Viên Mục Dã nhìn kỹ hai bức ảnh này, cậu phát hiện số người trên đó hơi khác biệt, hình như tấm ảnh mới thiếu một người so với tấm cũ. Viên Mục Dã lập tức so sánh hai tấm hình, chẳng bao lâu sau cậu đã tìm được người học sinh vắng mặt kia.
Viên Mục Dã chỉ vào một nam sinh thân hình gầy gò trong tấm ảnh cũ và hỏi: “Tại sao người này lại không đến vậy?”
Hiệu phó tiến đến gần nhìn thoáng qua, sau đó tiếc nuối nói: “Thật ra hầu hết những học sinh đã tốt nghiệp có thể đến buổi họp lớp vừa rồi đều đến đủ, còn đứa bé này… Cậu ta không thể đến vì đã qua đời trong một tai nạn bất ngờ ở học kỳ hai.”
“Tại nạn bất ngờ? Ông có thể nói cụ thể là đã có chuyện gì xảy ra không?” Viên Mục Dã truy hỏi.
Không ngờ hiệu phó lại lắc đầu: “Năm đó, sau khi tai nạn xảy ra tôi mới chuyển đến làm việc tại trường, nên tôi không rõ tình huống cụ thể lắm. Tôi chỉ biết đứa bé đó tên là Kha Lỗi, nó có một chút vấn đề về trí lực. Mặc dù lúc đó nhà trường luôn hy vọng cha mẹ đứa bé này đưa nó đến trường học đặc biệt để nhận được sự giáo dục chuyên nghiệp, nhưng cha mẹ Kha Lỗi lại cho rằng đứa bé này phải học trong trường bình thường thì sau này mới thích ứng được với xã hội… Vậy mà sau này lại xảy ra chuyện Kha Lỗi bất ngờ ngã từ trên tầng xuống.”
Mặc dù hiệu phó không biết nhiều về chuyện năm đó, nhưng ông ta lại giới thiệu cho hai người Viên Mục Dã một thầy giáo về hưu hiểu khá rõ chuyện này. Người này chính là thầy Tống, giáo viên chủ nhiệm của lớp Tô Trí Hòa năm xưa.
Khi hai người Viên Mục Dã xuất hiện trước mặt thầy Tống, ông ta cảm thấy hơi ngạc nhiên, tai nạn bất ngờ năm xưa cũng đã xảy ra cách đây mười mấy năm, nếu như bọn họ không tìm đến, chắc mãi mãi cũng không có ai nhắc đến chuyện này nữa.
Hai người Viên Mục Dã đã hiểu rõ chuyện xảy ra năm đó dưới lời kể lại của thầy Tống, đó là một vụ tai nạn ngã từ tòa nhà cao tầng xuống, mà người chết chính là cậu bé Kha Lỗi đầu óc hơi có vấn đề.
Theo những gì thầy Tống nhớ lại, Kha Lỗi bị thiểu năng trí tuệ bẩm sinh từ bé, vì vậy nó khác biệt rất rõ ràng với những đứa trẻ bình thường khác. Khi Kha Lỗi nhập học không được các giáo viên yêu thích, bọn họ đều cho rằng nó đến lớp nào cũng sẽ kéo điểm đánh giá của lớp đó xuống, vì vậy không có giáo viên nào chủ động nhận cậu học sinh này.
Lúc đó thầy Tống có khá nhiều kinh nghiệm giảng dạy, ông ta lại là giáo viên nhiều tuổi nhất trong tổ, vì thế cuối cùng cậu học sinh đặc biệt như Kha Lỗi được phân vào lớp của ông ta. Mà đồng thời ông ta còn bị phân thêm một số học sinh có vấn đề nữa, đó chính là một đám có thành tích học tập không tốt, bình thường rất nghịch ngợm và hay gây chuyện.
Lúc đầu nhóm học sinh này thật sự làm thầy Tống nhức đầu, may mà sau đó ông ta từ từ hiểu rõ tính cách từng người, công tác cũng dần trở nên thuận lợi hơn… Không ngờ đúng lúc này lại có chuyện bất ngờ xảy ra.
Thầy Tông nhớ rất rõ, thời tiết ngày hôm đó không tốt lắm, bên ngoài trời mưa rả rích, tiết thể dục buổi chiều cũng đổi thành tự học. Vì biết học sinh lớp mình hay nghịch ngợm gây sự, nên thầy Tống còn cố tình ngồi trong lớp xem bọn họ tự học.
Không ngờ ông ta đang trông lớp thì lại bị hiệu phó gọi, thầy hiệu phó bảo thầy Tống đến phòng làm việc của hiệu trưởng vì có một số việc muốn trao đổi trực tiếp. Lúc ấy thầy Tống không dám chậm trễ nên nhờ thầy Lưu ở lớp tiếng Anh bên cạnh trông hộ một lúc, đừng để kỷ luật của lớp quá kém là được.
