* Một câu nói của Khổng Từ mang hàm nghĩa ai cũng có quyền được học tập, cần phải mở rộng giáo dục cho tất cả mọi người.
Từ Lệ thắc mắc: “Trước đấy chúng ta đã nhắc lại chuyện năm xưa với thầy Tống, vì sao ông ta không nói mình đã từng liên lạc với những học sinh đó chứ?”
Mặt Viên Mục Dã tối sầm lại: “Hỏng rồi, đi mau, sợ là thầy Tống gặp nguy hiểm rồi....”
Sau đó mọi người vô cùng lo lắng chạy đến nhà thầy Tống, không ngờ vợ của ông ta lại nói ông ta đang đi dạo ở ngoài công viên. Bọn họ vội vàng chạy đến công viên, kết quả Viên Mục Dã nhìn thấy ở phía xa có một người thanh niên đang đứng trước mặt thầy Tống, còn vẻ mặt của thầy Tống lúc này vô cùng sợ hãi.
Với khoảng cách lúc đó giữa Viên Mục Dã và hai người kia thì cậu không kịp có bất cứ hành động ngăn cản nào. May mà Từ Lệ quyết định nhanh, anh ta lập tức bắn một phát súng lên trời, cảnh cáo đối phương không được hành động liều lĩnh, nếu không anh ta sẽ nổ súng ngay.
Tiếng súng vang lên, những người đi bộ quanh đó giật nảy mình, hai đồng nghiệp của Từ Lệ nhanh chóng khoát tay ra hiệu với họ để họ nhanh chóng rời khỏi đây! Mặc dù Từ Lệ hoàn toàn có thể nổ súng ngay, nhưng lúc này trong công viên có khá nhiều người, khó tránh được việc gây tổn thương đến những người vô tội, thế nên anh ta chưa muốn nổ súng về phía nghi phạm ngay.
Nhân lúc đối phương đang bị Từ Lệ áp chế, Viên Mục Dã từ từ di chuyển đến bụi cây thấp gần đó, lúc này cậu mới nhìn rõ khuôn mặt của hung thủ. Đó là một người thanh niên có dáng vẻ thanh tú, hơn nữa còn hơi quen mắt... Nếu không phải trong mắt hắn lóe lên ánh lửa màu xanh, thì Viên Mục Dã thật sự rất khó để tưởng tượng đây chính là kẻ tình nghi trong vụ án giết người hàng loạt gần đây.
“Tại sao cậu lại muốn giết thầy Tống? Quan hệ của cậu và Kha Lỗi là gì?” Viên Mục Dã lạnh lùng hỏi.
Người thanh niên kia nghe Viên Mục Dã nhắc đến Kha Lỗi, thì lạnh lùng nhìn Viên Mục Dã: “Anh là ai? Vì sao biết chuyện của Kha Lỗi?”
Viên Mục Dã nói: “Nhóc con, không phải cậu cho rằng mình là kẻ giết người một tay che trời đấy chứ?”
Người thanh niên cười khẩy: “À, anh là cảnh sát...”
Giọng Viên Mục Dã trầm xuống: “Trả lời câu hỏi của tôi, sao lại muốn giết thầy Tống?”
Người thanh niên lạnh lùng nói: “Vì sao à? Sao anh không thử hỏi chính ông ta đi?”
Viên Mục Dã thấy người thanh niên không lập tức thiêu chết thầy Tống, thì biết vẫn còn điều gì đó, nên cậu nhìn về phía thầy Tống và hỏi: “Có phải trước đó ông đã từng gọi điện thoại cho Vương Mạnh Huy không? Vì sao khi chúng tôi đến tìm ông, ông lại không nhắc đến?”
Không ngờ dường như thầy Tống rất sợ người thanh niên trước mặt này, ông ta há miệng ra nhưng mãi không nói được lời nào...
Người thanh niên thấy vậy thì cười khẽ: “Có biết vì sao tôi để ông lại cuối cùng không? Bởi vì ông là kẻ ghê tởm nhất trong bọn chúng! Ông mới là nguồn gốc của mọi điều ác...”
Đối mặt với sự buộc tội nghiêm trọng như vậy nhưng thầy Tống vẫn không hề phản bác một câu nào, chỉ giữ vẻ mặt hoảng sợ nhìn người thanh niên trước mặt, xem ra chân tướng sự việc năm đó hẳn là phức tạp hơn nhiều so với những gì nhóm Viên Mục Dã có thể nghĩ ra... Đối phương nói rằng thầy Tống mới là khởi đầu của tất cả tội ác? Chẳng lẽ chuyện Kha Lỗi bị bắt nạt năm đó có liên quan đến thầy Tống?
Nghĩ đến khả năng này, Viên Mục Dã dò hỏi: “Cái chết của Kha Lỗi cho dù là bị người khác hại hay là do ngoài ý muốn, thì lúc đấy thầy Tống đang là chủ nhiệm cũng phải chịu một phần trách nhiệm, nhưng ông ấy cũng đâu có cách nào ngăn cản bi kịch đó xảy ra?”
