Viên Mục Dã không ngờ mình không nói còn đỡ, vừa nói ra câu đó đã chọc giận Kha Lỗi, biểu cảm của cậu ta đột nhiên trở nên dữ tợn, cậu ta nói: “Anh thì biết cái gì, dựa vào cái gì mà các người dùng cách nhìn của người khác để bình luận về cuộc sống của tôi? Cuộc sống của tôi do tôi làm chủ, không liên quan đến bất cứ kẻ nào!”
Viên Mục Dã sững sờ, cậu không ngờ Kha Lỗi sẽ nói như vậy, theo lý thuyết cho dù cậu ta hận cả thế giới thì cũng sẽ không hận cha mẹ mình chứ? Xem ra trong đó nhất định có ẩn tình không muốn để người khác biết.
Nhưng bây giờ tình hình khẩn cấp, Viên Mục Dã không có thời gian làm rõ chân tướng phía sau, cậu chỉ có thể ổn định Kha Lỗi, nên cậu trầm giọng nói: “Trước đó tôi đã từng nói có rất nhiều cách để báo thù, mà lựa chọn giết chết đối phương chính là cách tồi tệ nhất, bởi vì sau khi cậu giết chết đối phương thì sự báo thù đó của cậu cũng kết thúc... Nghĩ lại những đau khổ mà cậu phải chịu đựng trong thời gian đó, cậu muốn kẻ đó chỉ dùng một cái chết để đổi lại thôi sao?”
Cách nói này của Viên Mục Dã đúng là có phần u ám, nhưng bây giờ đây là cách duy nhất có thể khuyên nhủ Kha Lỗi, bởi vì không ai biết được trong những năm qua cậu ta đã phải trải qua những chuyện gì, bây giờ muốn để cậu ta đặt dao xuống, quay đầu là bờ là việc rất khó, cho nên phải dùng hành động ngược lại, có lẽ còn có chút hiệu quả...
Quả nhiên, Kha Lỗi nghe Viên Mục Dã nói thế thì im lặng suy nghĩ, mà lúc này nhóm Từ Lệ cũng đang từ từ tiến lại gần, định lao vào bắt người... Nhưng đúng lúc này, Kha Lỗi đột nhiên xoay người nhìn về phía nhóm Từ lệ, ngay lập tức, gốc cây bên cạnh nháy mắt đã bị ngọn lửa màu xanh bao phủ.
Đây là một sự cảnh cáo nghiêm túc khiến đám Từ Lệ chảy mồ hôi lạnh, bởi vì bất cứ ai trong số họ chỉ cần dính một chút lửa màu xanh này thì khẳng định sẽ bị thiêu đến mẹ ruột cũng chẳng nhận ra được.
Viên Mục Dã nói với nhóm Từ Lệ: “Không được đến đây!”
Đoàn Phong trốn ở một bên nhìn thấy cảnh này cũng hoảng sợ, may mà vừa rồi mình không ra tay, nếu không nhất định cũng sẽ biến thành tro như cái cây kia... Nhưng anh ta cũng nghĩ, có lẽ bị loại lửa màu xanh này thiêu chết thì sẽ không sống lại phải không?
Viên Mục Dã không hề biết suy nghĩ hoang đường xuất hiện trong đầu Đoàn Phong, cậu còn đang nghĩ xem phải làm thế nào để khuyên Kha Lỗi đừng thiêu chết thầy Tống, thì thấy Đoàn Phong đột nhiên đi đến, đứng phía trước cậu sau đó nhìn chằm chằm Kha Lỗi và nói: “Ngọn lửa màu xanh của cậu thật sự có thể thiêu cháy tất cả các loại vật chất trên đời sao?”
Kha Lỗi rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của Đoàn Phong, cậu ta lập tức cảnh giác lùi về phía sau hai bước: “Đừng đến đây, nếu không tôi sẽ cho anh kiểm tra thử...”
Viên Mục Dã không ngờ Đoàn Phong đột nhiên lại xuất hiện? Nhưng cậu nhanh chóng ý thức được Đoàn Phong muốn làm gì? Cậu lập tức kéo anh ta lại: “Đừng làm loạn! Anh mau tránh đi!”
Nhưng Đoàn Phong lại không hề động dậy, chỉ quay đầu cười và nói với Viên Mục Dã: “Thử một chút thì có sao? Nhỡ đâu lại thành công?”
Kha Lỗi không biết hai người kia định làm gì? Cũng may cậu ta không phải kẻ giết người vô tội vạ, cậu ta chủ động lùi thêm hai bước về phía sau: “Đừng ép tôi...”
Viên Mục Dã bước lên chắn trước mặt Đoàn Phong: “Đừng lo lắng, chúng tôi không có ác ý? Cậu không cần...”
