sạn này nên mới muốn tự tử.”