Không ngờ vẻ mặt của người thanh niên kia đột nhiên trở nên dữ tợn: “Thật sao? Thầy Tống? Ông có mặt mũi nào để kể cho anh ta nghe những chuyện ông đã làm năm đó không?”
Thầy Tống xấu hổ nói: “Tôi... tôi... thật sự xin lỗi...”
Viên Mục Dã không ngờ người có vẻ mặt hiền lành này lại có liên quan đến cái chết của Kha Lỗi, cậu nghi ngờ hỏi: “Chẳng phải năm đó Kha Lỗi vì đi nhặt giày ở trên tường vây, không cẩn thận nên mới bị rơi xuống à? Hơn nữa, giày là do mấy người Tô Chí Hòa ném lên, có liên quan gì đến thầy Tống chứ?”
Người thanh niên nhìn thầy Tống, hắn nói với giọng mỉa mai: “Đúng vậy nhỉ? Những chuyện này thì có liên quan gì đến ông chứ? Không phải ông luôn là giáo viên xuất sắc dạy dỗ được mọi loại học sinh à? Ông có dám nói ra những suy nghĩ thật sự trong lòng ông cho người khác biết không? Ông không dám! Bởi vì từ trước tới giờ ông vẫn luôn là một kẻ xấu xa? Đạo đức giả!”
Thầy Tống run rẩy nói: “Tôi có tội... là do tôi quá ích kỷ, nhưng tôi cũng đâu còn cách nào khác! Cùng là giáo viên, tôi luôn cố gắng hơn bọn họ rất nhiều, nhưng mãi mãi chỉ là người đứng cuối trong đám đồng niên, những người đó oán trách thành tích của lớp tôi chủ nhiệm kéo chân bọn họ lại? Nhưng sao bọn họ lại không nói họ đã lén lút đẩy tất cả những học sinh họ không muốn cho tôi chứ? Dựa vào cái gì lớp của tôi lại trở thành thùng rác của bọn họ?!”
Viên Mục Dã không thể ngờ người tự xưng là “hữu giáo vô loại” như thầy Tống lại có thể nói ra những lời như vậy, xem ra tất cả những gì ông ta thể hiện là tấm gương sáng đều là giả vờ... nhưng những chuyện này thì có liên quan gì đến cái chết của Kha Lỗi?
Thấy vẻ mặt của Viên Mục Dã vẫn rất hoang mang, người thanh niên kia cười lạnh: “Anh cảnh sát này. Anh nhất định đang cho rằng dù ông ta là một giáo viên tư lợi, nhưng Kha Lỗi thì liên quan gì đến chuyện này? Ông ta vẫn không làm gì sai đúng không?”
Viên Mục Dã nghiêm túc nhìn về phía thầy Tống, cậu hỏi: “Lúc đó ông đã gây ra chuyện gì thế?”
Thầy Tống chột dạ: “Tôi... tôi... lúc đó tôi... tôi chỉ muốn cho Kha Lỗi chuyển đi mà thôi...”
Viên Mục Dã cũng hiểu được đại khái chuyện gì đã xảy ra. Năm đó thầy Tống không muốn trở thành giáo viên của lớp kém nhất, cho nên muốn chuyển Kha Lỗi - học sinh không cách nào cải thiện điểm số - sang trường giáo dục đặc biệt, nhưng cha mẹ của Kha Lỗi lại cố chấp muốn để con mình tiếp tục được giáo dục trong môi trường giáo dục bình thường.
Thầy Tống thấy khuyên bảo nhẹ nhàng họ không chịu dời đi, vậy thì ông ta sẽ dùng cách khác... Thật ra trường học nào cũng đều có chuyện bắt nạt, kỳ thị, quan trọng là phản ứng của giáo viên và nhà trường như thế nào mà thôi.
Vì muốn Kha Lỗi chuyển trường cho nên thầy Tống coi như không biết những chuyện này, thậm chí còn tỏ thái độ chán ghét đối với Kha Lỗi trước mặt những học sinh khác, điều này khiến đám Tô Trí Hòa càng thêm lộng hành vì bọn chúng cũng nhìn thấy giáo viên không quan tâm đến học sinh như Kha Lỗi.
Một người giáo viên sau khi phát hiện ra trong lớp mình có chuyện bắt nạn bạn học, thì việc đầu tiên là phải dẫn dắt học sinh không tiếp tục phạm sai lầm. Nếu như dạy dỗ không được thì phải có biện pháp tích cực để các học sinh đi bắt nạt hiểu rằng làm sai sẽ phải gánh chịu hậu quả, chứ không phải là dung túng hết lần này đến lần khác, cho rằng bọn chúng vẫn còn là trẻ con, sẽ không làm ra chuyện gì vượt quá giới hạn.
Nhưng hiển nhiên thầy Tống này đã không làm bất cứ chuyện gì, nếu không mọi chuyện cũng sẽ không bùng nổ vào đầu học kỳ hai... Vì thế người thanh niên trước mặt mới nói ông ta là cội nguồn của mọi tội ác.
Thật ra mỗi đứa trẻ sinh ra đều là một tờ giấy trắng, đương nhiên nó cũng sẽ có những tính cách của riêng mình, chính những tính cách này sẽ quyết định hướng phát triển khi đứa trẻ lớn lên.