Sau khi Đoàn Phong chụp lại ảnh hiện trường để giữ lại tư liệu thì ném con thỏ chết kia đi, Đại Quân chẹp miệng tiếc của: “Nếu đây là một con thỏ thật thì tốt biết mấy.”
Đoàn Phong cười: “Ai bảo nó không phải là con thỏ thật? Bây giờ cậu mang nó đi xét nghiệm ADN xem, chắc chắn không thể thật hơn.”
Đại Quân ngồi xuống quan sát kỹ cái đầu bị vỡ ra của con thỏ, tiếc nuối nói: “Haizz, đành thôi, nhìn cái đầu tôi cũng không cho vào miệng được.”
Viên Mục Dã không có tâm trạng nói chuyện tào lao với bọn họ, xem đây là thịt thỏ thật hay không, bởi vì trong đầu cậu có một vấn đề đáng lo lắng hơn, đó chính là trong khu rừng này chắc không chỉ có một con thỏ biến hình này chứ?
Nếu đám quái vật biến hình không chỉ có một con quanh đây, thì những con còn lại đang núp trong bóng tối nhìn thấy bọn họ giết chết đồng loại của mình sẽ có cảm giác như thế nào?
Nghĩ đến đây Viên Mục Dã nói với Đoàn Phong: “Xung quanh đây nhất định còn quái vật biến hình, có điều chúng ta đã giết con thỏ này, có lẽ đám còn lại sẽ không dễ dàng xuất hiện.”
Đoàn Phong nhìn xuống vách núi suy nghĩ một chút rồi bảo: “Sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ xuống dưới vách núi…”
Lúc này đột nhiên Viên Mục Dã nghĩ đến một điều, cậu nói với Đoàn Phong: “Anh chờ ở đây một lát, tôi đến rìa vách núi xem thử một chút.”
Đoàn Phong lo lắng: “Cậu qua đấy một mình không sao chứ?”
Viên Mục Dã cười nói: “Có thể có chuyện gì chứ? Gần như thế nếu thật sự gặp nguy hiểm, tôi hét lên một tiếng là mọi người đều nghe thấy hết mà.”
Viên Mục Dã nói xong thì đi về phía vách núi, cậu nhanh chóng phát hiện nơi này mọc rất nhiều cỏ dại và rêu xanh, nếu không có Lý Hoành Phong nói cho bọn họ biết phía trước có vách núi thì có lẽ phải đến rất gần mới phát hiện ra được.
Mà buổi đêm hôm Hồ Thiên Vũ xảy ra chuyện trời mưa lớn, mấy người đó không nhìn rõ dưới chân nên trượt ngã là điều khó tránh khỏi, nhưng có một điểm Viên Mục Dã không hiểu rõ. Vì sao bọn họ lại đi vào một ngày mưa? Tìm một chỗ cắm trại tạm nghỉ ngơi không được à?
Tiếc là Viên Mục Dã đứng ở vách núi hồi lâu vẫn không cảm nhận được gì, cậu đành phải quay về nói với Trương Khai và Đại Quân: “Lấy cho tôi một bộ trang bị leo núi, tôi muốn xuống dưới xem thử.”
Trương Khai ngạc nhiên: “Bây giờ? Có phải quá nguy hiểm không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không, bây giờ mới là thời điểm tốt nhất...”
Đoàn Phong hiểu ngay cậu định làm gì nên gật đầu, nói: “Được, lấy luôn hai bộ, tôi và Viên Mục Dã cùng đi xuống dưới, mọi người ở trên này quan sát, nếu như trước khi chúng tôi quay lại mà gặp phải động vật kỳ lạ nào đó... các cậu hãy coi như không nhìn thấy.”
Sau đó nhóm Đại Quân mang thiết bị leo núi đến, rồi từ từ thả Đoàn Phong và Viên Mục Dã xuống dưới... Sở dĩ Viên Mục Dã muốn xuống dưới là vì nhóm Trương Hiểu Thiến đã mất mạng ở đây, hẳn là từ trường tư duy của họ vẫn còn lưu lại nơi này.
Trong quá trình hai người trượt xuống, họ phát hiện vách đá này không cao như họ nghĩ, cùng lắm chỉ khoảng hai mươi đến ba mươi mét, hơn nữa bên dưới cây cối phát triển rậm rạp, cho dù có bị ngã xuống đây thì khả năng sống sót cũng rất cao.
Nhưng trong nhóm Trương Hiểu Thiến chỉ có một mình Hồ Thiên Vũ sống sót, không biết là do họ kém may mắn hay do lúc bọn họ ngã xuống gặp phải chuyện gì đặc biệt...