Kết quả Viên Mục Dã còn chưa nói hết câu, thì thầy Tống đang quỳ ở bên cạnh xin tha lại đột nhiên đứng bật dậy chạy trốn, hành động này của ông ta đã chọc giận Kha Lỗi, ngọn lửa màu xanh trong mắt cậu ta càng đậm hơn.
Nhưng trong lúc tất cả đều cho rằng Kha Lỗi sẽ thiêu chết thầy Tống, thì đột nhiên chân thầy Tống mềm oặt, cả người theo quán tính ngã văng về phía trước... Đối với một ông lão gần bảy mươi tuổi mà nói, cú ngã này cũng không hề nhẹ.
Hơn nữa, điều khiến Viên Mục Dã càng thêm ngạc nhiên là, rõ ràng cậu đã nhìn thấy có thứ gì đó bắn trúng vào bắp chân thầy Tống, đó là lý do ông ta bị ngã khi đang chạy. Người của bên Viên Mục Dã chắc chắn sẽ không làm chuyện như vậy, còn Kha Lỗi thì thà thiêu chết ông ta chứ làm sao để ông ta ngã chết được? Vậy thì, xem ra hiện giờ trong một góc nào đó đang tồn tại một nhóm người thứ ba nữa...
Sau khi thầy Tống ngã xuống, ông ta vùng vẫy mấy lần rồi nằm yên bất động. Từ Lệ thấy thế bèn bảo Tiểu Lưu bên cạnh: “Gọi xe cứu thương đi, ông lão này ngã nặng đấy, có lẽ không cần thằng nhóc kia đốt lửa thì cũng xong đời rồi.”
Viên Mục Dã lo lắng nhìn xung quanh, không biết người đánh ngã thầy Tống có mục đích gì? Còn Kha Lỗi sau khi nhìn thấy thầy Tống ngã xuống thì cười lạnh, nói: “Giả vờ cả một đời... không mệt mỏi sao?”
Đoàn Phong thở dài: “Thật ra trừng phạt lớn nhất đối với loại người này chính là vạch trần khuôn mặt thật của hắn, để từ nay về sau hắn phải sống trong ánh mắt khinh bỉ của người khác, làm như thế nhất định sảng khoái hơn nhiều so với cái chết, phải không cậu em?”
Kha Lỗi nói: “Không... đối với lão ta mà nói, sự trừng phạt lớn nhất là không biết lúc nào tôi sẽ đến đòi cái mạng già của lão ta.” Cậu ta nói xong thì chậm rãi đi về phía thầy Tống đang nằm trên đất, sau đó lạnh lùng nói: “Ông cứ sống cho tốt vào, hôm nay tôi sẽ không động đến ông, có điều biết đâu ngày nào đó tâm trạng tôi không tốt có lẽ sẽ lại đến tìm ông...”
Thầy Tống đang giả vờ bất tỉnh trên đất, nghe thấy Kha Lỗi nói vậy thì cơ thể bất giác run bắn lên, sau đó không có phản ứng nữa, có lẽ đã thực sự ngất đi rồi...
Kha Lỗi cũng không thèm liếc ông ta lấy một cái, mà quay lại nói với Viên Mục Dã: “Tôi không có hứng thú với cái cơ quan nghiên cứu khoa học kia của anh, tôi cũng không muốn bị bất cứ kẻ nào lợi dụng nữa... Hôm nay tôi muốn đi cũng không ai có thể ngăn cản. Anh nói đúng, sức mạnh này của tôi đúng là rất đáng sợ, nhưng tôi sẽ không lạm sát người vô tội, điều kiện tiên quyết là đừng có chọc đến tôi.”
Kha Lỗi nói rất rõ ràng, cho nên những người ở đây không ai dám tiến lên... Cậu ta thấy vậy thì phất tay với đám người, sau đó đi về phía con đường nhỏ ven hồ nhân tạo.
Không ngờ trong lúc Kha Lỗi đi ngày càng xa, đột nhiên có một tiếng súng vang lên, Viên Mục Dã vội vàng quay lại nhìn Từ Lệ nhưng lại thấy anh ta đang không hiểu gì nhìn xung quanh xem ai nổ súng. Lúc này cơ thể Kha Lỗi nghiêng một cái, ngã vào hồ nước trong công viên.
Viên Mục Dã vội vàng chạy đến nhưng không nhìn thấy bóng dáng Kha Lỗi trong hồ nước, cậu lập tức nhảy vào trong hồ cứu người... Tiếc rằng nước trong hồ nhân tạo quá đục, bên trong toàn là tảo, Viên Mục Dã không nhìn thấy vị trí cụ thể của Kha Lỗi.
May mà trong nước còn có vệt màu đỏ thu hút được sự chú ý của Viên Mục Dã, đây có lẽ là máu chảy ra từ vết thương của Kha Lỗi, cậu vội vàng bơi theo vệt màu đỏ kia...