Đoàn Phong phát hiện dấu vết vài giọt máu trên mặt đất, xem ra tổ tìm kiếm theo hướng này đã bị bắt vào trong thôn… Còn về động cơ khiến bọn họ bị bắt, trong lúc nhất thời Viên Mục Dã không thể nào đoán được.
“Không phải bắt về để làm lương thực dự trữ đấy chứ?” Đại Quân cảm thấy khó hiểu.
Gio giật mình: “Sao có thể như vậy… Bọn họ sao có thể ăn thịt người được?”
Giọng Đoàn Phong trầm xuống: “Cũng có thể có khả năng này, mấy người thử nghĩ xem, một bộ não con người điều khiển thân thể của động vật, tất cả những nhận biết trước đó của họ sẽ hoàn toàn bị bản năng của cơ thể phá vỡ…”
Viên Mục Dã ngồi xuống dùng tay chấm vết máu rồi đưa lên mũi ngửi: “Máu rất mới, chắc vừa nhỏ xuống không lâu, có lẽ những người kia bây giờ vẫn còn sống.”
Đoàn Phong xoay người nhìn Tiểu Mân, sau đó lạnh lùng hỏi: “Có phải các người còn chuyện gì giấu giếm chúng tôi không? Nếu có… Tốt nhất nói hết ra luôn đi.”
Thật ra Đoàn Phong chỉ muốn lừa gạt Tiểu Mân một chút, không có cũng tốt, nhỡ thật sự có chuyện gì thì cũng biết mà đề phòng, ấy vậy mà Tiểu Mân nghe xong ánh mắt lại có vẻ lảng tránh, vừa nhìn là biết có vấn đề!
Đoàn Phong sầm mặt xuống: “Những người trong kia là vật thí nghiệm lúc đầu của các người hả?”
Gio vội vàng phủ nhận: “Đương nhiên không phải, chúng tôi làm sao mà lấy người sống để thí nghiệm được! Nhưng… chẳng qua là…”
Đoàn Phong nói với vẻ không kiên nhẫn: “Chẳng qua là gì? Cậu mau nói hết tình hình thực tế đi, nếu không chúng tôi sẽ xuống núi ngay bây giờ và nói cho bên quân đội biết, để bọn họ san bằng luôn ngọn núi này là xong!”
“Đừng! Tôi nói tôi nói!” Tiểu Mân vội vàng ngăn cản.
Sau đó Gio và Tiểu Mân kể cho mọi người biết, sự cố bất ngờ của thí nghiệm lần này là do con người gây ra… Thật sự không phải bọn họ cố ý biến những thôn dân này thành như vậy, nhưng Wilson lại là ngoại lệ.
Hóa ra vấn đề là nằm ở Wilson, thật ra việc xảy ra chuyện ngoài ý muốn không phải là vụ dịch chuyển tập thể lần này, mà là ở lần đầu tiên dịch chuyển con người. Lúc đó thí nghiệm của bọn họ cực kỳ thành công, hơn nữa họ cũng đã nhiều lần dịch chuyển những động vật nhỏ như chuột, thỏ, khỉ…
Vào thời điểm đó có người đề nghị, bước tiếp theo có phải là dịch chuyển con người không? Duncan cũng đồng ý với điều này, ai mà ngờ được hàng trăm hàng ngàn thí nghiệm trước đó không xảy ra vấn đề, nhưng vào đúng lần đầu tiên dịch chuyển con người lại xảy ra chuyện! Mà người được dịch chuyển lúc đó chính là Wilson.
Loại thí nghiệm này chắc chắn có sự nguy hiểm nhất định, nhưng mấy người Gio đã trải qua vô số lần thành công, vì vậy ở trong lòng bọn họ, việc trở thành người dịch chuyển đầu tiên chính là một loại vô cùng vinh hạnh, đương nhiên tất cả đều nô nức báo danh.
Cuối cùng vinh dự này rơi vào người học trò của Duncan là Wilson, nhưng mọi người không thể ngờ được là, lần đầu tiên trong lịch sử dịch chuyển con người lại thất bại… Hóa ra không ai chú ý có một con bươm bướm nhỏ đã rơi vào trong tóc Wilson từ lúc nào.
Trước đó, bất kể là dịch chuyển vật thể hay sinh vật, chưa từng có lần nào dịch chuyển đồng thời hai vật thể hay hai cơ thể sống, vì vậy không ai ngờ được khi hai sinh mạng đồng thời dịch chuyển, vậy mà lại phát sinh chuyện đáng sợ như vậy.