Đến khi hai người xuống gần đến chân vách núi, Viên Mục Dã đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, cậu ra hiệu cho Đoàn Phong đi xuống trước, còn mình dừng lại nghỉ ngơi một chút... Đoàn Phong không hề do dự, tiếp tục thả dây thừng tuột xuống.
Lúc này có vài bóng người xuất hiện trước tầm mắt của Viên Mục Dã, trước đây cậu đã từng nhìn thấy những người này trong tư liệu, đó chính là vợ chồng Hồ Thiên Vũ và mấy người bạn thân thời đại học cùng đi leo núi với họ...
Nhìn tình huống này thì những người kia và cả Trương Hiểu Thiến đều không phải bị ngã xuống vực, mà là mỗi người có buộc dây thừng an toàn vào một sợi dây chính, nhưng sợi dây này đang bị vướng vào một cành cây. Như vậy lúc đó họ cùng nhau rơi xuống là do dây thừng có tính liên tiếp, khiến cho một người ngã thì những người khác cũng bị kéo theo.
Nhưng vấn đề lúc này là, không chỉ có mình Hồ Thiên Vũ bị treo trên cây, mà tất cả mọi người cùng bị treo trên cây, nếu như họ bình tĩnh tìm cách ứng phó thì sẽ không dẫn đến kết cục tất cả đều chết! Nhưng vào lúc này, hành động của một người đã giải thích tất cả...
Hồ Thiên Vũ rút một con dao chuyên dụng ra cắt đứt sợi dây thừng an toàn trên người mình, không có dây thừng an toàn giữ lại, tất cả những người kia đều nhanh chóng rơi xuống vách núi.
Viên Mục Dã nhìn cảnh này mà ngẩn người, điều này khác hoàn toàn với lời Hồ Thiên Vũ nói... Sở dĩ Viên Mục Dã và Đoàn Phong tin tưởng Hồ Thiên Vũ như vậy, là bởi vì Trương Hiểu Thiến thực sự là quái vật biến hình giả dạng thành, bởi vậy họ chưa từng nghi ngờ Hồ Thiên Vũ.
Nhưng lúc này Hồ Thiên Vũ lại có vấn đề, mà còn là vấn đề không nhỏ, nhưng cụ thể động cơ của hắn là gì thì lại không có cơ sở để phán đoán... Sau đó Viên Mục Dã nhanh chóng tuột xuống đáy vực, gặp Đoàn Phong đã đứng chờ sẵn dưới đấy.
Đoàn Phong hỏi: “Có phát hiện gì không?”
Vẻ mặt Viên Mục Dã nghiêm trọng, cậu nói: “Đúng là đã phát hiện ra vấn đề... Có điều anh chờ ở đây một lát, để tôi đi thêm một đoạn đã.”
Lúc đó mấy người kia rơi được một nửa thì được dây thừng an toàn giữ lại, sau đó vì bị Hồ Thiên Vũ cắt đứt dây thừng an toàn mà rơi xuống, nhưng với độ cao đó, Viên Mục Dã cảm thấy không đủ để tất cả bọn họ ngã chết được...
Quả nhiên, sau khi Viên Mục Dã tháo dây thừng đi về phía trước mười mấy mét thì thấy mấy người kia đang nằm ngổn ngang trên mặt đất, có điều tình trạng của bọn họ chắc chắn chưa chết, chỉ mới bị thương mà thôi.
Nhưng lúc này, Hồ Thiên Vũ, người cuối cùng nguyên vẹn đi xuống, đang tiến về phía họ... Tiếc rằng, từ tường tư duy này đều là của những người đã chết, cho nên từ góc độ của bọn họ không thể nhìn ra Hồ Thiên Vũ làm thế nào mà xuống được dưới này, chỉ thấy được sắc mặt âm u của hắn khi đến trước mặt đám người kia, sau đó ra tay với những người đã mất hết năng lực phản kháng, giết từng người một.
Người chết cuối cùng là Trương Hiểu Thiến, cô ta không thể tin nổi mà nhìn Hồ Thiên Vũ: “Tại sao? Tại sao anh phải làm như vậy?”
Nhưng Hồ Thiên Vũ vẫn giữ vẻ mặt tàn ác, nói: “Hiểu Thiến, anh cũng không còn cách nào khác, anh nợ tiền của người ta, nếu không trả, bọn chúng sẽ chặt chân chặt tay anh, anh bây giờ không còn cách nào khác, chỉ có thể mua bảo hiểm cho em...”
Nói đến những lời này, dù Trương Hiểu Thiến có ngốc cũng biết chuyện gì xảy ra, thế nên cô ta đã cầu xin Hồ Thiên Vũ: “Thiên Vũ, chúng ta làm vợ chồng đã nhiều năm như vậy, anh thật sự nhẫn tâm thế sao? Hơn nữa, chúng ta có thể bán nhà, anh không nhất thiết phải đi đến bước này mà?”