“Xin chào cô Trương, tôi là Tằng Nam Nam bên bộ phận chăm sóc khách hàng của siêu thị xxx, mã số của tôi là xxxxxx. Rất vinh hạnh được thông báo cho cô biết, do điểm tích lũy của cô đã đủ hai mươi nghìn nên đạt được mức đổi phần thưởng, vì vậy cô có thể lựa chọn một trong những vật phẩm sau, chúng tôi sẽ vận chuyển miễn phí đến địa chỉ của cô.” Tằng Nam Nam trịnh trọng lừa đối phương.
Trương Hiểu Thiến hơi chần chừ trong điện thoại một lúc, sau đó mới hỏi: “Có cần thanh toán thêm phụ phí gì không?”
Tằng Nam Nam vừa cười vừa trả lời: “Không cần đâu ạ, cô chỉ cần cung cấp địa chỉ nhận hàng cụ thể là được, xin cô yên tâm, chính sách dành cho hội viên này không thu bất kỳ chi phí nào.”
Mặc dù Trương Hiểu Thiến hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn báo địa chỉ cho Tằng Nam Nam... Viên Mục Dã nhìn địa chỉ của Trương Hiểu Thiến, quả nhiên nhà cô ta ở chỗ ngã tư, nơi mà Trương Hiểu Thiến đã chạy ra tối hôm qua. Tối đó, Đoàn Phong lái xe chở Viên Mục Dã đi đến chờ ở dưới tòa nhà kia.
Khoảng tám giờ tối, họ thấy Trương Hiểu Thiến và Hồ Thiên Vũ lái xe từ ngoài về, sau khi đỗ xe vào bãi, hai người cùng tiến vào cửa tòa nhà... Trong quá trình này, từ đầu đến cuối hai người không nói một câu nào, sự giao lưu giữa hai người là một con số 0.
Nhưng lạ ở chỗ, căn phòng trên tầng của bọn họ mãi mà không thấy bật đèn, chẳng lẽ hai vợ chồng này lại tiết kiệm đến thế? Ngay cả đèn cũng không nỡ bật? Trong lúc hai người Viên Mục Dã đang cảm thấy khó hiểu, bọn họ lại nhìn thấy Hồ Thiên Vũ rời khỏi tòa nhà một mình, gã nhanh chóng lái xe rời đi.
Viên Mục Dã thấy vậy thì nói với Đoàn Phong: “Anh đi theo Hồ Thiên Vũ, tôi đi lên gặp Trương Hiểu Thiến...”
Đoàn Phong gật đầu nói: “Được rồi, có gì gọi điện nhé.”
Lý do Viên Mục Dã muốn lên trên tầng gặp Trương Hiểu Thiến là vì trên đó mãi vẫn chưa bật đèn, cậu hơi lo lắng không biết liệu có phải đối phương đã xảy ra chuyện gì hay không... Nhưng khi Viên Mục Dã đi đến cửa nhà Trương Hiểu Thiến gõ hai lần, cánh cửa đã được người bên trong mở ra.
Người mở cửa chính là Trương Hiểu Thiến, Viên Mục Dã thấy cô ta không sao thì thở phào, nhưng Trương Hiểu Thiến lại rất ngạc nhiên khi thấy người đến là Viên Mục Dã, cô ta nhìn xung quanh một vòng rồi hốt hoảng hỏi: “Làm thế nào mà anh lại tìm được chỗ này?”
Viên Mục Dã thấy thế bèn trấn an: “Yên tâm đi, Hồ Thiên Vũ đã lái xe đi rồi!”
Trương Hiểu Thiến nghe xong hơi thở phào một cái, sau đó nói nhỏ: “Cứ vào đây trước đã...”
Căn nhà của Trương Hiểu Thiến được bố trí rất ấm cúng, xem ra lúc hai người họ mới kết hôn đã sống rất hạnh phúc, bọn họ cũng tràn đầy khát khao với tương lai... Nhưng tiếc là không bật đèn, nên bầu không khí ấm áp này trở nên hơi âm u.
“Thật xin lỗi, nhà tôi hơi tối...” Nói xong, Trương Hiểu Thiến rút một cây nến trong ngăn kéo bàn trà ra rồi châm lửa.
Viên Mục Dã cảm thấy khó hiểu: “Trong nhà bị mất điện à?”
Trương Hiểu Thiến gật đầu: “Chắc mạch điện có vấn đề, lúc tôi mới về đã thấy toàn bộ đèn không sáng. Anh cứ ngồi trước đi, tôi đi rót cho anh chén trà.”
Viên Mục Dã vội vàng bảo: “Không cần phiền cô đâu, tôi chỉ lên đây xem cô có gặp chuyện gì hay không thôi.”
Trương Hiểu Thiến thở dài, nói: “Thật sự cảm ơn anh, nhưng gã đó tạm thời sẽ không làm gì tôi đâu, chỉ cần tôi không dây dưa chuyện gã là Hồ Thiên Vũ giả mạo là được. Đúng rồi, sao anh lại tìm được đến đây?”
