Viên Mục Dã nhận thấy Hàn Đào không hề nhắc đến lý do gọi bọn họ đến đây, vậy càng chứng minh chuyện này tương đối phức tạp, thậm chí không phải là chuyện mà cấp bậc như Hàn Đào có thể biết rõ hết được.
Mấy người Viên Mục Dã không hỏi thêm gì nữa mà vui vẻ nhận sự tiếp đón của anh ta, cả nhóm nghỉ một đêm trong khách sạn, đến tận sáng hôm sau, người bạn học cũ của lão Lâm mới xuất hiện trước mặt mọi người…
Tân Chí Dũng khoảng năm mươi tuổi, nếu nói chính xác thì ông ta là đàn anh của lão Lâm, nhưng không biết có phải do lâu ngày dính đến mộ cổ hay không mà trên người ông ta cứ có cảm giác âm u thiếu sức sống.
Lúc đầu mấy người Viên Mục Dã và Đoàn Phong còn tưởng Tân Chí Dũng sẽ đưa bọn họ đến ngôi mộ cổ mới khai quật kia, nhưng ông ta lại dẫn bọn họ đến một thị trấn nhỏ gần đó.
Trên đường đi Tân Chí Dũng nói với mọi người là đội khảo cổ của ông ta thuê sân của một trường tiểu học làm nơi làm việc, tất cả các di vật khai quật được từ mộ cổ sẽ được đưa đến đó để làm sạch và trùng tu.
Đoàn Phong nghe xong bèn hỏi thẳng: “Tiến sĩ Tân, không biết lần này anh mời chúng tôi đến... Là muốn chúng tôi làm gì?”
Tiến sĩ Tân nói với vẻ nặng nề: “Theo lý thuyết chuyện này không nên tìm các cậu ra mặt xử lý, nhưng chúng tôi xấu hổ vì không thể tìm ra cách giải quyết, nên tôi đành phải tìm Tiến sĩ Lâm.”
Đoàn Phong gật đầu: “Chúng tôi hiểu mà... Nhưng nếu anh thật sự hy vọng chúng tôi giúp, vậy anh phải nói rõ hết mọi chuyện cho chúng tôi biết mới được.”
Tân Chí Dũng nói: “Cái này thì cậu yên tâm, tôi có quan hệ rất thân thiết với Tiến sĩ Lâm, tôi đã nhờ các cậu giúp đỡ thì dĩ nhiên là tin tưởng một trăm phần trăm vào các cậu rồi.”
Một lát sau, mấy người Viên Mục Dã được Tân Chí Dũng dẫn đến một cái sân rất rộng, khi bọn họ đi vào, những tấm bia đá và tượng đá ở khắp nơi đã hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Tân Chí Dũng thấy vậy bèn chủ động giới thiệu: “Đây chỉ là một bộ phận nhỏ các di vật khai quật được, tiếc là không gian có hạn nên chỉ đành đặt chúng ở ngoài trời, còn những di vật quý giá hơn thì đặt trong phòng.”
Từ nét mặt của Tân Chí Dũng, Viên Mục Dã có thể dễ dàng nhận ra những thứ này thực sự là tâm huyết của ông ta, nếu thời gian cho phép, chắc Tân Chí Dũng có thể nói rõ ràng lai lịch từng thứ một... Sau đó Tân Chí Dũng lại dẫn bọn họ đi đến một căn phòng nhỏ riêng biệt, bên trong chứa một số di vật đã được lau chùi hoặc sửa chữa.
Đây là lần đầu tiên Viên Mục Dã nhìn thấy một số đồ dùng và vật báu được người khác sử dụng vào vài nghìn năm trước, chưa cần nói nó đáng giá bao nhiêu tiền, chỉ riêng giá trị lịch sử của nó thôi đã không thể tính được bằng tiền rồi.
Những cổ vật quý giá này đúng là khiến nhóm Viên Mục Dã cực kỳ kinh ngạc... Bọn họ đã từng nhìn thấy những di vật phỏng chế trong viện bảo tàng, kể cả là đồ thật thì cũng chỉ là một ít quần áo và trang sức, nhưng hiếm khi họ được thấy vàng và bạc thật như ở đây, có thể dùng từ vàng bạc châu báu lụa là để hình dung nó.
Ở góc tường có một đống móng ngựa vàng, chắc phải tầm bốn, năm mươi chiếc... nhìn qua rất hoành tráng. Mà ở giữa, trên cái bục cao là một đống ngọc đủ màu sắc cùng với san hô, trân châu lại càng thêm thu hút, chưa kể mười mấy vật trang sức bằng ngọc đủ kiểu dáng.