Khi Wilson đi ra từ phía máy nhận tín hiệu, tất cả mọi người đều hoảng sợ, vì họ nhìn thấy một con quái vật đầu bươm bướm đi từ bên trong ra… Trong lúc nhất thời tất cả đều ngẩn người, không biết tiếp theo nên làm gì.
Cuối cùng, Duncan là người có phản ứng đầu tiên, ông ta lập tức phong tỏa phòng thí nghiệm và sai người nhanh chóng tìm kiếm một con bướm mọc ra đầu của Wilson, nếu như không tìm lại được con bướm đầu người kia, thì rất có thể Wilson sẽ mãi mãi ở trong hình dạng này.
Bi kịch là, đám người Gio gần như lật tung cả phòng thí nghiệm mà vẫn không tìm được con bướm mọc ra đầu Wilson. Chuyện đã đến nước này, đến cả Duncan cũng bó tay, ông ta chỉ đành trấn an Wilson đang kinh hoàng trước, sau đó sắp xếp cho anh ta làm một loạt kiểm tra, đồng thời vẫn không từ bỏ việc tìm kiếm con bướm đầu người trong toàn bộ căn cứ thí nghiệm.
Sau khi quét hình đầu của Wilson, Duncan phát hiện cái đầu bươm bướm này vẫn giữ lại bộ não con người, chỉ là nhìn bề ngoài thì biến thành bươm bướm…
Mặc dù Duncan đã nhiều lần hứa hẹn với Wilson nhất định sẽ đưa anh ta trở về hình dáng ban đầu, nhưng trong lòng ông ta cũng biết trước mặt mình có rất nhiều nan đề… Đầu tiên chu kỳ sống của bươm bướm rất ngắn, một khi biến thành trạng thái bươm bướm thì chẳng mấy chốc sẽ chết, vì thế khả năng tìm được “bươm bướm đầu người” còn sống là cực kỳ nhỏ.
Lại nói đến cái đầu bây giờ của Wilson, kết cấu của đầu người hoàn toàn khác biệt với bươm bướm, chưa nói đến việc làm thế nào mà cả hai có thể dung hợp hoàn mỹ khi dịch chuyển, chỉ riêng việc não người được chứa trong xương sọ, còn đầu bươm bướm lại cực kỳ mềm, nó không thể nào bảo vệ được bộ não ở bên trong. Nói cách khác, chỉ cần Wilson xoay người, rất có thể sẽ khiến đầu óc của mình bị thương.
Cuối cùng là vấn đề Wilson sẽ ăn gì, loại côn trùng như bươm bướm không hề có miệng, bộ phận ăn uống của nó giống một cái ống hút, bình thường nó thông qua ống hút để hút những loại thức ăn như mật hoa… Nhưng thân thể Wilson vẫn là con người, anh ta đâu thể sống cả đời nhờ hít mật hoa chứ?
Quan trọng nhất là Wilson bây giờ không thể nói chuyện, có chuyện gì chỉ có thể dùng giấy bút trao đổi với người ngoài. Cuộc sống như vậy một hai ngày còn có thể chịu được, nếu thời gian dài chắc chắn không người nào chịu đựng nổi…
Mà điều tuyệt vọng hơn nữa là, theo thời gian trôi đi, việc tìm thấy bươm bướm đầu người ngày càng xa vời, trong lòng Wilson cũng biết mình đã không còn khả năng trở về bình thường. Thế là vào một buổi đêm, Wilson đã lẻn vào phòng thí nghiệm rồi sửa đổi một trị số quan trọng trên thiết bị dịch chuyển, vì thế mới gây ra tình trạng hiện tại.
Có vẻ đầu óc của Wilson lúc đó đã không còn bình thường nữa, anh ta nghĩ con bươm bướm đầu người kia chắc chắn không bay quá xa, vì thế anh ta mới nghĩ đến việc đặt khu vực vài cây số xung quanh phòng thí nghiệm trở thành phạm vi dịch chuyển, như vậy có thể đổi lại đầu của anh ta và con bướm.
Tiếc là không ai biết được Wilson có biến về hình người hay không, nhưng những người vô tội khác lại gặp tai vạ. Vào thời điểm ấy Tiến sĩ Duncan dẫn Gio và một vài nhân viên khác đi trụ sở chính để họp, vì thế mới tránh được kiếp nạn lần này, nếu không chắc bọn họ cũng đã bị nhốt trong tòa nhà với cửa sổ và cửa ra vào được hàn kín kia rồi.