Viên Mục Dã đương nhiên không thể nói nhân viên chăm sóc khách hàng trước đó gọi cho cô ta là bạn mình, cậu đành đáp bừa: “Tôi có người bạn làm trong ban quản lý tòa nhà, tôi đã hỏi anh ta địa chỉ nhà cô.”
Trương Hiểu Thiến gật đầu: “Anh thật có tâm, không ngờ bèo nước gặp nhau mà lại gặp được một người tốt như anh.”
Viên Mục Dã cười lắc đầu: “Chuyện đó có gì to tát đâu... Đúng rồi, sau khi cô về thì gã không làm khó cô chứ?”
Trương Hiểu Thiến lắc đầu: “Tự tôi chủ động quay về mà, hơn nữa sau này gã còn cần tôi giúp đóng vai Hồ Thiên Vũ. Vì vậy chỉ cần tôi không dây dưa chuyện này... gã tạm thời sẽ không làm gì tôi.”
Viên Mục Dã bèn an ủi: “Cô yên tâm đi. Mấy ngày nay tôi và bạn của tôi sẽ luôn canh chừng gần nhà cô, nếu cô gặp chuyện gì thì gọi ngay cho tôi nhé.”
Trương Hiểu Thiến nói với vẻ cảm động: “Anh giúp tôi như vậy... tôi cũng không biết nên nói gì nữa!” Nói xong, cô ta đặt một chén trà trước mặt Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã tiện tay cầm lên nhấp một ngụm, sau đó cậu nhìn bốn phía xung quanh rồi hỏi: “Công tắc điện nhà cô ở chỗ nào, có muốn tôi giúp cô kiểm tra qua không?”
Không ngờ Trương Hiểu Thiến lại lắc đầu: “Tốt nhất đừng làm thế... Nếu không khi gã đó quay về, gã sẽ biết trong nhà có người đến, để ngày mai tôi nhờ ban quản lý cho người đến sửa.”
Viên Mục Dã gật đầu nói: “Thế cũng được... Đúng rồi, trong nhà cô còn mấy thứ như hồ sơ cá nhân của Hồ Thiên Vũ không, tôi muốn điều tra thêm tại sao gã lại giả vờ làm Hồ Thiên Vũ.”
Trương Hiểu Thiến suy nghĩ rồi nói: “Hình như là có... Anh ngồi đợi một lát nhé, tôi đi đến phòng làm việc của anh ta tìm thử xem.”
Sau khi Trương Hiểu Thiến rời đi, Viên Mục Dã nhờ ánh sáng của ngọn nến mà nhìn thấy một tấm ảnh bên cạnh sofa, đôi nam nữ trong tấm ảnh trông rất ngọt ngào, trên mặt cả hai đều ngập tràn nụ cười hạnh phúc...
Viên Mục Dã nhìn một chút rồi bỗng nhận ra điều không ổn. Trước đó Trương Hiểu Thiến đã nói là Hồ Thiên Vũ cực kỳ thích vận động ngoài trời, nhưng trong bức ảnh này thì cả Trương Hiểu Thiến lẫn Hồ Thiên Vũ đều mặc đồ leo núi, hiển nhiên cả hai đi cùng nhau.
Viên Mục Dã vội vàng cầm ngọn nến đi đến gần những bức ảnh treo trên tường phòng khách, đó toàn là ảnh chụp khi Trương Hiểu Thiến và Hồ Thiên Vũ cùng nhau tham gia các hoạt động ngoài trời. Qua những bức ảnh này có thể nhận ra một điều, hai người họ chắc chắn thường xuyên cùng nhau tham gia những hoạt động kiểu này từ lúc còn học đại học.
Ngay lúc Viên Mục Dã cảm thấy chuyện này hơi kỳ lạ, điện thoại của cậu đột nhiên đổ chuông, Viên Mục Dã mở ra xem thì thấy là Từ Lệ gọi đến...
“Tôi đã cho người điều tra Hồ Thiên Vũ, nửa năm trước đúng là tay này gặp tai nạn khi leo núi, nhưng tình huống không giống những gì cậu đã nói cho lắm, lúc đó không chỉ có một người sống sót, mà còn có cả vợ của anh ta là Trương Hiểu Thiến... Ngoài cặp đôi này ra, bốn người còn lại đều tử nạn.” Từ Lệ nói trong điện thoại.
Nghe đến đây, lòng Viên Mục Dã trầm xuống, trong đầu cậu nhanh chóng hiện lên những lời Trương Hiểu Thiến đã nói... Không ngờ đúng lúc này, Viên Mục Dã bỗng cảm thấy đầu mình hơi choáng váng, đến giờ cậu mới nhận ra rất có thể chén trà vừa rồi có vấn đề.