Đại Quân giật mình hỏi: “Vị đại thần nào được chôn trong ngôi mộ cổ này thế? Vật bồi táng xa hoa quá nhỉ?”
Không ngờ Tần Chí Dũng lại lắc đầu: “Tạm thời vẫn chưa xác định được chủ nhân ngôi mộ. Nhưng từ kiểu dáng của những vật bồi táng và hoa văn của chúng, có thể nhận thấy chủ nhân chắc là một phụ nữ.”
Viên Mục Dã thắc mắc: “Chắc là? Vẫn chưa mở quan tài của chủ nhân ngôi mộ sao?”
Tân Chí Dũng thở dài, nói: “Lúc đầu chúng tôi cũng không muốn mở quan tài, không ngờ lại có chất dịch chảy ra từ chiếc quan tài sau khi chúng tôi mang nó từ trong mộ ra ngoài. Vì để tránh việc thi thể trong quan tài bị oxy hóa nên chúng tôi phải bảo vệ nó bằng cách mở quan tài... Không ngờ lúc mở ra chúng tôi chỉ thấy một quan tài đầy chất dịch và quần áo, trang sức của chủ nhân ngôi mộ.”
“Không có xương cốt à?” Lần này đến lượt Đoàn Phong ngạc nhiên.
Tân Chí Dũng gật đầu: “Chúng tôi đã xác nhận đi xác nhận lại rất nhiều lần, trong quan tài thật sự không có xương cốt.”
Viên Mục Dã trầm ngâm, nói: “Vậy nói cách khác ngôi mộ cổ này chỉ là mộ quần áo thôi...”
Tân Chí Dũng không hề phủ nhận, nhưng hiển nhiên đó không phải lý do ông ta xin lão Lâm giúp đỡ, Đoàn Phong bèn nghiêm túc hỏi: “Sau đó đã có chuyện gì xảy ra?”
Tân Chí Dũng thở dài: “Mặc dù chúng tôi không tìm được hài cốt của chủ nhân ngôi mộ, nhưng điều này càng khiến chúng tôi tò mò về thân phận thật của chủ nhân ngôi mộ này, bởi vì nếu nhìn qua quy cách chôn của ngôi mộ cổ này thì ít nhất phải là hoàng hậu, nhưng lạ ở chỗ trên tấm bia đá không hề có thông tin gì liên quan đến thân phận của chủ nhân ngôi mộ... Chúng tôi đành dồn lực chú ý vào việc thu dọn và sửa chữa những vật bồi táng này. Chúng tôi hy vọng tìm được một ít manh mối từ những vật đó, nhưng sau này đã có một chuyện bất ngờ xảy ra.”
Lúc đầu có một tổ bảy người phụ trách thanh lý những vật này, về cơ bản bọn họ đều là học sinh của Tân Chí Dũng, nhiệm vụ chủ yếu của họ là dọn dẹp sạch sẽ tạp chất trên những di vật này và giúp chúng khôi phục dáng vẻ ban đầu.
Những thanh niên này vô cùng nhiệt tình với công việc khảo cổ giống Tân Chí Dũng, vì muốn nhanh chóng hiểu được thân phận chủ nhân ngôi mộ, cả đám đều làm việc đến mất ăn mất ngủ, gần như ngoài lúc ăn cơm và đi ngủ ra thì đều cắm mặt ở đây...
Trong tổ có một cậu thanh niên tên Triệu Vĩ cực kỳ si mê với những thứ này. Cậu ta là người dậy sớm nhất, ngủ muộn nhất trong tổ... Triệu Vĩ dồn hết tâm trí cho việc xử lý các di vật.
Không ngờ vào một đêm nọ, mấy người Triệu Vĩ cũng như lúc bình thường, ăn cơm tối xong là về phòng làm việc tiếp, đến tận hơn mười hai giờ đêm, vì quá buồn ngủ nên từng người mới quay về ký túc xá.
Nhưng Triệu Vĩ vẫn không muốn đi, cậu ta bảo những người khác về ngủ trước, còn mình ở lại xử lý xong cái đế chuông đồng trong tay rồi mới ngủ, mọi người đều biết tính cách Triệu Vĩ nên chỉ dặn cậu ta đừng làm quá muộn, sau đó cả đám thi nhau rời đi... Vậy mà không ai ngờ được, đó là lần cuối cùng họ thấy Triệu Vĩ.
Sáng sớm hôm sau, Kha Vũ là người ở cùng phòng với Triệu Vĩ phát hiện cậu ta cả đêm chưa về, Kha Vũ vội vàng đi đến phòng làm việc để xem có phải Triệu Vĩ làm việc mệt quá nên đã ngất ở trong đó hay không?