Vậy mà lúc thầy Tống đi vào phòng làm việc của hiệu trưởng, ông ta thấy mấy giáo viên khác trong khối đều đang ở đó, nhìn sắc mặt bọn họ… có vẻ là đang đi tố cáo với hiệu trưởng.
Thầy Tống hỏi thăm mới biết, hóa ra mấy giáo viên này đều đến kể khổ với hiệu trưởng, bọn họ nói lớp thầy Tống có quá nhiều học sinh kém nên đã kéo hết điểm thi đua của cả khối xuống.
Thầy Tống nhìn những giáo viên chủ nhiệm trẻ tuổi hơn mình rất nhiều mà không biết phải nói gì. Những học sinh trong lớp thầy Tống toàn là những đứa khó dạy bảo nhất, khi phân đến lớp ông ta, chúng đã như vậy rồi còn gì? Tất cả những gì thầy Tống có thể làm chỉ là cố hết sức mà dạy thôi…
Nhưng những giáo viên trẻ này lại nghĩ rằng học sinh giỏi đương nhiên phải do bọn họ dạy? Còn những học sinh kém không xứng ở lại trong lớp để kéo tụt mọi người, nhất là Kha Lỗi… Bởi vì trong mắt bọn họ, Kha Lỗi chính là loại học sinh không bao giờ có thể xuất hiện kỳ tích.
Mà lần này hiệu phó gọi thầy Tống đến cũng là vì muốn bảo ông ta nói chuyện với cha mẹ Kha Lỗi, để bảo bọn họ chuyển con sang trường học đặc biệt, như vậy sẽ tốt cho tất cả mọi người. Dù sao tình huống của Kha Lỗi cũng khá đặc biệt, tay chân của cậu bé hoạt động không được tốt, nhỡ lúc ở trường va chạm rồi bị thương, nhân viên nhà trường cũng phải chịu liên lụy.
Không ngờ hiệu phó còn chưa nói hết lời, cô lao công đã hoảng hốt chạy vào phòng hiệu trưởng và nói: “Thầy Tống, anh mau đi xem đi, Kha Lỗi lớp anh vừa ngã từ trên tầng xuống!”
“Cái gì!” Lúc đó thầy Tống đứng sững người, ông ta lập tức lao theo cô lao công ra khỏi phòng của hiệu trưởng rồi vội vàng chạy đến chỗ xảy ra chuyện.
Khi thầy Tống chạy đến nơi, ông ta thấy Kha Lỗi đang nằm sấp trên sàn xi măng tầng một, đầu cậu bé chảy rất nhiều máu, máu hòa với nước mưa lan ra một mảng lớn, nhìn từ xa cảnh tượng trông rất kinh khủng.
Lúc đó, cảm giác đầu tiên của thầy Tống là Kha Lỗi không thể cứu được, nhưng ông ta vẫn chạy ngay đến văn phòng gọi số cấp cứu 120, đồng thời báo cho cha mẹ Kha Lỗi biết. Khi nhân viên cấp cứu đến nơi xem xét, bọn họ đã tuyên bố ngay tại chỗ là Kha Lỗi đã chết.
Nhưng thầy Tống nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, đáng ra Kha Lỗi phải đang ngồi tự học ở trong lớp chứ, tại sao lại ngã từ trên tầng xuống? Nếu lúc đó mình không bị hiệu phó gọi đi thì có lẽ bi kịch sẽ không xảy ra, nhưng giờ có nói gì cũng đã muộn rồi.
Sau đó cảnh sát đến trường học tìm hiểu tình hình, bọn họ biết được qua lời kể của các bạn học cùng lớp là Kha Lỗi xin lớp trưởng cho đi vệ sinh. Vì yêu cầu của lớp tự học không quá khắt khe, hơn nữa cơ thể Kha Lỗi cũng hơi đặc biệt nên lớp trưởng chỉ dặn cậu ta đi nhanh về nhanh, lát nữa thầy Tống sẽ quay về ngay đấy.
Không ngờ Kha Lỗi chỉ ra ngoài một lúc mà các bạn học cùng lớp đã nghe thấy có người vừa chạy vừa hô trong hành lang: “Có người ngã từ trên tầng xuống rồi, mau đi gọi người đi!”
Các bạn học trong lớp nghe thấy thế liền rối loạn, tất cả đều chạy ra ngoài xem. Nhưng khi bọn họ ra hành lang nhìn xuống, ngay lập tức một số học sinh nhát gan bị dọa khóc ầm lên… Bởi vì bọn họ nhìn thấy người ngã chính là Kha Lỗi của lớp bọn họ.
Do lúc xảy ra vụ việc, thầy Tống đang bị hiệu phó gọi đi, vì vậy trách nhiệm của sự cố đen đủi này lại rơi vào người hiệu phó, cấp trên điều ông ta đến nhận chức ở trường khác, coi như cho cha mẹ Kha Lỗi một câu trả lời thỏa đáng.